Bộ tranh về sự khác biệt phũ phàng của cuộc sống xưa và nay: Hiện đại quá hóa 'hại điện'?
2019-11-30 01:20
Tác giả:
Cuộc sống phát triển thì tốt đấy nhưng đôi khi, mọi thứ hiện đại quá cũng kéo theo các hệ lụy không đáng.
***
Theo thời gian, mọi thứ đều thay đổi. Bây giờ, khi nhìn lại những ngày xưa xửa xừa xưa, bạn sẽ nhận ra có rất nhiều điều từng thân thuộc đã không còn tồn tại ở cuộc sống này nữa. Mà thậm chí chẳng cần quá xưa, chỉ độ 10 năm trôi qua cũng đủ khiến cuộc sống khác biệt đi hoàn toàn. Có những thói quen, nếp sống, hoặc những vật dụng từng "làm mưa làm gió" một thời sôi nổi của bạn, thì bây giờ đều đã "hết thời" và chìm vào quên lãng.
Tất nhiên, chúng ta không thể làm khác đi được quy luật của tự nhiên. Chỉ là, đôi khi chúng ta cảm thấy tiếc nuối với những kỷ niệm một thời. Mỗi sự đổi mới đều thực hiện những sứ mệnh của nó, chúng ta buộc phải chấp nhận và hòa mình vào với những sự thay đổi đó, dẫu cho nó phũ phàng tới cỡ nào.
Những cái đẹp, những giá trị nghệ thuật hiện tại mà không đăng tải lên mạng thì coi như chẳng có ai biết
.jpg)
Theo thời gian, thế hệ cúi đầu chẳng hề giảm đi
.jpg)
Con người ta cũng hiếm được hòa mình vào thiên nhiên, bởi lẽ thiên nhiên giờ đã bị hủy hoại ít nhiều
.jpg)
Định nghĩa niềm vui cũng dần thay đổi, xưa là rong ruổi vui đùa cùng bạn bè, giờ lại là ngồi đếm lượt like trên Facebook rồi mừng thầm
.jpg)
Ô nhiễm không khí, ô nhiễm tiếng ồn, ô nhiễm môi trường... bao hiểm họa cứ rình rập quanh ta
.jpg)
Là con người dần trở nên vô cảm hay tại vì trước khi cứu người, công đoạn check-in, livestream, viết status cảm thán còn quan trọng hơn?
.jpg)
Công việc càng ngày càng khó kiếm, bạn buộc phải trải qua nhiều trải nghiệm khác nhau trước khi thực sự tìm được hướng đi đúng
.jpg)
Càng trưởng thành bạn bè cũng càng xa nhau, giờ đây những lời hỏi thăm dần biến thành cái like trên Facebook hoặc những đoạn hội thoại cụt lủn trên Messenger
.jpg)
Được điểm tốt không còn là trách nhiệm của những đứa trẻ
.jpg)
Điện thoại, iPad, máy tính... liệu có phải đã khiến cho người ta quên hết thế giới xung quanh?

Theo Helino
Nguồn: http://helino.ttvn.vn/helino/bo-tranh-ve-su-khac-biet-phu-phang-cua-cuoc-song-xua-va-nay-hien-dai-qua-hoa-hai-dien-22019261192923196.htm
Mời xem thêm chương trình:
Goo Hara tuổi 28: Gửi nụ cươi cho người và giữ lại nước mắt cho riêng ta
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.





