Phát thanh xúc cảm của bạn !

Miền ký ức

2023-12-02 05:25

Tác giả: Bích Trâm


blogradio.vn - Bạn thấy đấy, tuổi thơ là thứ không bao giờ bị đánh cắp, ngay cả khi đã lớn, tuổi thơ vẫn ở đó để mỗi ngày lặng lẽ ghé qua chữa lành những vết thương cho bạn.

***

Trong những cái để nhớ nhất, năm đứa bọn tôi chắc sẽ lòng đầy tiếc rẻ những ngày dài đắm mình trong suối nguồn ký ức.

Lại một buổi sáng, nhưng hôm nay mấy đứa tôi không đi "lùng" sớm như mọi khi. Vì hôm qua bọn tôi đã mệt đứt hơi bởi cái trò dựng nhà tới chiều tối mới chịu về. Sau đó, như một lập trình trả giá, nếu tôi đoán đúng thì bốn đứa Thiều, Phùng, Bích và Trà Nú đều bật một giấc dài đến tận trưa hôm sau, vì tôi cũng thế. Thật vậy, hôm ấy cả bọn đã bỏ lỡ buổi sương sớm quý giá trên mấy luống rau của nhà hàng xóm mà thường ngày vẫn say mê ngắm nghía. Không phủ nhận, chúng tôi rất thích sương mai và...cũng thích nghe ông cụ kể chuyện thời chiến. Ông chính là chủ nhân của những luống rau, nếu hôm nào ông không muốn cho bọn tôi vào vườn nhà ông thì chắc chắn là sẽ không được. Vì ông là người lớn.

Thiều, Phùng, Đăng, Bích và Trà Nú, thật may mắn khi cả năm đứa bọn tôi đều trạc tuổi nhau, chưa đi học. Có điều, một sự thật rõ ràng trong mọi cuộc chơi, tôi chính là đứa ranh mãnh nhất, chắc tôi là chúa ăn gian mặc dù tên tôi là Đăng, một cái tên rất sáng và hay. Trà Nú lại là đứa hiền nhất, ngược lại hoàn toàn với cái Bích. Tôi chẳng hiểu tại sao tên nó đẹp thế, trong như ngọc bích mà tính tình nó chua ngoa, đanh đá đến sợ, nó thậm chí còn có thể vật ngã được tôi trong mỗi trận "đấu vật" trên rừng trâm. Tôi chỉ sợ nhất nó. Thằng Thiều và thằng Phùng thì tôi chẳng ngán, chơi nhiều tôi đâm gian manh hơn, tôi đủ sức lôi kéo hai cái đầu ít ranh mãnh hơn mình vào đội...đối đầu với con Bích.

- Ba đứa mình đều là đấng nam nhi, tại sao phải sợ một đứa ranh như con Bích.

Thằng Phùng nhăn nhó nói.

Thằng Thiều mau miệng khỏa lấp câu nói đầy dại dột của Phùng.

- Nam nhi nhưng cũng phải sợ chết chứ mày, mặc dù đánh nhau thua một đứa con gái chẳng có gì đáng tự hào.

Nếu tôi không chủ động lôi kéo hai đứa nó thì sớm gì bọn nó cũng sẽ thành lập đội binh chống lại nhỏ Bích. Tôi nghĩ thầm.

Vì đều ở cùng một khu nên chúng tôi như  "biệt đội ăn đòn", bởi cùng mất tích khỏi nhà từ sáng sớm và đến tận chiều mới về nhà. Cả bọn bắt đầu và kết thúc cuộc du ngoạn cùng lúc với mấy cô, bác nông dân. Hôm nào đói bụng thì sẽ về nhà ăn cơm vào giữa trưa, ăn xong lại chạy biến. Hôm nào về muộn, năm cái mông chắc chắn sẽ đầy rồng, nhưng chỉ toàn rồng màu tím bầm. Và đương nhiên, chúng tôi không mấy thích điều này, nhưng cũng không biết sợ, vì năm đứa bọn tôi là "anh hùng" lùng sục của núi rừng kia mà.

Ngày nào trời không mưa, bọn tôi rủ nhau lên rừng hái trâm. Có hôm nắng cháy, hôm lại chỉ leo lét nhưng cũng đủ rọi lên năm cái đầu bé xíu đang lui cui nhặt trâm rụng. Nói là đi hái cho oai chứ trong bọn chúng tôi không đứa nào biết hái, chúng tôi còn chưa vào lớp 1, trèo cây hái trâm là một việc quá sức với bọn trẻ con chúng tôi. Đó mãi là lý do cả bọn chỉ nhặt trâm rụng dưới đất. Năm đứa chúng tôi, đứa nào cũng thích ăn trâm. Nó tím rịm, vị chan chát, mấy trái rụng ngọt hơn nhiều. Thật khó để năm đứa có thể thương yêu nhau mỗi khi tìm được chỗ có nhiều trái trâm. Phần này, tôi nghĩ quân lừa gạt chính là Trà Nú. Nó chỉ hiền những lúc chơi mấy trò của con trai.

- Bích, Phùng, Thiều, Đăng! Ở đây nhiều trâm rụng mà ngọt lắm nè, lại đây mình chia cho. - Khuôn mặt nhỏ xíu của nó hiện đầy sự gian trá nhưng có lẽ chỉ mình tôi thấy được điều đó, vì tôi cũng là chúa gian. Tôi có thể nhận nó làm…đệ tử, nếu nó bái tôi làm thầy.

Mỗi lần ăn xong, miệng đứa nào cũng tím như bôi mực và tất cả những cái áo của bọn tôi đều đẫm màu trâm tím vì không giặt ra, thật ra mỗi đứa chỉ có hai, ba cái mặc đi mặc lại. Điều này dễ hiểu, làng tôi mang cái cốt của vùng quê nghèo, khác xa với thị trấn, ngay cả những trò chơi của bọn trẻ con làng tôi cũng sẽ hoàn toàn khác biệt với trẻ con trong thị trấn, tinh nghịch và phiêu lưu hơn. Đó cũng có thể là lý do thuyết phục nhất quyến rũ trẻ con thị trấn thường bén mảng vào làng tôi, một nơi trông tiêu điều nhưng niềm vui của trẻ nhỏ và người lớn có thể đánh chiếm đi vẻ gì trông là trống trãi như nhiều người về làng thoạt đầu vẫn nghĩ. 

Tôi đang rảo bước trong tâm trí mình và một thứ gì đó mà tôi cảm tưởng như quả tạ của các vận động viên thể lực thể hình vừa dí vào cái đầu non nớt của tôi - trái cóc. Tôi xuýt xoa cái chót đầu đáng thương của mình và quay người đảo mắt về phía vừa bị ném. Phùng đang cười hả hê với thành tích tàn nhẫn của nó, huýt mày vọng lớn về phía tôi đang ôm đầu đau đớn:

- Về thôi, mày định đứng đó đến bao giờ.

Tôi giận nó ghê gớm nhưng không thể vì thế mà cứ mãi đứng trơ ở đó. Tôi chạy theo để bắt kịp bốn đứa. Và với những thành tích chói lói của mình, kết quả là chúng tôi phải hứng chịu những trận đòn mây ghê gớm mỗi khi về nhà. Ba tôi tước đoạt niềm vui của tôi bằng cách cho tôi ăn đòn trên tấm phản tre, tại sao ba không hiểu cho tôi? Lẽ ra ba phải vui mừng vì ngày ngày tôi đều có đủ sức để lông bông đến tận chiều tối dù người tôi hơi lấm lem và trầy trụa.

Bị ăn đòn không phải chỉ vì lí do trét bẩn áo. Trong tất cả những cuộc phiêu lưu của bọn tôi, người tôi sẽ nhem nhuốc. Nhưng đó đâu phải hoàn toàn lỗi của tôi, là vì tôi phải anh dũng chiến đấu trên mảnh đất của mình bằng cái ống thụt tre mà tôi quy định nó là cây súng siêu đẳng, với chúa tể chua ngoa là nhỏ Bích và cả Thiều, Phùng, Trà Nú. 

Trong một trận đấu làm sao không khỏi thương tích mà ba tôi lại. Nhưng tôi vẫn tiếp tục với cương vị anh hùng của mình, trong những cuộc chiến khác của bọn tôi, tôi hái thật nhiều trái giấy bỏ vào cái bọc ni lông, lấy một dây mây dài luồng vào quai bọc rồi buộc vào hông. Lúc bắn hết chẳng cần phải vất vả đi hái "đạn". Mỗi đòn bắn nếu bị trúng thì chẳng khác nào đạn thật. Mặc dù bọn tôi sẽ không chết nhưng nó đau điếng, khiến chúng tôi phải ôm mặt tỉ tê. Nén đau tiếp tục chiến đấu, chúng tôi gian khổ và đầy xây xát để bảo vệ lãnh thổ của chính mình.

- Tao sẽ rất biết ơn người đã trồng những rừng củ mì này. Tao sẽ chiến đấu oanh liệt để bảo vệ mảnh đất thân yêu này.

Thằng Phùng nhiều khi dại dột, nhưng lần này nó nói đúng. Nhờ có người nào đó trồng mà bọn tôi có thêm địa bàn.

- Nhưng Phùng đã rất nhiều lần bại dưới tay Bích mà? - Nhỏ Bích cười thỏa mãn, ánh mắt nó cũng mang hình viên đạn như lúc nó bắn.

- Mày cũng có thể vờ bắn hụt vài lần để bọn tao không què giò hay thủng bụng mà? - Tôi đinh ninh nhảy vào.

Ít ra, năm đứa bọn tôi đều tự hào mỗi khi lập chiến công và đương nhiên chúng tôi không phải lính bình thường, bọn tôi thay nhau phong hàm khi có thành tích. Tôi là lính lượm đạn, Thiều là lính bắn hụt, Phùng là lính ăn vạ, vì mỗi lần bị bắn trúng nó rên đau gần cả ngày. Trà Nú thì là lính lủi ngầm vì nó sợ trúng đạn, mặc dù nhiều lần bị trúng phắt nhưng cũng không ít lần nó lách đạn với những pha đẹp mắt. Nhỏ Bích thì đúng với tính nó, phát bắn của nó khiến bọn tôi tê người. Nó đích thị là lính mưu sát. Bọn tôi không dám chơi trò này vào mùa mưa vì khu này nhiều lầy lại có chỗ trơn trượt. Té không ê ẩm người thì cũng như cây bùn. Và thế là năm đứa sẽ được ăn trận đòn tét đít.

Chúng tôi chỉ có mặt ở nhà mỗi khi bụng réo, mắt liu thiu và những khi bị cơn sốt hành hạ. Dù là anh hùng nhưng dầm mưa, dầm nắng thì vẫn phải bệnh và ba mẹ sẽ vẫn phải nấu cháo, cho uống thuốc. Khoản này tôi thấy mình may mắn ghê gớm. Nếu không có ba mẹ chắc tôi sẽ phải đau ốm suốt đời hay chết ngặt nghẽo. Khi khỏi bệnh thì tôi sẽ lại mất tích khỏi nhà như mọi lần tôi vẫn thường làm. Nhưng nếu vào mùa mưa, năm đứa bọn tôi sẽ không rủ nhau lên rừng trâm hay mấy khu đất chiến đấu vì chúng tôi đủ hiểu rằng sẽ không đứa nào tươm tất và lành lặn trong cơn mưa trên chiến trường khốc liệt ấy cho đến khi trở về nhà.

Trà Nú mặt đầy lo âu, tỉ tê.

- Mình muốn đi chơi nhiều như mùa nắng, nhưng nếu mùa mưa đến mình sẽ phải chết mòn vì buồn...

- Tao chỉ sợ ba sẽ đuổi tao ra khỏi nhà vì tao là một đứa hư đốn, rong ruổi suốt ngày trong trời mưa. Mặc dù, tao cũng thích tắm mưa nữa.

Thiều rầu rĩ với một vẻ chán đời lạ.

Còn tôi, chắc là tôi sẽ đi bụi luôn vì tôi chẳng dám về, hay đúng hơn là tôi không về được trong khi mưa khiếp đảm, tôi sẽ chết bụi. Chắc chỉ mình tôi nghĩ đến viễn cảnh tàn khốc này. Mùa mưa khiến cả năm đứa tôi đâm ra lo sợ, nhưng chúng tôi không muốn niềm vui của mình đứt quãng. Vì thế thằng Phùng và Trà Nú đưa ra sáng kiến về việc chơi ở vườn sau nhà và sân trước. Chỉ cần mây đen rủ nhau kéo đến thì năm cái giò cũng sẽ chạy nhanh về đến nhà, an phận trong cái tổ ấm áp. 

Bọn tôi bày thêm trò mới, bọn trẻ như chúng tôi ở làng đều thích xích đu nhưng không có. Với sự ranh mãnh vốn có, cả bọn quyết định đi bẻ trộm lá chuối nhà hàng xóm để làm xích đu tự chế. Dùng thêm dây mây quấn vào hai đầu của 2 cây tre được kẹp làm đôi cho chắc chắn. Sau đó, lót mấy tàu lá chuối lên để ngồi cho êm. Năm đứa tôi đều thấy biết ơn mẹ nhỏ Bích vì đã trồng một cây bưởi. Tôi không biết nó có đủ chắc chắc chắn để năm thân hình nhỏ bé của bọn tôi thay phiên nhau ngồi lên đu đưa hay không, nhưng ít nhất mỗi đứa cũng được ngồi. Nếu cái cây gãy thì niềm vui của năm đứa tôi sẽ gãy giòn rụm theo cây bưởi. Ba nhỏ Bích có thể sẽ mắng bọn tôi toát đầu.

Chơi xích đu chán, tôi rủ cả bọn lại chuyển sang cây ổi nhà tôi. Đây có lẽ là một nơi lý tưởng để leo trèo. Cây ổi nhà tôi rất khác những cây ổi bình thường, nó cao và thân nó cũng to hơn. Nhánh của nó nhiều, dài là xà gần đất. Chúng tôi có thể trèo lên và treo mình lủng lẳng trên nhánh cây như bầy vượn. May mắn một điều là cây ổi nằm gần hàng rào, khuất cửa sổ nhà tôi. Nếu nó nằm phía trước sân nhà như cây bưởi nhà con Bích, chắc là tôi sẽ toi đời với ba tôi.

Năm đứa tôi kết thúc cuộc chơi trước ngõ nhà tôi vào buổi chiều, hôm nay trời không mưa mà có chút nắng nhẹ. Như thường lệ, tôi trườn tấm thân ê ẩm trên tấm phảng gỗ sau một ngày dài phiêu lưu. Sáng hôm sau, không biết khi nào mùa mưa đến, nhưng đó đúng là một ngày nắng mới và đẹp. Chúng tôi đang rạo rực vì sắp được trở lại với rừng trâm, chiến trường ống thụt tre và đấu vật. Nhưng mọi thứ dường như tắt lịm. Cả bọn chúng tôi đón nhận cú sốc đầu đời: vào lớp 1. Nếu có ai đỡ tôi từ phía sau, chắc là tôi phải ngất đến ngày mai, ngày mốt và cả ngày kia. Hay có thể sẽ lâu hơn, và trong khi đó tâm trí tôi dáo dác tìm kiếm những ký ức cũ.

Từ lúc biết tin này, gặp nhau mà mặt năm đứa tôi như vẽ lên ti tỉ những nỗi đau khổ khi mất đi niềm vui sống. Nhỏ Bích giọng khác hẳn đi, không chua ngoa nữa, nó mở miệng một cách nặng nề như thể một người vừa đánh mất tiền đồ sự nghiệp:

- Vậy tụi mình có còn được lên rừng trâm chơi mỗi ngày nữa không?

- Chắc là không. Vì bọn mình còn phải đi học. 

Mặt Trà Nú buồn thiu, miệng nó méo xệch như sắp khóc.

Rồi sau đó, tất cả bọn tôi đều câm lặng sau câu hỏi của nhỏ Bích. Chắc cả năm đứa đều biết đó là điều không thể. Tôi ước gì nếu cường độ ăn đòn của tôi tăng lên có thể thay đổi được thực tại đầy đau đớn này, mặc dù tôi biết mông tôi sẽ nhiều những vết hằn hơn thì tôi vẫn đón nhận thử thách trớ trêu của số phận.

Ngày tháng sau này, những trò chơi của bọn tôi sẽ như thế nào, rồi bọn tôi sao buồn tẻ ra sao khi thiếu vắng niềm vui ấy mỗi ngày. Tôi thấy đau buồn và thương tiếc ghê gớm. Khi cả bọn gặp nhau, tôi thấy trong mắt bọn nó ngập tràn sự tiếc rẻ. Và chắc bốn đứa cũng thấy tôi không khác gì bọn nó.

Nhưng rồi cả bọn vẫn sẽ được quay về miền ký ức của lúc trước khi đã bước vào lớp 1 bằng những ngày cuối tuần ít ỏi và nhanh hoắc, hiếm hoi thời gian lùng sục trên lãnh thổ đầy phiêu lưu. Đó là một mất mát to lớn, nhưng dẫu sao, niềm vui của năm đứa vẫn không bị đánh cắp hoàn toàn…

Bạn thấy đấy, tuổi thơ là thứ không bao giờ bị đánh cắp, ngay cả khi đã lớn, tuổi thơ vẫn ở đó để mỗi ngày lặng lẽ ghé qua chữa lành những vết thương cho bạn.

© Bích Trâm - blogradio.vn

Xem thêm: Thời Gian Sẽ Chữa Lành Mọi Vết Thương 

 



Bích Trâm

"Đôi khi có những việc không thành là do ông trời đang bảo vệ bạn."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top