Mây đợi ai nơi ấy
2024-11-29 14:45
Tác giả:
blogradio.vn - Không còn một Pha Lê áo thun trắng quần jin xanh đóng thùng hăm hở với bao nhiêu công việc xã hội, bây giờ chỉ còn một cô giáo Pha Lê dịu dàng nữ tính trong tà áo dài mỗi ngày đến lớp đến trường.
***
Cô đã hỏi nhiều lần như vậy với mây dù cô biết mây không thể trả lời, nhưng không hiểu sao cô vẫn thích hỏi. Có lẽ vì lần đầu tiên khi cô đến đây thì mây đã đón chào cô với một khối trắng thật lớn và trắng đến nhức mắt, trắng đến tinh khiết trong veo trong tim cô. Một khối mây ở góc cuối của khoảng trời hơi xa tầm ngôi nhà của dì cô hơi xa tầm nhìn của cô một chút, mà cô đã rất muốn bước tới gần để có thể chạm được vào mây. Hình như mây đang đợi ai, rồi cô thấy hạnh phúc với suy nghĩ biết đâu mây đợi mình đó. Vì nơi này còn quá lạ lẫm với cô, một cô giáo thật trẻ đang tràn đầy sức trẻ tràn đầy năng lượng và tràn đầy tình yêu với công việc với cuộc sống này.
Cô về đây đã được hai năm, một thành phố ven biển miền trung có thật nhiều ruộng đồng ngay cả trong vùng trung tâm. Mà cô thấy quyết định của cô ngày nào là đúng, cô đến đây không chỉ là để chăm sóc cho dì, một người dì trong họ hàng của gia đình cô, mà là cô đã thấy yêu nơi đây qua những gì cô biết. Vậy là một hai ba cô gật đầu sau chỉ có mấy giây, rồi balo rồi vali vai sánh vai lên đường. Mà trên đường đi ai cũng nhìn vào tên cô được ghi thật to thật đậm trên cái vali làm cô vừa nhớ mẹ, vừa thương mẹ vừa hơi bực mình. Mẹ cô là vậy đó, cô đã lớn đã là một người lớn hẳn hòi vậy mà với mẹ thì cô mãi là đứa con nít hay sao, mẹ cô nói cứ ghi vậy cho chắc ăn, lỡ có ai có vali cùng màu cùng kích cỡ rồi lại bị nhầm thì mệt. Vậy là không hẹn mà mọi người cùng đi trên chuyến xe đều biết tên cô vì cái tên Pha Lê mẹ viết thật to như vậy.
.jpg)
Cô nhận công tác tại một trường tiểu học của thành phố. Mà lúc đó cô được đón chào với nhiều mừng rỡ lắm vì cô hiệu trưởng nói tình hình ở đây đang thiếu giáo viên, mà chẳng bao lâu sau đó cô đã thấy gắn bó với ngôi trường và nhất là với các em học sinh rất nhiều. Cô thích nhất được nghe các em xưng là con với cô, cô thấy có chút gì đó như niềm tự hào và thầm nghĩ, ôi, mình còn trẻ thế này còn chưa có người yêu mà đã có một đàn con mấy chục đứa. Mà đứa nào cũng xinh đứa nào cũng ngoan, chỉ là các con đa phần xuất thân là con nhà nông nên việc tiếp thu kiến thức hơi bị chậm. Nhưng cô không thấy đó là vấn đề, ngược lại cô càng cố gắng để các con hiểu bài và làm được bài.
Hơn một năm trực tiếp dạy các con và được làm mẹ của các con, là cô tự xem và muốn được vậy nên cô quyết định tổ chức lớp học thêm cho các con tại nhà. Ngôi nhà của dì cũng khá rộng và dì cũng rất vui khi cô nói điều đó, dì nói trong nhà có tiếng trẻ cười đùa ê a thì sẽ vui lắm. Rồi các con cũng đến học mà học phí cũng rất ngộ, có những con trả công cho cô bằng một chục trứng và một buồng chuối thật lớn, cũng có con được ba mẹ chở tới một bao gạo cũng khoảng mười ký. Cô nhận tất cả như nhận những tấm lòng và sự chân thật đáng yêu của họ, những đứa học sinh của cô và cả những phụ huynh của các con nữa. Mà các con cũng rất thích rất yêu cô giáo Pha Lê của mình, cả phụ huynh nữa, ai cũng nói một cô giáo trẻ đầy nhiệt tình và đầy tình yêu với công việc với những thế hệ măng non như vậy thì họ rất yên tâm.
Ngôi nhà của dì cô là gần bên một cánh đồng nên ngoài công việc chính của cô là dạy học cho các con thì cô còn tham gia xuống đồng cấy lúa cùng mọi người, mà đó lại là những kỷ niệm làm cô yêu thích và khó quên nhất. Cô nhớ bác Ba đã dạy cô cách cấy như nào vậy mà cô cứ làm sai, rồi cả tay chân đều bùn đất dính đầy mà hai bác cháu cứ nhìn nhau cười thoải mái. Còn có một phụ huynh khác đã lén chụp hình cô lúc đó nhưng ai cũng khen tấm hình đẹp quá, nhìn cô lúc đó rất tự nhiên với cái nón lá trên đầu nhưng đôi mắt lại ngước lên cao và đang nhìn ra xa về phía cánh đồng trước mặt. Cô thích quá nên lấy tấm hình làm hình nền trong điện thoại của cô luôn, bên cạnh là hình khối mây trắng đó, một khối mây đã gợi lại trong cô nhiều kỷ niệm về một người bạn của cô.
Thật ra ban đầu cô không chọn sư phạm không chọn công việc giảng dạy, vì cô học tốt ngoại ngữ và tính cách cô vốn sôi nổi và luôn cháy hết mình với những hoạt động, chung những hoạt động có tính hướng ngoại có tính tâp thể, có tính cống hiến. Ước mơ của cô là trở thành một hướng dẫn viên du lịch, nhưng cuối cùng cô lại bước chân vào con đường giống mẹ cô năm nào, mà người bạn ấy cũng rất vui và ủng hộ cô làm vậy. Đó là một người rất say mê về xây dựng nhưng lại vẽ rất đẹp, bạn ấy rất thích những công việc được gắn liền với thiên nhiên với cây cỏ. Khi hai đứa cùng tốt nghiệp dù ở hai trường khác nhau nhưng bạn ấy đã chạy một mạch mười mấy cây số sang gặp cô để tặng cô bức tranh do chính bạn ấy đã vẽ. Đó là một bức tranh có một khối mây trắng đang bồng bềnh trên bầu trời xanh thẳm, chỉ có vậy thôi, nhưng cô thấy khối mây như muốn nói cùng cô điều gì đó, như đang thầm lặng đợi chờ ai đợi chờ một điều gì. Là bức tranh đã gợi lên trong cô cảm xúc đó. Rồi trong hành trang cô mang theo trên con đường dài của cô thì bức tranh kia luôn theo cùng, nên khi chính cô nhìn thấy khối mây đang rất thực ngoài đời đang rất thật trước mắt cô thì trong cô cũng vỡ òa theo bao nhiêu cảm xúc.

Cô mỉm cười lặng lẽ đọc những bình luận của mọi người dưới tấm hình mà vị phụ huynh nọ đã vui vẻ bốt lên phây: ai mà xinh quá dậy ta, cô giáo đi cấy lúa xinh quá đi mất, cô ơi cô tên gì vậy cho mình biết với. Cô cũng thoáng ngỡ ngàng nhận ra hình như cô đã thay đổi nhiều từ khi về đây từ khi cô chính thức đứng lớp trước học sinh. Không còn một Pha Lê áo thun trắng quần jin xanh đóng thùng hăm hở với bao nhiêu công việc xã hội, bây giờ chỉ còn một cô giáo Pha Lê dịu dàng nữ tính trong tà áo dài mỗi ngày đến lớp đến trường.
Mấy ngày nay trời có vẻ có gió nhiều hơn vào buổi chiều, nhưng sao khối mây kia cứ lặng lẽ hoài ở đó. Cô chậm rãi từng bước trên con đường về hướng của mây, hơi nước mát lạnh theo những làn gió từ những cánh đồng hai bên đường cứ bay theo sát bên cô. Cô nghe thoang thoảng trong gió trong hơi nước còn có mùi của lúa còn có mùi của bùn của đất nữa. Có phải mây đang đợi tất cả những điều đó nên ngày nào mây cũng hiện lên, có phải mây yêu thích nơi đây vì cuộc sống nơi đây bình yên quá, bình yên đến nao lòng. Còn cô, cô nhìn mây mà bỗng nhận ra cô cũng đang đợi chính mình. Cô đang đợi mỗi ngày mới lại đến, khi cô mở bừng mắt ra để chuẩn bị cho những tiết dạy mới cho những học sinh thân yêu. Để được gieo vào tâm hồn các con, để được trút xuống những trái tim bé nhỏ đang háo hức đón chờ bao điều mới của sách vở, của cuộc đời những hạt mầm tươi xanh nhất tươi tốt nhất. Và rồi cũng mỗi ngày cô sẽ giúp các con chăm sóc và vun tưới cho chúng phát triển thật tươi đẹp thật vững chắc và thật an toàn nữa.
Cô đứng nhìn mây và cảm giác hình như mây cũng biết cô đang ngắm nhìn chúng. Cô thấy như khối mây đang động đậy đang cục cựa chuyển mình, nhưng màu trắng thì vẫn nguyên vẹn như thế. Cô chợt nghĩ nếu một ngày không có mây ở nơi ấy, nếu một ngày vì lý do nào đó mây chẳng hiện ra thì chắc cô sẽ buồn lắm. Cảm giác như mỗi ngày đều đươc gặp người bạn thân của mình, được có cùng nhau những cảm xúc trong lòng dẫu không thể nói ra. Nhưng mây đã là một người bạn của cô từ khi cô đến đây, mây đã nhắc cô về một tình bạn của cô thuở nào, mây cũng cho cô những cảm xúc rung động còn hơn cả bức tranh, món quà mà cô luôn mang theo bên mình.
Cô đợi những điều đó còn mây đợi ai. Cô và mây khác nhau nhưng cô biết màu trắng của mây sẽ theo cô mãi và cảm xúc chỉ ngày càng nhiều hơn ngày càng lớn hơn mà thôi. Trong một thoáng cô muốn đưa tay ôm mây vào lòng, ở nơi ấy mây cứ hoài trắng nhé, một màu trắng bất diệt trong tim cô.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Bạn Luôn Mỉm Cười Và Tiến Về Phía Trước | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.






