Máy bay giấy
2022-02-09 01:15
Tác giả:
Hoàng Thu Thảo
blogradio.vn - Góc mặt nghiêng nghiêng của cậu dưới cái màu nhàn nhạt của ánh sáng bị cản lại bởi bức rèm thưa, hàng mi khẽ lay động trong làn gió lơi lả, và, ánh mắt thì dịu dàng đến xa xăm, khiến tim tôi rung lên một nhịp. Giây phút đó, tôi chỉ mong ngày dừng lại, để tôi có thể mãi mãi độc chiếm khoảng trời này - khoảng trời có cậu.
***
Cậu đang ngồi đấy, yên vị nghiêng nghiêng đầu bên ô cửa kính mờ nắng. Tôi lặng lẽ bước đến, ngồi ở chỗ trống người bên cạnh cậu.
Lặng im. Chỉ có những ánh mắt hiếm hoi vô tình chạm phải nhau. Chiếc xe buýt rung lắc đều đều. Ừ, may mà vậy - điều đó khiến tôi thầm an tâm rằng nhịp tim đang ồn ào trong lồng ngực mình sẽ không phá vỡ nét bình yên đang buông phủ lên cậu. Trong bụng tôi chợt vang lên một tiếng cười khan: Ngồi cùng bàn cả năm trời mà giờ hai đứa ngồi đây cứ như hai kẻ người dưng sao mà lạ lẫm...
Trong đầu tôi xuất hiện vô vàn những câu từ. Tôi muốn bắt chuyện để dẹp tan cái mớ ngột ngạt xen chút ấm ức trong lòng nhưng cạn khô lời. Mọi câu hỏi đều có vẻ gượng ép và nhạt nhẽo quá.
.jpg)
- Ông xuống trạm nào vậy?
Rốt cuộc, tôi lại đi hỏi một điều như vậy.
- Trạm cuối.
Rồi lại lặng im. Ra là vậy, đến trạm dừng, cậu ấy cũng đã đổi mất rồi...
***
Cái bóng lưng trước mặt quen thuộc quá. Là cậu. Đôi lúc tôi cảm thấy giữa chúng ta rõ ràng không phải là khoảng cách của hai địch thủ trong một cuộc chạy đua hối hả, mà có lẽ là khoảng cách của một kẻ nhút nhát và một kẻ ngốc. Một người không dám bước lên cùng đi bên cạnh một người, còn một người thì chẳng biết một người đang vì mình mà cố gắng để bước chân gấp gáp thêm. Cứ thế, khoảng cách cứ lớn dần - không chung bàn, không chung trạm, giờ lại còn không thể chung đường. Có một người cứ mộng mơ để rồi chợt quên mất quy luật cuộc đời vô tình. Là tôi.
Lật giở cuốn Shelock Holmes mà cậu vốn rất thích thú đọc và đã hào hứng tường thuật lại những tình tiết gay cấn trong một tiết học cũ, lòng tôi chợt thoáng bâng khuâng. Đã hơn một năm giữ cuốn sách của cậu trong tay mà tôi vẫn chưa thể đọc hết nổi hai phần ba. Nhưng thật lạ, từng khoảng ố cũ kĩ nơi trang sách ấy cứ như ghim giữ lại từng nét mặt và nụ cười của cậu. Tôi chợt nhớ, hình như có một thời, hai đứa đã chung bàn...
***
- Giáo sư, câu hoá này làm sao á? Mấy cái thứ này mệt chết đi được.
- Nghĩ làm theo hướng như thế nào, nói nghe thử coi...
Câu chuyện trong ngày của hai đứa luôn bắt đầu từ những câu hỏi đại loại là "phổ thông" kiểu như vậy. Sau đó có thể là một vài mẩu chuyện linh tinh mà hai đứa chợt nhớ ra rồi ngồi cười đến đau bụng.
- Hai đứa bây ghê lắm nha, ngồi trong lớp mà cứ tâm sự riết hà. Đó ta nói á nha, duyên số hết rồi bây ơi.
- Mấy đứa kia, hết chuyện giỡn rồi hay gì mà suốt ngày tào lao vậy. Chọc giáo sư là liệt môn hết nghe chưa, "nghiệp" lắm đó.
- Bênh nhau luôn nè, ghê quá ta.
Cậu là cái tên đáng ghét. Trong khi tôi bận gân cổ lên cãi nhau với tụi nó thì cậu ngồi cười tủm tỉm, cứ như là kẻ ngoài cuộc vậy. Có lẽ, mấy lời như vậy vốn không khiến cậu bận tâm. Nhưng còn về phần mình, tôi sợ, nếu không phản kháng, tôi sẽ không thể tiếp tục giữ im lặng tình cảm này.
Ngồi bên cậu phần lớn đều không ồn ã, náo loạn, mà bình yên - bình yên hệt như một giấc chiêm bao. Giờ ra chơi, cậu thường ngồi đấy, mái tóc khẽ bay bay bên trang vở, những hàng chữ to kệch cứ đều đều đặt xuống. Tôi cũng ngồi ở chỗ mình, chống tay lên mặt bàn, đọc ngấu nghiến cho kịp xong cuốn sách để trả lại thư viện. Có vài cơn gió nhẹ khẽ réo gọi bên ngoài cửa sổ, tôi chợt xao lãng khỏi những dòng văn mà bất giác ngước nhìn theo. Góc mặt nghiêng nghiêng của cậu dưới cái màu nhàn nhạt của ánh sáng bị cản lại bởi bức rèm thưa, hàng mi khẽ lay động trong làn gió lơi lả, và, ánh mắt thì dịu dàng đến xa xăm, khiến tim tôi rung lên một nhịp. Giây phút đó, tôi chỉ mong ngày dừng lại, để tôi có thể mãi mãi độc chiếm khoảng trời này - khoảng trời có cậu.

***
Tiếng chuông vào học reng lên, hất văng tôi ra khỏi miền quá vãng. Còn bảy mươi ngày đếm ngược - sắp phải đối diện với thử thách lớn đầu đời. Cậu chọn khối B với tiếng gọi của chiếc áo blouse trắng thiêng liêng. Còn tôi chọn bước chân theo nghiệp văn chương. Xuất phát điểm của chúng ta khác nhau, đến điểm đích cũng khác. Chẳng hề có giao điểm giữa hai con đường vốn dĩ song song...
Trường tôi cái mùa sát ngày li biệt này sao mà lại đẹp đến ngất ngây như thế! Phải chăng, tâm thế của một người sắp rời đi khiến điều ở lại cứ vậy mà trở nêm lưu luyến. Cái góc hành lang này như có thể bao quát cả bầu trời của “Giấc mơ” vậy - tôi bí mật đặt cho ngôi trường cái tên như thế. Và cũng chẳng lâu nữa rồi, cái ngày chúng tôi đáp những chiếc máy bay giấy đủ màu xuống mảnh sân ấy sẽ chỉ còn cách vài tiếng chuông reo nữa. Những chiếc máy bay giấy mang theo những lời cuối, chẳng thể biết ai viết, ai là người sở hữu và cũng chẳng biết có gửi đến đúng người hay không.
Tuỳ duyên.
Nhìn vào góc lớp quen thuộc, tôi lại thấy cậu. Gương mặt ấy vẫn quá đỗi bình yên. Giá như, cậu có thể biết một điều mà tôi đã không có đủ can đảm để có thể nói ra. Giá như, tôi với cậu, vẫn còn có thể chung bàn. Giá như câu "giá như" ấy có thể xảy ra...
***
- Các bạn học sinh khối Mười hai thân mến, năm cuối cấp của các bạn cũng sắp trôi qua rồi. Khoảnh khắc các bạn còn được bên cạnh nhau dưới mái trường này sẽ chỉ còn là tích tắc. Giờ ra chơi gần cuối cùng này, các bạn hãy sống thật gấp gáp để tuổi học sinh trôi qua trong viên mãn, để ba năm cấp Ba của các bạn sẽ không phí hoài, không có điều gì để nuối tiếc. Cuối cùng thầy chúc các bạn sẽ hoàn thành kì thi sắp tới đây thật tốt để hoàn thành ước mơ của cuộc đời mình. Còn bây giờ, chúng ta cùng đếm đến ba, các bạn hãy phóng chiếc máy bay giấy của mình cũng như gửi theo gió những điều chưa nói đi nhé! Một... hai... ba...
Những chiếc áo trắng nhấp nhô rồi mất hút trên các dãy lầu gần như ngay sau khi những chiếc máy bay rực rỡ vút bay trong gió. Thay vào đó, dưới sân trường ngập nắng, có những giọt nước mắt đang chực tuôn rơi...
.jpg)
- Thầy, em không muốn ra trường đâu! Cho em ở lại đi thầy ơi!
- Tao không muốn xa lũ quỷ tụi mày đâu. Mai mốt đừng quên nhau nghe chưa. Có chồng rồi nhớ gửi thiệp đó, tao tới ăn nhiệt tình luôn, khỏi lo.
Không thể vẽ nổi một tiếng cười. Ngực ai cũng nghẹn thắt lại. Có những cái ôm thật lâu, cũng có những cái ôm trao vội.
Cậu đang đứng ở dưới tán cây, những chiếc lá nhỏ bay bay theo gió trong vũ khúc của buổi nắng chia phôi, đậu lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của cậu. Tay cậu cầm chiếc máy bay màu xanh nhàn nhạt, ánh mắt xa xăm như nhìn vượt quá cả khoảng không gian đầy lưu luyến trước mắt. Tôi hít một hơi dài để chút can đảm cuối cùng vùng dậy, giục bước chân có phần vội vã, đến bên cậu, dang rộng đôi tay run run.
- Nè bạn cùng bàn cũ, ôm một cái tạm biệt nhé!
Chưa bao giờ tôi dám nghĩ sẽ có giây phút này, không nghĩ nổi đến lúc con bé vốn nhút nhát như tôi lại dám đứng trước mặt cậu. Nhưng điều càng khiến tôi không ngờ, cậu không chần chừ mà ôm lấy tôi. Mùi hương quen thuộc trên áo cậu, đã lâu lắm rồi, tôi không còn cảm nhận được, giờ đây lại mơn man từng hơi thở. Trái tim tôi chợt trở nên gấp gáp.
"Đừng cảm nhận được nhé, làm ơn!"
- Này cô gái cùng bàn, cuộc đời cậu sẽ có những bước ngoặt, nếu cậu cứ mãi lo lắng và nghĩ ngợi, nó sẽ cứ thế mà thẳng tắp lại. Cậu sẽ chẳng bao giờ biết được một số điều... nếu như, cậu không quay đầu lại. Biết không?
Nước mắt tôi đã rơi tự lúc nào, ướt lên cả vai áo cậu. Chẳng hiểu có phải thời gian đã dừng lại rồi chăng?
Tôi không hiểu, làm cách nào, một chuyến xe lạc lại có thể về lại đúng nơi bến cũ. Như cái cách chiếc máy bay giấy đã đáp đúng "đường băng"...
© Hoàng Thu Thảo - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Những chuyện tình mùa thu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.









