Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màu của thời gian

2013-12-05 09:26

Tác giả: Ruby Vân Anh


Blog Family - Bạn à, thời gian sẽ có màu óng ánh với thật nhiều những ký ức đẹp của tuổi ấu thơ. Thời gian cũng sẽ có màu cỏ úa, của những thăng trầm, khó khăn mà chúng ta đã trải qua để gắn bó bên nhau đến lúc này, màu của cỏ úa được ép thật đẹp và ghi dấu trong trái tim của bạn đấy!

***
Thỉnh thoảng buồn, mình vẫn thường ngắm nhìn lại những bức hình trong những cuốn album, để nhớ lại quãng thời gian đã qua. Mình thích bức ảnh cô bé răng sún mặc chiếc áo chấm bi màu đỏ, đôi tay nhỏ xinh nắm lấy cành hoa giấy, miệng cười thật tươi. Mình yêu bức ảnh mẹ mặc chiếc áo cổ cánh sen, mái tóc xoăn tự nhiên bồng bềnh, đôi mắt màu nâu rất đẹp. Mình thích nhìn bố trong bức ảnh đã ngả màu hoen vàng đang cầm cuốn sách đi trong sân trường. Mình muốn được hôn chíu chít lên đôi má của đứa em gái bụ bẫm trong bức hình mà mẹ ghi chú dòng chữ "Mẹ yêu con".

Thời gian đã làm mờ đi nước ảnh ngày ấy, mình không nhìn rõ được khuôn mặt bố, không còn thấy rõ đôi mắt nâu rất đẹp của mẹ mỗi lần ngắm nó; nhưng thời gian không thắng nổi những yêu thương vô hình từ bức hình ấy. Ngắm nó để nhớ lại những câu chuyện được mẹ kể lại, ngắm nó để thấy như  tất cả vẫn diễn ra trước mắt.

gia đình

Con sẽ không quên đâu bố ạ! Hình ảnh bố lau những giọt mồ hôi, nặn từng viên gạch ba banh xây tường. Hình ảnh bố với đôi bàn tay còn lem bùn đất làm than vỗ về khi con khóc đòi mẹ. Con yêu lắm dáng hình bố ướt thướt đang cột từng đoạn dây thừng để buộc chặt cửa nhà trong cơn bão, rồi dạy con gái chẻ rau muống, mái tóc vẫn dính bết, rỏ nước xuống nền đất. Và con nhớ người đàn ông ngâm mình dưới ao vớt bèo nuôi lợn tăng gia; đôi bàn tay thoăn thoắt cấy lúa, tát nước, bừa đất, trồng màu; nụ cười thật tươi khi mẹ bảo vụ này bội thu.

Con nhớ hình ảnh người đàn ông ngóng vợ và đứa con gái khi nằm trong bệnh viện vì sốt virus, phần cho con gái quả cam, ly sữa bởi nếu như không phải bố bị ốm, rất ít khi con được ăn những thứ ấy. Con cũng sẽ nhớ vô cùng những lúc cùng bố ngồi trò chuyện như là 2 người bạn, bố kể về bố của 7 tuổi và con nói về con hiện tại; hai bố con mình cũng có nhiều điểm giống nhau. Thời gian có lẽ sẽ chiến thắng trong bất cứ cuộc đua tốc độ nào. Bố giờ chẳng thể làm được nhiều việc như trước, chẳng thể ngồi lâu như khi xưa bố vẫn cắt hành để bán hay cúi xuống nhổ mạ cấy cho mẹ vì bố đã bị mỏi lưng rồi, mắt bố cũng kém hơn nữa. Bố không còn có thể xâu kim mỗi khi cần khâu cúc, con vẫn nhớ hình ảnh bố dạy con từng đường kim để khâu ống quần bị rách hay chiếc cúc bị tuột chỉ. Bố giờ chẳng thế ngồi hàng giờ để ngắm sao và nói đủ thứ chuyện về bầu trời với con vì bố luôn muốn ngả lưng và ngủ sớm. Thời gian chẳng đợi chờ chúng ta đâu bố nhỉ?. Thời gian có lẽ cũng ích kỷ nhất khi chẳng bao giờ dừng lại để cho ta sống mãi với quãng thời gian đẹp đẽ ấy.

Và mẹ yêu ơi! Con nhớ mẹ cả khi mẹ đang ở bên con, con vẫn khóc cả khi mẹ vẫn nắm tay con. Con yêu lắm hình ảnh mẹ gồng mình chở xe hàng lên dốc, bán từng bao thóc để đổi lấy thịt, sữa cho con. Con yêu lắm người mẹ tảo tần, đôi bàn tay khô ráp đi vì những gánh gồng, khuôn mặt sạm đi nhiều vì nắng gió; mẹ vất vả nhưng mẹ vẫn luôn cười. Mẹ nói, với mẹ con là niềm hạnh phúc mà mẹ có thể quên đi tất cả. Nhưng mẹ biết không, với con, được sinh ra trên cuộc đời này, làm con gái của mẹ, là điều hạnh phúc nhất của con.

Mẹ không có nhiều tiền để con được uống sữa thay vì nước cơm, mẹ chỉ là một người lao động bình thường nhưng con luôn tự hào với mẹ. Con hay khoe với chúng bạn rằng mẹ là một người công nhân tích cực trong Nông trường, mẹ là một người nông dân cần mẫn với từng gánh mạ, từng thửa đất trồng ngô khi ra ruộng đồng và trên hết, mẹ là một người mẹ tuyệt vời khi trở về nhà, mẹ luôn bên con.

Một người mẹ đã phát biểu trong một diễn đàn dành cho những bậc phụ huynh rằng: "Tôi nghĩ rằng mọi nghề nghiệp chúng ta làm chỉ để kiếm sống và hãnh diện trong một khoảng thời gian. Nhưng làm cha, làm mẹ lại là sự nghiệp để phấn đấu và tự hào trong suốt cuộc đời này. Đó là một nghề cao quý !"

Con chẳng thể có những câu từ hay như thế để tặng mẹ, mẹ đừng cười nếu con mượn nó để nói với mẹ nhé! Mẹ yêu của con đã thành công trong nghề nghiệp của mình: LÀM MẸ.

thời gian

Và cũng đã có 18 năm trôi qua, để cuộc sống của chị gắn bó thêm với một người em gái. Chị yêu em nhiều lắm, bé con của chị ạ.  Chắc là em không biết đâu, ngày em sinh ra thật ý nghĩa với chị. Chị không nhớ rõ, nhưng chị nhớ hình ảnh của em khi chị cùng các bác đến thăm mẹ và em ở bệnh viện. Em có hai má bầu bĩnh, rất trắng và đôi môi hồng hồng, đôi bàn tay bé xíu, thi thoảng lại cựa mình khi có ai đó bế em. Đôi mắt em nhắm nghiền, và chị rất thích thú những lúc mọi người cười nói: "Bé con mở mắt kìa !". Chị không nghĩ là đôi mắt em lại to tròn thế đâu, lúc mới sinh ra, nó chỉ hé hé thôi; phải mãi sau này, khi mẹ dạy chị cầm những thứ đồ trên tay cho em nhìn, chị mới phát hiện ra đôi mắt em to, tròn, long lanh lắm!

À, chị rất hay cắn em. Thú nhận rằng không thể nào chịu nổi khi nhìn thấy cái bắp tay, bắp chân mũm mĩm thi thoảng lại đạp tung trên không trung, với cả hai má bầu bĩnh nữa. Chắc em cũng chẳng thể biết đâu, chị thường ru em ngủ giúp mẹ những lúc mẹ với bố làm việc đến tối mịt. Lúc em ngủ, khuôn mặt em như một thiên thần ấy. Cho đến giờ, chị vẫn thích ngắm khuôn mặt của em khi ngủ, nhẹ nhàng và thanh thoát. Mỗi lần buồn hay thất vọng  và nếu chị khóc, chị lại nhìn khuôn mặt đáng yêu ấy và thấy bình yên. Cảm ơn cuộc đời này đã dành tặng em cho bố mẹ và chị."

Bạn à, thời gian sẽ có màu óng ánh với thật nhiều những ký ức đẹp của tuổi ấu thơ. Thời gian cũng sẽ có màu cỏ úa, của những thăng trầm, khó khăn mà chúng ta đã trải qua để gắn bó bên nhau đến lúc này, màu của cỏ úa được ép thật đẹp và ghi dấu trong trái tim của bạn đấy! Những sắc màu của thời gian cũng lung linh hơn khi có màu đất trời nơi mà bạn đã đi qua, có màu của tình bạn, tình yêu, tình người mà cuộc đời này đã cùng thời gian giúp bạn cảm nhận. Hãy nhớ và lưu nó ở trong trái tim nhé bạn!

•    Gửi từ Ruby Vân Anh


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Ruby Vân Anh

Cảm ơn đời đã sinh ra em!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top