Mạnh mẽ đủ rồi, em yếu đuối được không anh?
2018-06-10 01:30
Tác giả:

Sau bao nhiêu năm sóng gió đủ cả, em đã tự đứng được trên đôi chân của mình mà chưa một lần nhờ ai giúp đỡ. Mọi người vẫn thường hỏi, vì sao phải thế, vì sao bản thân lại cố chấp đến như vậy? Em cũng chẳng biết, chỉ sợ đã mang ơn của người rồi trả sao hết?
Có lẽ chính vì thế, vỏ bọc ngoài của con người em chính là mạnh mẽ, tự tin và nhiều khi thật bất cần. Nhưng, có một sự thật không bao giờ thay đổi chính là em là con gái. Dù mạnh mẽ thế nào vẫn cần một bờ vai dựa vào. Nhưng, dựa vào ai? Dựa vào vì điều gì? Vì cuộc sống mỏi mệt, bon chen ư? Thật sự chẳng đáng!
Dù cuộc sống của bản thân có như thế nào em vẫn có thể tự chèo chống được. Vậy mà sâu thẳm trong trái tim em lại mềm yếu vô cùng. Chỉ cần chạm đến đó, dù có bao nhiêu nghị lực, bao nhiêu mạnh mẽ cũng tan chảy.
Khi mọi chuyện đang chệch khỏi đường ray suy nghĩ, cuộc sống dường như đảo lộn một cách khó ngờ. Em vẫn thế, vẫn đối diện nhưng thấy hoang mang quá. Khi chiều xuống, một mình lang thang phố xá Hà Nội giữa bao nhiêu xe cộ ngược xuôi, tự nhiên lòng thấy chùng xuống lạ. Chỉ mong có ai đó, có bờ vai nào đó để được tựa vào và khóc thật lâu. Khóc cho hết những nức nở trong lòng, khóc cho hết những mềm yếu, khóc cho hết những nỗi niềm giấu kín. Em cũng không muốn giữa những lúc tất cả mọi chuyện đảo lộn thế này, mình lại là người yếu đuối khiến mọi người lo lắng, rồi em nghĩ đến anh. Nhưng anh không đến.

Anh – người em thấy tin tưởng và tưởng chừng như có thể nói hết ra những suy nghĩ, tâm sự. Anh cũng chính là người cho em một bài học rằng đừng tin tưởng ai quá, nếu không người tổn thương nhất chính là bản thân mình thôi. Bài học này em đã học được quá nhiều rồi, nhưng đến khi gặp anh, cũng chính là bài kiểm tra em đạt 0 điểm. Lỗi chính tại bản thân đã biết kết quả nhưng cố chấp không tin.
Phố xá Hà Nội vẫn vậy, dù em có đứng lại thì mọi người vẫn tất tả ngược xuôi, dù em có khóc thì mọi người vẫn ném cho em một ánh nhìn kì thị. Vậy, những lúc như thế, biết đi về đâu để có thể dừng lại một chốc, nghĩ một chốc, nức nở một chốc. Một chốc lát thôi, rồi em sẽ lại là em? Chỉ có thế thôi mà khó đến thế ư?
Giữa Hà thành rộng lớn này, ngoài mạnh mẽ ra thì em có thể yếu đuối cho ai xem? Cho ai xem được chứ, khi em chính là cái nơi để mọi người dựa vào, là nơi nỗi âu lo mọi người gửi lại, là nơi nỗi buồn mọi người muốn cho đi? Nhưng khi em cần, mọi người ở đâu? Có lẽ vì vỏ bọc quá kĩ nên giờ khó thay đổi quá. Nhận ra, bao lâu rồi em không khóc được? Có phải nước mắt là yếu mềm? Có phải nước mắt là xấu xa? Có phải vì mạnh mẽ quá nên giờ em vẫn thấy cô độc trong chính cuộc sống của mình?
Dù như thế nào, em vẫn là con gái? Vậy sao em không khóc được? Vậy sao em không được khóc? Em cũng chẳng biết nữa.
Chẳng hiểu sao em thấy hoang mang quá. Giữa cuộc đời, giữa bộn bề công việc, giữa những mối quan hệ và những niềm tin, ai sẽ là nơi để em dựa vào?
© Strong will – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.







