Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mạnh mẽ đủ rồi, em yếu đuối được không anh?

2018-06-10 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Khi chiều xuống, một mình lang thang phố xá Hà Nội giữa bao nhiêu xe cộ ngược xuôi, tự nhiên lòng thấy chùng xuống lạ. Chỉ mong có ai đó, có bờ vai nào đó để được tựa vào và khóc thật lâu. Khóc cho hết những nức nở trong lòng, khóc cho hết những mềm yếu, khóc cho hết những nỗi niềm giấu kín. Em cũng không muốn giữa những lúc tất cả mọi chuyện đảo lộn thế này, mình lại là người yếu đuối khiến mọi người lo lắng, rồi em nghĩ đến anh. Nhưng anh không đến.

***

blog radio, Mạnh mẽ đủ rồi, em yếu đuối được không anh?

Còn nhớ, cách đây 10 năm khi em bước chân đến Hà Thành lạ lẫm, đông đúc và bon chen. Cảm giác ngày đầu ấy khiến em không thể nào quên.

Sau bao nhiêu năm sóng gió đủ cả, em đã tự đứng được trên đôi chân của mình mà chưa một lần nhờ ai giúp đỡ. Mọi người vẫn thường hỏi, vì sao phải thế, vì sao bản thân lại cố chấp đến như vậy? Em cũng chẳng biết, chỉ sợ đã mang ơn của người rồi trả sao hết?

Có lẽ chính vì thế, vỏ bọc ngoài của con người em chính là mạnh mẽ, tự tin và nhiều khi thật bất cần. Nhưng, có một sự thật không bao giờ thay đổi chính là em là con gái. Dù mạnh mẽ thế nào vẫn cần một bờ vai dựa vào. Nhưng, dựa vào ai? Dựa vào vì điều gì? Vì cuộc sống mỏi mệt, bon chen ư? Thật sự chẳng đáng!

Dù cuộc sống của bản thân có như thế nào em vẫn có thể tự chèo chống được. Vậy mà sâu thẳm trong trái tim em lại mềm yếu vô cùng. Chỉ cần chạm đến đó, dù có bao nhiêu nghị lực, bao nhiêu mạnh mẽ cũng tan chảy.

Khi mọi chuyện đang chệch khỏi đường ray suy nghĩ, cuộc sống dường như đảo lộn một cách khó ngờ. Em vẫn thế, vẫn đối diện nhưng thấy hoang mang quá. Khi chiều xuống, một mình lang thang phố xá Hà Nội giữa bao nhiêu xe cộ ngược xuôi, tự nhiên lòng thấy chùng xuống lạ. Chỉ mong có ai đó, có bờ vai nào đó để được tựa vào và khóc thật lâu. Khóc cho hết những nức nở trong lòng, khóc cho hết những mềm yếu, khóc cho hết những nỗi niềm giấu kín. Em cũng không muốn giữa những lúc tất cả mọi chuyện đảo lộn thế này, mình lại là người yếu đuối khiến mọi người lo lắng, rồi em nghĩ đến anh. Nhưng anh không đến.

blog radio, Mạnh mẽ đủ rồi, em yếu đuối được không anh?

Anh – người em thấy tin tưởng và tưởng chừng như có thể nói hết ra những suy nghĩ, tâm sự. Anh cũng chính là người cho em một bài học rằng đừng tin tưởng ai quá, nếu không người tổn thương nhất chính là bản thân mình thôi. Bài học này em đã học được quá nhiều rồi, nhưng đến khi gặp anh, cũng chính là bài kiểm tra em đạt 0 điểm. Lỗi chính tại bản thân đã biết kết quả nhưng cố chấp không tin.

Phố xá Hà Nội vẫn vậy, dù em có đứng lại thì mọi người vẫn tất tả ngược xuôi, dù em có khóc thì mọi người vẫn ném cho em một ánh nhìn kì thị. Vậy, những lúc như thế, biết đi về đâu để có thể dừng lại một chốc, nghĩ một chốc, nức nở một chốc. Một chốc lát thôi, rồi em sẽ lại là em? Chỉ có thế thôi mà khó đến thế ư?

Giữa Hà thành rộng lớn này, ngoài mạnh mẽ ra thì em có thể yếu đuối cho ai xem? Cho ai xem được chứ, khi em chính là cái nơi để mọi người dựa vào, là nơi nỗi âu lo mọi người gửi lại, là nơi nỗi buồn mọi người muốn cho đi? Nhưng khi em cần, mọi người ở đâu? Có lẽ vì vỏ bọc quá kĩ nên giờ khó thay đổi quá. Nhận ra, bao lâu rồi em không khóc được? Có phải nước mắt là yếu mềm? Có phải nước mắt là xấu xa? Có phải vì mạnh mẽ quá nên giờ em vẫn thấy cô độc trong chính cuộc sống của mình?

Dù như thế nào, em vẫn là con gái? Vậy sao em không khóc được? Vậy sao em không được khóc? Em cũng chẳng biết nữa.

Chẳng hiểu sao em thấy hoang mang quá. Giữa cuộc đời, giữa bộn bề công việc, giữa những mối quan hệ và những niềm tin, ai sẽ là nơi để em dựa vào?

© Strong will – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp, tôi thích Sài Gòn không phải là ở cuộc sống tấp nập hay những cao ốc, cũng không phải là ánh sáng rực rỡ mà Sài Gòn về đêm ban tặng. Mà tôi thích nó chỉ đơn giản là những lúc cô đơn tôi có thể chạy vòng quanh qua những con phố hay len lõi trong từng dòng người tấp nập. Hay thậm chí là ghé vào một quán cà phê ven đường để ngồi đó và cảm nhận về cuộc sống của mình.

 Dáng hình của yêu thương

Dáng hình của yêu thương

Tình yêu thương vốn không có dáng hình cụ thể, cũng không cân đo đong đếm được bằng những thước đo vật chất phù du. Nhưng tình yêu vẫn luôn hiện hữu xung quanh ta, bằng một cách nào đó.

Gửi anh, người đã từng thương em

Gửi anh, người đã từng thương em

Em sẽ vẫn giữ ở một góc khuất nào đó của mình về một kỉ niệm thật đẹp. Một kỉ niệm về anh - chàng trai chân thành đã từng thương em.

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ luôn làm mắt em cay Nỗi sợ ngày xưa anh đâu còn nhớ nữa.

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những mối quan hệ sẽ dễ dàng quên đi, nhưng cũng có những mối quan hệ mà dù đi hết cuộc đời này, cũng sẽ chẳng thể nào có thể xóa nhòa. Và có những tình cảm chỉ là say nắng nhất thời, nhưng cũng có những tình cảm sẽ dai dẳng mãi trong tim.

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Tình cảm tớ dành cho cậu rất hồn nhiên, đó là những rung động đầu đời của tớ, nó trong trẻo như sương mai. Người ta nói rằng tình yêu tuổi học trò thường là thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta đánh mất trong cuộc đời này.

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua.

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Nhưng có lẽ một ngày nào đó gần thôi, tôi sẽ bước ra khỏi bóng hình của quá khứ để nhìn nhận những thay đổi của ba và cho mình được trọn vẹn với hai chữ gia đình mà tôi luôn ao ước. Một gia đình hạnh phúc sau rất nhiều vết thương.

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt cho riêng mình dù có thể phải đối mặt bão giông hay bình yên đi chăng nữa thì chắc chắn vẫn sẽ cảm động đến khắc sâu. Và thanh xuân của tôi cuối cùng lại vẫn là anh ấy.

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tôi của ngày hôm nay đã cất sâu những cảm xúc năm nào và để mọi thứ được ngủ yên. Bởi sẽ có những tình yêu chỉ cần được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc.

back to top