Ở nơi phố thị này ngoài mạnh mẽ ra thì không còn lựa chọn khác
2018-04-13 01:20
Tác giả:

Hồi nhỏ cứ nghĩ cuộc sống của người lớn là những chuỗi ngày màu hồng nên lúc nào cũng mong mình được lớn thật nhanh. Thế mà khi lớn lên rồi mới biết cuộc sống của người lớn thật mệt mỏi, đầy những giông bão và thử thách. Lớn rồi mới thật sự khao khát được quay về là đứa trẻ hồn nhiên, vô tư, ngây thơ, được vui đùa sớm tối và được che chở vô điều kiện.
Lớn rồi mới thấy ngoài gia đình ra thì sẽ không có ai quan tâm, lo lắng và lắng nghe những tâm sự của mình cả. Khi phải đi học xa nhà, tới một thành phố không người quen, không người thân thiết, một mình tự làm quen với môi trường mới thật ngột ngạt làm sao. Có những lần một mình ngồi trong đêm khuya bật khóc nức nở như một đứa trẻ, khóc vì người ta đối xử vô tâm với nhau, khóc vì những ấm ức phải chịu đựng, khóc vì tủi thân, khóc vì những lần thất bại đầu đời và khóc cho sự bất lực của chính mình.
Ngày xưa khi còn bé suốt ngày được khen là cô bé mạnh mẽ nhất xóm, ấy thế mà khi xa gia đình đến một thành phố đông đúc khi những tủi hờn ập đến lại khóc như một đứa trẻ, cá tính mạnh mẽ của ngày xưa ấy dường như biến mất, giờ đây là một cô gái yếu đuối đáng thương tột độ. Ở thành phố này nhộn nhịp, hiện đại hơn nhiều so với nơi mình sinh ra là một cái xóm nhỏ với cánh đồng cùng không khí dễ chịu và con người sống tình cảm. Nhưng chốn phố thị này ta lại chẳng thấy dễ chịu, cuộc sống khó thở và thật cô đơn. Nhiều lần nằm nghĩ suy phải chăng mình là người quá nhạy cảm nên lúc nào cũng thấy mình đơn độc giữa hàng ngàn người này?

Ở thành phố này cứ phải cố gắng gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ, ra ngoài mặt lúc nào cũng đầy những nụ cười thật tươi để rồi người ta còn hỏi “sao mày lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng cười được” nhưng đâu ai biết rằng trong lòng mình chằng chịt những vết xước. Nơi này, ngoài mạnh mẽ ra ta chẳng còn lựa chọn nào khác.
Là một người nhạy cảm lại dễ xúc động lúc nào gọi điện về nhà kể cho mẹ nghe tâm sự, chỉ cần mẹ nói một câu an ủi cảm xúc lại dâng trào lại không kiềm được mắt, lại chỉ muốn được về ngay nhà để được nằm ngay trong bàn tay của người đàn bà quyền lực ấy. Đấy là lý do vì sao người ta thường chọn về với gia đình khi trong lòng đầy những bão tố không lối thoát. Chỉ khi về với gia đình lòng ta mới thấy bình thản, giấc ngủ mới thật sâu và mới thấy đong đầy tình yêu của hương vị gia đình. Ngoài hương vị gia đình ra chắc có lẽ chúng ta sẽ không tìm thấy ở đâu có một hương vị nào ngọt ngào đến như thế nữa.
Nhưng cuộc sống mà, dù có mỏi mệt, có giông bão thế nào thì vẫn phải đi tiếp chứ không thể dừng lại bởi những phút yếu lòng được. Có những khó khăn đấy thì bản thân mới thấy mạnh mẽ hơn, mới thấy trưởng thành hơn và thấy cần tự lập hơn. Đã được sống và chỉ được sống một lần thôi thì ta chỉ biết sống sao cho trọn vẹn thôi còn những xô bồ ngoài kia thì kệ đi.
© Ngọc Lý – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.







