Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời tỏ tình đêm ba mươi Tết

2020-01-24 01:30

Tác giả:

blogradio.vn - Đêm ba mươi, hắn rủ tôi đi ngắm pháo bông giao thừa, lúc pháo bông vừa bắn vụt lên, hắn nói rất khẽ vào tai tôi: “Tôi sẽ nhớ mãi cậu, vì cậu là người mà ghét tôi nhất. Nhưng mà, tôi thích cậu”.

***

Kể từ khi chia tay Hy, tôi không còn muốn yêu một ai nữa. Tôi đã từng nghe ai đó bảo “Đàn ông yêu giống như sợi vải, khi yêu thì rất chặt, bện quyện vào nhau. Khi hết yêu giống như sợi vải đã sờn, chỉ cần kéo thẳng là đứt”, và có lẽ nó cũng tương ứng với tình yêu của tôi.

Yêu nhau suốt bốn năm đại học, lại thêm hai năm tuổi xuân sau khi tốt nghiệp, cứ tưởng chừng trên đời này sẽ không có gì dứt ra được, thậm chí còn sắp cưới, bạn bè thân còn nhận được cả cái thiệp mừng, thế mà đùng một cái, Hy nói lời chia tay. Và đùng một cái ba tháng sau khi chia tay, Hy lấy vợ. Khỏi phải nói lúc ấy tôi thương tổn nhường nào. Bên tai lúc nào cũng nghe những lời nói đầy thương cảm: “Tội nghiệp con nhỏ, sắp cưới rồi mà còn bị bỏ. Đau lòng chết”. Có kẻ lại nghĩ khác: “Như thế này thì xấu hổ kể gì?”. Dù là xấu hổ hay đau lòng, tôi nghĩ cũng không thể diễn tả được hết cảm xúc tôi lúc này, nó gần như trống rỗng không có gì, đến mức, tôi ước gì thà để tôi đau lòng để biết mình còn cảm giác còn đỡ hơn.

Đùng một cái tôi nhận được điện thoại từ một số lạ:

- Phải Nghiên đấy không? Lâm Nhã Nghiên?

- Vâng, là Nghiên. Ai đấy ạ?

- Thái Anh. Café không? Quán cậu hay đi, mau đi, tôi đợi.

cafe2_(1)

Phải mất một lúc lâu tôi mới nhớ tới cái tên đó. Đó là hắn, là người bạn học đại học mà tôi vô cùng ghét. Tôi lớp trưởng, hắn lớp phó, chẳng hiểu theo lẽ nào mà suốt ngày cứ kì kèo cãi nhau miết, tôi đưa ra ý kiến này thì thể nào hắn cũng phản bác đưa ra ý ngược lại, chả thế mà ngay khi tốt nghiệp, lời cuối cùng hắn nhắn trong tập lưu bút gửi tôi là: “Tôi sẽ nhớ mãi cậu, vì cậu là người mà ghét tôi nhất. Nhưng mà...”. Tôi những tưởng rằng chúng tôi sẽ không có bất cứ liên lạc gì với nhau thế mà ngay lúc này tôi lại nhận được điện thoại của hắn.

 

Tôi bật cười, chẳng biết ông trời còn định hành hạ tôi thế nào nữa, lúc đau khổ nhất lại nhận được điện thoại của người mình ghét nhất, chắc hẳn là hắn đã biết chuyện của tôi, hắn là bạn thân của Hy cơ mà. Hẳn là hắn vẫn ghét tôi, đến độ hẹn tôi ra để cười. Mà thôi kệ, ít ra biết đâu hắn sẽ làm tôi đau trở lại. Bởi thế, tôi đi.

Tôi cũng suy nghĩ mãi về quán café mà hắn nói. Hắn có nhầm không, như nào mà biết quán café tôi hay tới, nhưng tôi vẫn rê bước tới. Thực sự tôi không muốn tới quán đó, nó là nơi ngập tràn kỉ niệm của tôi, Hy và hắn – kẻ luôn phá bĩnh mọi cuộc hẹn của chúng tôi. Khi tôi vừa vào quán, hắn đã ngồi đó. Hai năm trôi qua, trông hắn có phần trổ mã, tôi ước chừng tới vai hắn, bờ vai khá rộng:

- Cậu ngồi đi, cứ đứng đó mà choáng váng với vẻ đẹp trai của tôi thế à?

Hắn vẫn thế, tự mãn và đáng ghét.

- Sao bỗng dưng hẹn café?

- Nghe nói cậu bị đá, tôi muốn thấy cậu buồn như thế nào.

Chẳng hiểu sao nghe câu đó tôi lại bật cười. Lúc đó hắn bỗng nói với tôi:

- Cậu chỉ nên cười thôi, vì trông cậu đã xấu rồi, nếu còn khóc thì sẽ xấu thêm.

cap-doi

Tên đó, hắn chẳng bao giờ tử tế được. Hắn đòi chở tôi đi dạo bông, chẳng hiểu sao tôi lại đi, giờ tôi mới thấy thì ra hắn cũng có bờ vai to bè như Hy vậy, à mà có khi bờ vai hắn còn rộng hơn Hy nhiều. Đột nhiên, tôi muốn dựa vào hắn, nhưng còn lưỡng lự, bỗng tôi nghe trong gió có tiếng ai đó nói: “Cứ dựa vào đi, ghét có ghét nhưng dù gì cũng đang lạnh”. Thế là tôi lại ôm lấy hắn, chẳng biết hắn có cảm thấy bờ lưng hắn hôm ấy nóng bỏng không, hay ướt mẹp vì những giọt nước mắt tôi rơi mãi không dừng.

 

Và cứ thế cho đến khi xuân về trên phố nhỏ, đều đặn mỗi chiều thứ bảy hắn lại hẹn tôi tại quán café ấy, và cũng chẳng biết vì lẽ gì, tôi lại đến với người tôi ghét khá nhiều lần như vậy. “Sao cậu cứ hẹn quán này?”. “Muốn quên đi nỗi đau thì hãy nên tập đối diện với nó.”. Bỗng dưng, so với thời còn là một tên lớp phó trẻ trâu, trông hắn trở nên đàn ông và biết điều hơn hẳn.

to-tinh

Những quán mà tôi và Hy hay đi, hắn dẫn tôi đi ăn lại đúng những quán đó, những chỗ tôi và Hy hay tới, hắn lại dẫn tôi đi dạo, thức uống Hy thích, thức ăn Hy hay ăn, hắn vẫn luôn ăn trước mặt tôi, nhưng theo cách rất riêng của hắn mà từ từ thay đổi. “Thế là từ giờ những nơi cậu đi với Hy, ăn cùng Hy, dạo chơi với Hy… tất cả đều thay thế bằng kỉ niệm bên tôi rồi. Nên cậu không được phép nhớ về Hy khi đi qua những nơi đó nữa.”

Đột nhiên, khi hắn ở bên cạnh tôi quá nhiều, tôi lại nghĩ: “Tại sao mình từng ghét hắn?”. Tôi chưa bao giờ thử suy nghĩ cho câu hỏi đó, ngày đó, tôi ích kỉ, lòng mình tôi giành hết cho Hy, hắn lại luôn phá bĩnh chúng tôi, nên tôi đâm ghét, vì thế từng hành động của hắn, tôi đâm ra ghét hắn và lòng ghét cứ thế thành hình. Đến sau này, tôi càng không nghĩ nhiều về hắn, cứ nghĩ là mình ghét hắn thôi. “Cậu thực tình có ghét tôi không?”. “ Là cậu ghét tôi trước. Vì cậu cứ tỏ ra cậu ghét tôi nên tôi ghét cậu”. Hắn đáp gọn lỏn.” Thế sao bây giờ cậu lại ở bên người cậu ghét?”. Hắn chỉ mỉm cười.

Tết, hắn ở cạnh tôi đến mùa xuân qua, tôi đã mở lại điện thoại, đã lên chat chit trên facebook, đã đi làm lại sau nỗi đau với Hy, dần dần tôi đã có cuộc sống bình thường trở lại. Đêm ba mươi, hắn rủ tôi đi ngắm pháo bông giao thừa, lúc pháo bông vừa bắn vụt lên, hắn nói rất khẽ vào tai tôi: “Tôi sẽ nhớ mãi cậu, vì cậu là người mà ghét tôi nhất. Nhưng mà, tôi thích cậu”. Tôi chợt nhớ dòng lưu bút dang dở hắn để lại hồi tốt nghiệp…À, ra thế…

© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn

Xem thêm: Ngày đầu năm tự hỏi...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh còn nợ em lời xin lỗi

Anh còn nợ em lời xin lỗi

Tôi đi tìm anh, chẳng phải để đòi lại ngần ấy. Tôi chỉ muốn gặp lại anh lần cuối, nở nụ cười chào hỏi: “Đã lâu không gặp” coi như là lời kết cho mối tình đầu dở dang của mình. Chắc có như thế, tim tôi mới an yên hơn một chút để bước tiếp, vết thương kia mới thật sự khép lại để tôi mở đến những trang tiếp theo.

Chúng ta sau này cái gì cũng có, chỉ không có nhau

Chúng ta sau này cái gì cũng có, chỉ không có nhau

Câu cuối cùng tôi nói ra chất chứa đầy nỗi tiếc nuối, giọng tôi như lạc đi, nghẹn ngào như có gì đó đang chặn họng tôi lại. Những giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi không ngừng. Anh ngồi cạnh thấy vậy vội đưa tay qua lau nước mắt cho tôi nhưng tôi hất tay anh ra.

4 con giáp nam là những người rất đáng tin cậy, làm bạn đời hay đối tác đều tuyệt vời

4 con giáp nam là những người rất đáng tin cậy, làm bạn đời hay đối tác đều tuyệt vời

Theo các chuyên gia phong thủy, đây là 4 con giáp luôn có tính trách nhiệm rất cao, rất đáng tin cậy và vô cùng uy tín.

Phận làm sen ngoài đời đã khổ, lên Adorable Home chơi mới biết thế nào là suy nhược vì sự... chảnh mèo

Phận làm sen ngoài đời đã khổ, lên Adorable Home chơi mới biết thế nào là suy nhược vì sự... chảnh mèo

Gần đây, dân mạng ở khắp nơi đều đang nói đến chuyện dọn nhà, chăm mèo, chờ chồng như một cô vợ chính hiệu dù hầu hết trong số đó thậm chí còn chưa có một mảnh tình vắt vai.

Em chưa hiểu mùa xuân

Em chưa hiểu mùa xuân

Mẹ chưa từng nói sẽ thay em đi những con đường, hay can thiệp vào ngã rẽ, mẹ chỉ âm thầm đặt vào xe chiếc nón, hay áo mưa. Mùa xuân của mẹ, bao giờ em mới hiểu?

Cỏ bốn lá và nguyện ước bên anh

Cỏ bốn lá và nguyện ước bên anh

Anh vốn dĩ chỉ gặp không thể giữ Cỏ bốn lá chỉ để nhớ về anh

Tử vi tuần mới cho 12 con giáp (24/2 - 1/3): Tuổi Sửu may mắn tài chính, tuổi Thân sóng gió không ngừng

Tử vi tuần mới cho 12 con giáp (24/2 - 1/3): Tuổi Sửu may mắn tài chính, tuổi Thân sóng gió không ngừng

Tử vi tuần từ ngày 24/2 đến 1/3/2020 của 12 con giáp dự báo tuổi Thân sẽ phải đối mặt với những biến động trong vận trình sự nghiệp của mình. Không ngừng gây ra sóng gió, các vấn đề rắc rối liên tục phát sinh khiến cho con giáp này đau đầu nghĩ cách giải quyết. Bản mệnh đã phải dốc hết sức mình may ra mới có thể giữ được vị trí hiện tại.

Em đi tìm anh trong miền kí ức

Em đi tìm anh trong miền kí ức

Bạn đã từng nghe nhiều người nói họ yêu một thành phố vì nơi ấy chả cần đẹp chả cần sa hoa tráng lệ mà chỉ vì nơi ấy có một người thương chưa? tôi cũng vậy đấy,yêu một thành phố dù nó ồn ào tấp nập đầy thị phi , yêu một thành phố mà khi nhắc đến mọi kí ức ùa về như cuộn phim láy đi bao nước mắt của tôi. Vì đơn giản nơi ấy tôi tìm lại chính mình, tìm lại một cuộc tình mà chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ dập tắt nó dù chỉ là niềm kí ức quá khứ của tôi.

Con đường của giấc mơ

Con đường của giấc mơ

Mỗi người sinh ra đã là một bản thể riêng, có thể hạnh phúc của một người nào đó được đo lường bằng những thành tựu mà họ đạt được trong đời, bằng số tiền mà họ kiếm được, bằng quyền lực và địa vị xã hội

back to top