Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời thì thầm của gió

2018-11-02 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Cầu thang cũ mèm, tường sờn nát, bong tróc lớp sơn, để lộ phần vôi bên dưới, lồ lộ, trắng xóa. Tôi không nghe thấy tiếng gió nữa, tiếng ồn ào sóng vỗ, tiếng cát se dưới chân, ánh mặt trời tắt lịm. Tất cả mọi thứ còn tồn tại ở đây, trong không gian chật hẹp tù túng, chỉ là sự im lặng, tôi và Phong.

***

Lần đầu tiên tôi gặp Phong, là khi trời đang nổi gió...

Giảng đường trống trơn, lẹt đẹt vài mống đến để điểm danh, tôi di di cây bút, đầu nghĩ mông lung thay vì tập trung vào bài học xen lẫn chất giọng khàn khàn của ông thầy đang đi lại trên bục trong bộ vest kệch cỡm màu vàng mỡ. Nắng tắt rồi, mây đọng lại thành cụm to trên bầu trời xám ngắt, gió ồn ào hơn. Dường như mọi cảnh vật đều có vẻ trở nên sinh động hơn khi có gió, có mây và một chút mưa pha loãng, tôi thích như vậy. Và có lẽ, đó là lí do tôi thích Phong chăng? Cậu hiện hữu ở đó như thể là một phần trong chúng còn gì.

Mưa khiến mọi vật tan ra, trong nó. Tôi khẽ rùng mình, đáy mắt ánh lên dáng hình của cậu, lầm lũi, một mình, lẻ loi, giữa cơn mưa đang khiến người ta chuyển mình. Cậu không thế, cậu cứ ngồi vắt vẻo trên lan can sân thượng tòa nhà đối diện. Thách thức à? Chẳng hiểu sao, đó là từ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi khi nhìn thấy cậu, một chàng trai thích thách thức mọi người bằng tính cách ngông cuồng mà ngọt ngào của mình. Không ngờ, lại đúng thế thật!

Tôi kết thúc lần đầu tiên gặp Phong khi một cảm giác tội lỗi đi nhìn lén người ta dâng lên trong lòng khiến tôi xấu hổ, vội vã quay đầu vào trang sách. Nhưng khi hướng ánh mắt quay trở lại, cậu đã đi đâu mất rồi, chẳng còn ở đó nữa. Sân thượng trống trơn.

Lần thứ hai tôi gặp Phong, là khi tàn dư của ánh lửa nhỏ xíu tí tách trên màn trời đêm rộng lớn đọng lại trong tim tôi...

Lời thì thầm của gió

Tôi mở toang cửa sổ, khí đêm tràn ngập căn phòng trong dáng hình trong suốt của riêng mình nó. Mở ngăn kéo, tôi rút ra bao thuốc, vài hình ảnh kinh dị được dán trên mặt hộp. Tôi bật cười, một cách làm rẻ tiền, hiệu quả mà các nhà sản xuất mong muốn nó mang đến dường như đã bị phản lại, mười điếu thuốc trợ thủ đắc lực cho những ai muốn tự tử.

Tách!

Điếu thuốc đã được châm ngòi nằm hờ hững giữa hai bờ môi tôi. Lửa nhỏ kêu tí tách, sáng vụt giữa màn trời đêm. Không sao. Không trăng. Chỉ có mây. Đường phố vắng ngắt, đèn đường chập chờn cái ánh sáng yếu ớt vàng nhàn nhạt. Khu phố chìm trong sự yên lặng.

Tôi vẫn đứng yên mà sao tim tôi đập nhanh như vậy. Hình ảnh cậu chàng lạc hoắc chiều hôm trước một lần nữa xuất hiện trước mắt tôi, ngay lúc này đây, trên mái nhà đối diện. Dáng hình ấy, vẫn đơn độc, lẻ loi như vậy, như lần đầu tiên. Phút chốc, xúc cảm khác lạ bùng lên trong tim tôi, giữa những vụn vặt tầm thường thực tại.

Phụt! Khu phố chìm trong bóng tối, ánh đèn đường tắt vội vã. Cơ thể tôi đóng băng, chẳng thể cử động, dù là chuyển hướng nhìn tới một nơi nào đó, kín đáo hơn. Tôi không làm được. Bóng lưng của cậu ta. Mái tóc cậu ta. Chúng níu giữ tay tôi, ở lại. Ngay lúc này đây, cậu ấy, cái cậu chàng lúc nào cũng thích những địa điểm lẻ loi, vắng người, tít tận trên cao, hiện hữu rõ hơn bao giờ hết giữa màn đêm đen đặc.

Trong phút chốc, ánh mắt tôi đã chạm khẽ đáy mắt cậu ấy, nhưng khoảnh khắc, diễn ra quá nhanh khiến tôi chẳng thể nhận ra đó là tưởng tượng cứu vớt tâm hồn khô cằn của tôi hay là sự thực. Ánh đèn đường lại bùng lên, cậu biến mất, mái nhà trống trơn. Tôi thở dài, chấm dứt cuộc đời ngắn ngủi của điếu thuốc bằng một cái nhấp tay. Trong thoáng chốc, chút dư vị đau rát đọng lại trong tay tôi, rồi lại vội vã tắt lụi.....

Lần thứ ba tôi gặp Phong, là khi ánh trời đã nhập nhoạng....

Chị chủ có việc đột xuất nên về trước, giao lại cùm chìa khóa cho tôi sau vài lời dặn dò. Quán vắng teo, khách đã về hết sau khi được nhắc nhở về việc quán đóng cửa sớm. Tôi chỉnh lại tấm bảng treo trước cửa, xếp lại bàn ghế. Đã hơn sáu giờ, nắng tắt, không gian thoang thoảng mùi hanh khô xen lẫn chút ẩm ướt.

Bậc cuối cùng của cầu thang. Tôi sững người. Cậu ấy, cái cậu chàng lạc hoắc ấy, lúc này đây, đang ngồi trên lan can tầng hai. Không lẫn đi đâu được. Tôi nghĩ, hẳn phải có lí do gì đó cho việc cậu ấy cứ xuất hiện trước mắt tôi như vậy chứ nhỉ?

"Cà phê không? Miễn phí nhé. Ưu đãi đặc biệt cho vị khách vô danh cuối cùng của quán." Tôi không vỗ vai hay quay sang nhìn cậu, chỉ đứng cạnh bên, nói bâng quơ, phả lời mình vào gió.

"Cậu hỏi tôi à?" Cậu quay sang nhìn tôi, đáy mắt ánh lên chút rùng mình.

"Ở đây còn ai khác à?" Tôi nhún vai.

"Cậu thấy tôi sao?"

"Có mù đâu mà không thấy." Tôi nhún vai, lần nữa. Bắt đầu tự hỏi việc nhún vai quá nhiều có khiến cậu ấy khó chịu không?

Cậu ấy tên Phong, tôi đã bật cười, chẳng hiểu lí do. Phong khá ngạc nhiên khi tôi nói tôi đã thấy cậu vài lần và thậm chí còn bắt đầu tự hỏi sao anh chàng này hay lảng vảng quanh mình thế nhỉ, thích mình chăng, cậu ấy bật cười, giòn tan. Tôi và cậu ấy không nói gì nhiều, cảm nhận chút vị đắng của cà phê rồi ngắm ánh đỏ trời chiều. 

Lời thì thầm của gió

***

Tôi không có nhiều bạn. Tôi cũng chưa thấy Phong nói chuyện với ai khác ngoài tôi. Có lẽ, hai điều trên khiến chúng tôi dễ kết thân, hai người cô đơn làm bạn với nhau. 

Tôi chưa thấy nhà Phong bao giờ trong khi cậu ấy đã đập phá phòng trọ của tôi cả trăm lần. Đôi lúc, tôi tự hỏi mình có vô tâm quá không khi hầu hết mọi điều về tôi, Phong đều rõ hơn ai hết còn tôi chẳng biết mấy về Phong. Cậu ấy thơ thẩn ngoài hành lang giảng đường. Cậu ấy ngồi vắt vẻo hay lăng xăng theo tôi trong quán cà phê. Cậu ấy ngồi nghịch nghịch vài thứ linh tinh, vớ vẩn trên bàn.....Đều là vì tôi. Vì tôi ở đó.

"Nhà cậu đâu? Sao tôi chưa thấy bao giờ nhỉ?" Tôi hỏi Phong trên sân thượng lộng gió.

"Đây. Đất trời." Phong giơ hai tay lên sau khi im lặng nhìn tôi một hồi. Câu hỏi này khó quá à?

Tôi không gạn hỏi nữa, có thể Phong không muốn nói hoặc tôi không nên biết thì hơn.

Cầu thang cũ mèm, tường sờn nát, bong tróc lớp sơn, để lộ phần vôi bên dưới, lồ lộ, trắng xóa. Tôi không nghe thấy tiếng gió nữa, tiếng ồn ào sóng vỗ, tiếng cát se dưới chân, ánh mặt trời tắt lịm. Tất cả mọi thứ còn tồn tại ở đây, trong không gian chật hẹp tù túng, chỉ là sự im lặng, tôi và Phong. Tôi thở gấp, cảm giác như bị bó chẹt lại trong chiếc quần chẳng vừa chân dâng lên tận miệng. Tựa đầu vào bức tường loang lổ, tôi gục ngã, mắt quay cuồng, chẳng còn gì trong cơn lốc xoáy đó cả, ngoại trừ hình ảnh của cậu chàng lạ hoắc nào đó. Cậu chàng nào đó. Lạ lẫm. Thân quen. Đã một bước nhảy vào cuộc đời tôi, rất thản nhiên.

Tôi thức dậy với mùi hương thoang thoảng nơi chóp mũi. Phong? Tôi giật mình nhận ra tôi đang nằm gọn lỏn trên lưng cậu ấy. To thật đấy. Ấm nữa. 

"Thức dậy rồi à?" Tôi gật gật.

"Xin lỗi nhé. Cậu mệt rồi." Tôi gật, một lần nữa.

Thì ra, hải đăng là như này. Gió cuồn cuộn theo làn sóng, đan chút hương mằn mặn. Chiếc đèn sáng rực cứ chầm chậm quay, như thể đang tìm ai đó giữa biển cả đen đặc trong trò chơi trốn tìm. Tôi im lặng, mắt lim dim, đắm chìm trong sự mờ ảo hài hòa của cảnh vật.

"Cảm ơn." Tôi siết tay mình trong tay Phong, nói nhỏ.

Xẹt qua như tia điện sáng rực dưới ánh mặt trời đỏ lửa, tôi thấy mờ nhạt dáng hình mờ ảo của đồng xu lơ lửng trên cổ Phong. 

Lời thì thầm của gió

***

Tôi áp mặt trên chiếc bàn gỗ, ngán ngẩm nhìn đống luận văn cần hoàn thành trước mắt. Phong đã đi đâu đó rồi, chẳng nói câu nào cả, biệt tăm, như thể đó là lần cuối cùng cậu gặp tôi ấy. Tôi nghĩ vậy, viễn cảnh đó hẳn là đau lòng lắm và chúng thường diễn ra như vậy.

"Chào cô." Tôi ngẩng đầu lên, đoán xem ai là vị khách đã khiến mình không may phải rời tâm trí khỏi bài luận văn. Nhưng đó không phải một vị khách, trước khi tôi kịp hỏi xem cô ấy muốn gì cho một buổi xế chiều nắng hạ.

"Cô biết Phong chứ?" Cô nàng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi gật. Đáy mắt xanh lục ánh lên sự tức giận và một tràng cười xổ ra, tuyệt nhiên, không có lấy một chút vui vẻ.

"Có gì buồn cười à?" Tôi nhếch mép.

Cô nàng đó, là Thủy. Tên cô ta và cũng như chính bản thân cô ta. Thủy!

"Đó là một màn kịch. Phải không? Tớ trông cũng có vẻ dễ lừa. Nhỉ?" Tôi ngước nhìn Phong, lúc này đây đang sững sờ trước những gì tôi nói. Một cơn rùng mình từ đỉnh đầu. Đồng tử của cậu, nở rộ như bông hoa buổi sớm mai nhưng mang vẻ đẹp chết người của buổi xế tàn.

"Tránh xa lũ đó ra. " Phong nắm chặt tay, môi mím chặt, gằn từng tiếng dữ dằn.

"Tại sao chứ? Trong khi họ còn tốt bụng hơn cả người bạn thân thiết nhất của tớ."

"Tớ không muốn mất cậu đâu." Phong nói, thật nhẹ, chẳng còn chút nào dữ dằn trong đó cả. Tôi là đồ ngốc. Đúng không? Sau khi bị lừa một cách ngoạn mục vẫn có thể rung động trước một câu mà ai cũng nói được.

Lời thì thầm của gió

Phong không phải là con người. Cậu ấy là Gió, không hẳn, cậu ấy làm chủ nó, điều khiển nó, là một vị thần tiên đúng nghĩa. Sao tôi không nhận ra nhỉ? Phong cơ mà, bất cứ khi nào cậu ấy xuất hiện, hẳn sẽ có làn gió thoảng qua. Là tôi ngu ngốc. Chẳng để ý gì hết, ngoài cậu. Tôi rùng mình, tình cảm của tôi với Phong, giữa con người và vị thần quyền lực. Khẽ nhếch mép, tôi chợt nhận ra, điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra cả.

"Nó sẽ bảo vệ cậu." Đồng xu! Phong tháo sợi dây chuyền, đeo lên cổ tôi, nói một câu gọn lỏn. Lần thứ hai tôi nhìn thấy nó. Dưới ánh mặt trời, nó sáng lên hình ảnh của một cơn gió ngông cuồng mà dịu dàng.

"Có gì sai à? Khi cậu chơi với tớ." Tôi mân mê đồng xu, khẽ áp nó vào lòng bàn tay. Lạnh toát.

"Vốn dĩ, hai thế giới này không thuộc về nhau. Thần không được phép chơi với người và người cũng không có diễm phúc được làm điều đó. Tớ và cậu, là trường hợp đặc biệt, cần phải xóa bỏ."

"Nhưng sao tránh được chứ? Thần vẫn hay xuống trần gian chơi đó thôi."

"Cậu không biết à? Trên cả thế giới này, giữa hơn tám tỉ người, chỉ có cậu, duy nhất cậu, có thể nhìn thấy chúng tớ."

Tôi khẽ co rút người lại. Một điều đặc biệt đã được định mệnh sắp đặt nên một câu chuyện thương tâm. Tâm trí lạnh hẳn đi, lòng tôi tuyệt nhiên không một chút dao động, sẵn sàng đón chờ như thách thức.

***

Gió thổi mạnh, quật đổ cây, khiến chúng quỳ rạp dưới chân. Mây đen tụ lại, phủ kín cả bầu trời, không có ý định rời đi và ngự trị trên nền xám ngắt tắt nắng. Đồng xu trên cổ tôi bỗng rung rung, bay lơ lửng giữa không trung, sáng lên rồi tắt lịm. Ánh sáng cuối cùng của nó, rồi lại trở về dáng hình xưa cũ của một đồng xu cổ bình thường. Tôi bật khóc, không hiểu duyên cớ gì. Đầu tôi. Nó trống rỗng. Hình ảnh, kí ức về người mà tôi thương bỗng mất tăm, dù có cố đào lại, chúng càng trốn sâu hơn. Sâu nữa. Sâu mãi. Như ngăn kéo không đáy, quờ quạng một cách vô vọng. Tâm khảm tôi, trắng xóa, chẳng còn gì sót lại.

Cuộc sống của tôi, vẫn bình yên một cách vô vị, cứ quay đều theo quỹ đạo thường ngày của nó. Chẳng có gì đặc sắc. Nhưng đôi khi, những cơn rung chấn xuất hiện một cách đột ngột qua đầu tôi, để lại hình ảnh một chàng trai lạ hoắc. Thân quen mà xa lạ. Tôi cứ tìm hoài cậu bạn ấy, tưởng như thân thiết lắm, tưởng như là tri kỉ nhưng khi quay người lại, chợt nhận ra người ấy chẳng có gì đặc biệt.

Gió luồn khẽ qua tai tôi.

Này cô bé, biết gì không? Tôi đang nhớ em đến phát điên đây này.

© Kally – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top