Lộc tầm xuân
2023-02-22 01:05
Tác giả:
Đỗ Bình
blogradio.vn - Vừa bay về nước lúc chiều, đêm Trinh đã đến chùa Đào. Đầu tiên cô phải cầu nguyện cho Lộc rồi sáng mai mới đến nhà tìm thăm mẹ anh. Nào ngờ sự may mắn đến với Trinh và Lộc như huyền thoại. Phải chăng đó còn là do thần hoa hộ mệnh, giữ gìn? Họ đang ôm nhau khóc trong niềm hạnh phúc bất ngờ. Ai cũng mừng cho họ. Có lẽ đêm Giao thừa này, Lộc và Trinh là những người hạnh phúc nhất trên thế gian của chúng ta.
***
Còn nửa tiếng nữa thì đến giao thừa. Cái rét tê buốt của mấy ngày cuối Chạp đang tan dần. Về đêm, tiết trời như ấm hơn bởi từ chiều đã có mưa xuân lất phất. Mẹ Lộc nhìn đồng hồ rồi bảo con trai: "Năm nay anh được tuổi, anh ra đường đi dạo hái lộc trước đi, giao thừa xong thì về xông nhà để lấy may". Lộc nghe lời mẹ, diện ngay bộ comple, thắt cà vạt cẩn thận rồi thong thả ra đường. Lộc chợt nhớ năm nay thầy tướng số bảo anh đi đâu hãy nhằm hướng Tây mọi việc sẽ tốt, anh liền đi ra chùa Đào. Chùa Đào là hướng chính Tây nếu đứng từ cửa nhà Lộc nhìn ra, nên anh tin sẽ gặp điều tốt đẹp.
Con đường ra chùa Đào đêm giao thừa sao mà đông vui tấp nập. Mọi người chẳng ai bảo ai mà cùng giống nhau ra chùa xin lộc để về xông đất. Lộc đi một mình lững thững. Lòng lâng lâng man mác buồn. Anh nhớ đến Trinh, người yêu anh một thuở. Anh nhớ đến những giao thừa của tuổi ấu thơ, nhà nghèo, bố mẹ khó. Con cái ngủ khì trong tiếng pháo ồn ã của nhà giàu. Làm gì no đủ mà đi dạo hái lộc xuân như bây giờ. Đang miên man trong suy nghĩ, chợt Lộc thấy hai người phụ nữ đi ngược chiều anh và nói chuyện với nhau "Tìm đâu ra bụi tầm xuân mà hái lộc bây giờ? Cả vườn chùa đều không có…". "Dào ôi, không có tầm xuân thì hái lộc cam, lộc bưởi, lộc đào, lộc sung…. chả tốt gấp vạn á?".
Nghe hai người phụ nữ nói chuyện, Lộc đứng sững lại ngoái nhìn họ. Rồi anh vụt theo họ vài bước. Lộc nghe người phụ nữ kia trả lời bạn "Mỗi người thích một thứ lộc cây. Mình thích lộc tầm xuân từ thời thiếu nữ. Nó đã thành kỷ niệm máu và nước mắt trong cuộc đời mình, nó còn là tình yêu duy nhất của mình. Không dứt ra được”.
Nghe giọng nói, Lộc giật mình nghi nghi. Hay là mình đang ngủ mơ? Chả nhẽ là Trinh đấy. Người con gái mà anh đã từng yêu thương say đắm một thời để rồi mất nàng trong vĩnh viễn kể từ cái kỷ niệm đầy nước mắt ấy? Chả nhẽ Thượng đế có phép nhiệm màu đưa nàng trở lại trần gian này ư? Lộc thử véo vào tay mình thật mạnh. Thấy đau. Lộc mới yên tâm rằng mình đang rất tỉnh táo. Đến lúc anh nhìn vào búi tóc của người phụ nữ kia và thấy một chiếc trâm bằng ngà chạm khảm trai cài ngang búi tóc thì Lộc chết đứng trái tim.
Đích thực là Trinh rồi. Anh rảo bước thật nhanh, tim đập chân run hoảng loạn. Anh kêu trong nỗi hồi hộp "Trinh". Và ngay lập tức như có luồng điện giật. Người phụ nữ kia cũng quay ngoắt lại rất nhanh. Hai cặp mắt hút nhìn nhau thăm thẳm, dưới ánh đèn đường nhợt nhạt, dưới mưa rơi lất phất, trước con mắt tò mò của nhiều người. Họ lao chạy vào nhau "Anh Lộc thật phải không? Em đây!". "Anh đây, em có đúng là Trinh không?"Hai người gọi nhau trong nước mắt mừng mừng tủi tủi và ôm chầm lấy nhau như điện hút.
Chuyện tình duyên của họ đúng là ly kỳ như tiểu thuyết vậy.
Hồi ấy, cách đây đã hai chục năm, Lộc và Trinh là đôi sinh viên trai tài gái sắc. Họ đẹp đôi và yêu nhau đến nỗi cả khoa Toán Đại học Tổng hợp bấy giờ ai cũng biết. Tuy nhiên, bố mẹ Trinh lại không đồng ý vì gia đình họ chuẩn bị vượt biên bí mật sang Mỹ. Họ muốn con gái họ sang Mỹ rồi hãy lấy chồng. Trinh biết chuyện, dứt khoát không chịu.
Một ngày kia bố mẹ Trinh đã bí mật vượt biên. Trinh không đi theo. Cô ở lại căn nhà một mình. Năm sau Trinh và Lộc cùng ra trường một khoá. Nhưng cuộc sống với họ thật vất vả vì xin mãi chẳng được việc làm. Với Lộc, tiền sinh sống nuôi mẹ còn chẳng đủ lấy đâu mà cưới vợ. Đang bế tắc buồn bã thì Trinh nhận được số tiền lớn bố mẹ gửi từ Mỹ về đài thọ cho hai đứa sang Mỹ sinh cơ lập nghiệp. Thương Trinh và thực tình thấy mình cũng không giúp được gì cho nàng, Lộc trong phút nông nổi đã đồng ý cùng người yêu sang Mỹ sinh sống bằng con đường vượt biên bí mật.
Đêm trốn mẹ lên đường, Lộc đã khóc. Những giọt nước mắt đầu tiên của đời thằng con trai dành cho mẹ. Còn với Trinh, mặc dù đi bí mật nhưng cô vẫn cố mang theo một cây tầm xuân nhỏ. Trinh bảo "Để em nhìn nó cho đỡ nhớ quê nhà. Để Tết đến hái lộc tầm xuân cho may mắn". Nào ngờ chuyến vượt biên đó đã bị bọn cướp biển mai phục. Chiếc thuyền chở gần hai mươi con người trong đó có Trinh và Lộc đã bị bọn cướp nhảy vào cướp sạch vàng bạc và đô la. Riêng Trinh giấu mười cây vàng trong người nên cô quyết không cho bọn cướp khám xét. Tên tướng cướp vừa xông vào cô, Trinh liền rút cây trâm cài. Tên tướng cướp kêu rú lên và hô đánh Trinh. Khi bọn cướp xông vào Trinh thì Lộc và anh em trên thuyền đã quyết một phen sống chết đánh nhau với chúng.
Một cuộc ẩu đả đã diễn ra tàn bạo. Hai tên cướp vác Trinh ném vèo xuống biển đêm như ném hòn đá. Ngay lập tức, Lộc cũng lao theo người yêu nhưng lại bị một tên cướp túm lại. Điên quá, anh đã ôm tên cướp cùng lao xuống biển vật lộn. Vì biết mình không thể thoát được và đằng nào cũng mất tất cả nên anh quyết chết với tên cướp kia. Nhưng vừa lúc đó, ánh đèn sáng chói của chiếc tàu hải quân nước ngoài xuất hiện. Bọn cướp phóng tàu hết tốc lực để trốn chạy.
Số người trên thuyền bị bắt về nước thứ ba trong đó có Lộc. Lộc đã ngất lịm ngay lúc đó nào có biết gì. Tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trong bệnh viện lạ ở nước ngoài. Còn Trinh đêm đó, sau lúc chiếc tàu hải quân đi rồi, cô được một chiếc thuyền đánh cá đêm của Thái Lan vớt được trong lưới. Họ đã dùng mẹo cứu người chết đuối của dân đánh cá truyền đời cứu được cô.
Sống lại, Trinh nghĩ chiếc thuyền vượt biên trong đó có Lộc đã bị bọn cướp dìm xuống đáy đại dương. Trinh đau khổ cùng cực. Cô tìm cách liên lạc với cha mẹ và sang Mỹ từ đó. Nghĩ rằng vì mình mà Lộc đã phải chết, Trinh ở vậy tôn thờ anh suốt đời. Còn Lộc, vừa tủi hổ cho thân phận của kẻ vượt biên trái phép, vừa ân hận vì mình đã bạc nghĩa với mẹ mà không cứu được Trinh, anh trở về sống với người mẹ nghèo trong tâm trạng của kẻ ngơ ngác buồn đau. Anh nguyện sống cô đơn suốt đời để báo đáp mẹ và trọn lòng chung thuỷ với Trinh.
Từ đó cuộc đời Lộc có gì mặc cảm với mọi người. Anh ít khi giao tiếp với phụ nữ và ngoài giờ nghiên cứu sách vở anh hay đến chùa cầu xin cho Trinh. Ở viện nghiên cứu - cơ quan của anh, người ta cho rằng anh đã bị hâm nên chẳng ai dám mối lái cho anh đám nào.
Niềm vui nho nhỏ của Lộc là trồng rất nhiều bụi hoa tầm xuân quanh nhà. Anh vẫn tin lời Trinh nói ngày xưa: Tầm xuân là hoa đem đến cho người ta niềm may mắn.
Còn Trinh, sau bao năm tháng tủi hổ, khổ đau, mặc cảm… năm nay cô mới dám về quê ăn Tết. Vừa bay về nước lúc chiều, đêm Trinh đã đến chùa Đào. Đầu tiên cô phải cầu nguyện cho Lộc rồi sáng mai mới đến nhà tìm thăm mẹ anh. Nào ngờ sự may mắn đến với Trinh và Lộc như huyền thoại. Đức Phật đã cứu họ rồi ban phước cho họ lại được gặp nhau trong đêm đi hái lộc tầm xuân như thế này. Phải chăng đó còn là do thần hoa hộ mệnh, giữ gìn? Họ đang ôm nhau khóc trong niềm hạnh phúc bất ngờ. Ai cũng mừng cho họ. Có lẽ đêm Giao thừa này, Lộc và Trinh là những người hạnh phúc nhất trên thế gian của chúng ta.
© Đỗ Bình - blogradio.vn
Xem thêm: Em sẽ trở về vào mùa xuân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.






