Phát thanh xúc cảm của bạn !

Làm bố là điều tuyệt vời nhất

2013-10-28 09:21

Tác giả: Ruby Vân Anh


Mẹ của các con là người tuyệt vời nhất. Người tuyệt vời ấy đã giúp bố thấy cuộc đời này thật ý nghĩa và hạnh phúc biết bao khi sinh ra những đứa con thiên thần và bố được làm bố. Đó là một nghề nghiệp khó khăn những tuyệt vời hơn mọi nghề nghiệp. Đó là một công việc, một dự án, một đỉnh vinh quang mà bố chắc chắn rằng, nó tuyệt vời hơn tất cả mọi thứ mà bố đang có và hướng tới. Làm bố. Đó là điều tuyệt vời và thiêng liêng nhất thế giới này.

***

Những đứa con thân yêu của bố!

Bố thường hay tị nạnh với mẹ của các con lắm! Là tại làm sao lúc nào mẹ của các con cũng xuất hiện trên mặt báo, với đủ các hình ảnh, các tâm sự, các kiểu yêu thương dành cho những đứa con? Là tại làm sao lúc nào bố cũng chỉ đọc những bài thơ viết về những người mẹ, thật ít khi có những bài thơ viết về những người cha; nếu như không muốn nói là trong tất cả những cuốn sách báo có mặt ở nhà mình, bố chẳng thấy bài viết nào nói về bố cả. Là tại làm sao?

Bố cũng yêu con nhiều như mẹ yêu con đấy chứ!

Nếu có cái máy quay, hoặc ai đó đủ bình tĩnh để đứng quay bố lúc mẹ con sinh con. Bố sẽ cho con thấy là bố mong đợi giây phút này thế nào. Con yêu à, bàn tay bố run lên, bố còn chẳng biết là mình đang nắm chặt tay bà ngoại của con đấy. Bố hồi hộp. Tiếng con khóc. Tim bố òa vỡ. Bố  chẳng biết diễn tả thế nào cảm xúc của bố khi bà ngoại đưa con cho bố bồng. Bố vụng về ngắm đôi mắt con nhắm nghiền, cái miệng chúm chím. Giá mà có cái may quay nhỉ? Bố sẽ ghi lại khoảnh khắc diệu kỳ này, khoảnh khắc làm bố hạnh phúc. Mấy người bạn nhậu của bố đang kêu là vì bố  ít đi uống bia với họ khi bố lấy vợ. Nhưng mà, thật tiếc là họ chưa (không) muốn có được giây phút tuyệt vời này.

làm bố

 Không phải là bố không bế con. Ai bảo không bế nựng là ít yêu thương chứ? Là vì mẹ con lúc nào cũng muốn ôm con vào lòng. Bố thấy mình vụng về trong khoản bế con lắm. Mà dù có cố gắng thế nào thì mẹ con và bà nội vẫn kêu la ầm trời. Thế nên bố sợ con đau, dù bố chẳng biết là con có khó chịu khi bố bế con không? Nhưng bố không dám bế con nữa. Mà tại sao khi bố bế con mà con cứ "ọ ọe" nhỉ? Bố không muốn con khóc, thế nên, bố cứ ngồi ngắm con ngủ trong vòng tay của mẹ và bà, hoặc là đưa nôi cho con. Đưa nôi cho con thôi mà bà nội cũng kêu, rằng bố mạnh tay sẽ làm con thức giấc. Hình như, bố rất vụng về trong cách yêu thương con. Nhưng không có nghĩa là bố ít yêu con hơn mẹ, không có nghĩa là bố không ở bên cạnh con.

Mẹ luôn giành việc tập đi cho con với bố. Mẹ luôn bảo bố chẳng biết xót con khi con bị ngã. Con mới tập đi, phải giữ chặt lấy hai tay của con chứ? Thế là bố lại đứng ở phía sau con, nhìn con bước từng bước lại gần bên mẹ, mẹ đang giữ chặt tay con. Mẹ con vắng nhà là bố muốn hét lên sung sướng. Thật đấy! Vì bố sẽ ở bên cạnh con cả ngày mà không phải nghe tiếng mẹ hay bà nội con kêu la. Bố dạy con tập đi. Nhưng mà bố không nắm lấy tay con đâu. Bố đặt con ở cạnh giường. Ái chà, con yêu của bố đã bám tay vào thành giường. Mỗi lần con tiến tới cạnh bố, là bố lùi ra xa thêm chút nữa. Bố thấy cái miệng đáng yêu đang méo mó sắp khóc òa rồi. Bố vẫn vô tình như mẹ con nói đấy mà.

Con chán, buông tay ra khỏi thành giường và ngồi uỵch xuống nền nhà. Bố vẫn kiên trì bằng cái kiểu vô tình của bố. Con bước từng bước về phía bố, hai bàn tay với với lên tay bố, rùi lại ngã uỵch, hai tay con chống xuống đất, bố thấy môi con mím lại, lấy sức bật chân lên đứng dậy. Con bố cũng biết cáu rồi đấy nhé! Con đi nhanh hơn và lao vào người bố. Cứ như thế đến chiều. Mẹ về và ngạc nhiên khi con đứng yên và không cần bố giữ, bước về phía mẹ từng bước một. Mẹ hôn ầm ầm lên khuôn mặt xinh xắn của con...Thì là vì, mẹ con cũng đã giúp con tập đi mấy ngày hôm nay rồi mà. Bố khoanh tay đứng nhìn mẹ ôm con.

Bố không còn là nhất với mẹ con nữa rồi. Nói chung là, Trái Đất đã không còn thuộc về bố nữa khi con ra đời. Bố có tị nạnh điều đó đâu cơ chứ. Ngược lại, bố hạnh phúc lắm khi có cả một bầu trời bên cạnh bố - là con. Thế mà tại sao mẹ lại cứ ca cẩm nhỉ? Từ ngày có con, mẹ hay kêu ca với bố nhiều hơn đấy! Lúc nào bố cũng bị trách là không biết chăm con. Ai bảo thế ngoài những bà mẹ nhỉ? Thế nên, bố đang họp hội đàn ông của bố. Bố nhất quyết phải để mẹ con thấy, bố cũng rất yêu con. Cách yêu thương của bố và mẹ khác nhau (vì vốn dĩ bố và mẹ cũng khác nhau đấy chứ!).

bố

Bố không thể ôm con vào lòng vì bàn tay bố cứng cáp, chẳng mềm mại như bàn tay mẹ, có thể khiến con đau. Nhưng bố có thể ngồi bên cạnh con, để ý từng xíu một về con. Bố có thể không dạy con tập đi, dạy con tập nói (đấy là mẹ con tranh mất của bố) nhưng bố có thể đi bên con, lắng nghe con bi bô và nói cùng con nữa. Bố có thể không cuống cuồng khi con ốm, không thể mắt đỏ hoe khi thấy con ho sốt; bố không thể như thế! Những lúc đó, bố cần phải mạnh mẽ, bố cần bình tĩnh để lái xe đưa con đi viện, cần nắm bàn tay mẹ con khi mẹ khóc nhìn con điều trị trong căn phòng toàn mùi kháng sinh; bố cần mạnh mẽ để cho mẹ tựa vai, và lo những việc vô hình không biết gọi tên cho con khỏe mạnh. Bố không thể dạy con tập múa vì bố không có đôi bàn tay dẻo như mẹ (với lại, bố là đàn ông mà, bố không biết múa). Nhưng bố có thể đi mua rất nhiều CD nhạc, tìm đủ thể loại video cho mẹ con xem và dạy cho con; bố có thể chở con đến lớp học múa, học nhạc, và nói chuyện với con về những buổi học khi cả hai bố con cùng về; và bố biết con cũng đang gặp khó khăn gì, bố nói với mẹ, để mẹ giúp con.

Với đứa con nào, bố cũng có những điều không thể(không biết) làm; nhưng bố có thể làm theo cách riêng của bố. Và yêu thương các con theo cách riêng của mình. Con gái sẽ không buồn nếu bố gần con trai hơn chứ?. Vì bố đang kéo đồng minh về phía bố đấy! Khi cu Bi chưa sinh ra thì mẹ lúc nào cũng thắng thế bố vì mẹ có chị Na. Không quan trọng. Bố nghĩ thế. Mẹ sẽ luôn thắng bố, vì mẹ luôn là một người tuyệt vời.

Người tuyệt vời ấy đã giúp bố thấy cuộc đời này thật ý nghĩa và hạnh phúc biết bao khi sinh ra những đứa con thiên thần và bố được làm bố. Đó là một nghề nghiệp khó khăn những tuyệt vời hơn mọi nghề nghiệp. Đó là một công việc, một dự án, một đỉnh vinh quang mà bố chắc chắn rằng, nó tuyệt vời hơn tất cả mọi thứ mà bố đang có và hướng tới.

Làm bố. Đó là điều tuyệt vời và thiêng liêng nhất thế giới này.

•    Ruby Vân Anh



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Ruby Vân Anh

Cảm ơn đời đã sinh ra em!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top