Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lá thư số 886

2024-02-01 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Nhưng rồi, sau 5 năm, chúng ta gặp lại nhau. Cảm giác rung động tràn về trong tim em. Anh vẫn là người con trai ấy, vẫn nhiệt huyết, đam mê với công việc, còn em không còn là cô gái ngây thơ và hồn nhiên như ngày xưa.

***

Nếu bỏ lỡ nhau ở quá khứ, chúng ta có thể cảm thấy hối tiếc và tiếc nuối. Đôi khi, chúng ta nghĩ rằng nếu ta thấu hiểu nhau hơn, cùng chủ động trong mối quan hệ, chúng ta có thể đã không bỏ lỡ nhau. Tuy nhiên, thực tế là khi đã bỏ lỡ, chúng ta không thể quay lại và thay đổi quá khứ. Và có một sự thật là, nếu đã bỏ lỡ nhau rồi thì khó mà tìm được người thứ hai giống như người trước. Dù là cùng một người.

Anh và em như những hành khách trên chuyến tàu cuộc đời, đến rồi lại đi, qua những ga đến và ga đi, qua những cảnh đẹp và những cơn mưa giông. Nhưng sau nhiều lần lững thững như thế, ta sẽ bắt gặp một người chấp nhận ở lại vì một chữ "thương". Trên chuyến hành trình đầy gian nan và khó khăn, ta gặp gỡ nhau như những người xa lạ, từng bước đi, từng lời nói, từng cử chỉ của đôi ta đã dần gắn kết ta lại với nhau nhưng thật tiếc vì ta không giữ được nhau ở lại để cùng đến ga cuối cùng.

Có một điều ta đều hiểu, đó là “đối phương là tình đầu của mình”. Và người ta thường hay nói rằng tình đầu rất khó phai, thật đúng vậy phải không anh? Sau 5 năm không liên lạc, ấy thế mà khi gặp lại nhau, cảm giác rung động một lần nữa tràn về. Khi nhìn thấy anh, em không thể tin được rằng đã 5 năm trôi qua. Nhớ lại những ngày tháng ấy, chúng ta là cặp đôi hoàn hảo trong mắt mọi người. Anh đón đưa em đi học, anh dạy em đánh đàn guitar, dạy em nấu ăn. Em và anh đã cùng nhau đi chơi, và cùng nhau chia sẻ những bí mật nhỏ nhất. Em còn nhớ như in, những lần chúng ta cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, nhưng sau đó lại quay về bên nhau như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đó là thời kỳ tuổi teen đầy hồn nhiên và ngây thơ, nhưng đồng thời cũng là thời kỳ để em hiểu biết về tình bạn và tình yêu.

Không biết từ khi nào, chúng ta mỗi người một lối đi. Cuộc sống bận rộn và những mối quan hệ mới đã khiến chúng ta dần xa cách nhau. Riêng anh lại đối diện với hai chữ “sự nghiệp”, và em không thể ngờ rằng điều đó khiến chúng ta ngày càng xa cách nhau. Từ lúc nào, bức tường vô hình được anh dựng lên giữa hai ta? Anh lạnh nhạt, anh thờ ơ, anh ngày càng xa cách em? Khi em tiến, anh lại lùi rồi mất tích trong im lặng? Lúc ấy em đã hiểu cảm giác của các cô gái khác khi phải đối mặt với việc không gặp được người mình mong đợi. Cảm giác chờ đợi và mong ngóng mà không nhận được sự quan tâm và gặp gỡ từ người khác khiến em cảm thấy cô đơn và buồn bã. Dần dần, em đã quen với điều ấy và cảm giác nhớ anh theo thế mà trở nên mờ nhạt.

Nhưng rồi, sau 5 năm, chúng ta gặp lại nhau. Cảm giác rung động tràn về trong tim em. Anh vẫn là người con trai ấy, vẫn nhiệt huyết, đam mê với công việc, còn em không còn là cô gái ngây thơ và hồn nhiên như ngày xưa. Chúng ta đã trò chuyện, chia sẻ những kỷ niệm xưa, và nhận ra giữa ta đã hình thành bức tường vô hình ngăn cản ta quay lại với nhau. Thật tiếc anh nhỉ? Chúng ta đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, cùng tận hưởng niềm vui khi ta có nhau, nỗi đau, boăn khoăn khi ta có khoảng cách, ấy thế mà, ta lại chả là gì của nhau. Chúng ta giờ đây không còn là người yêu của nhau, ngay cả bạn bè cũng khó.

Anh biết không, em đã từng muốn hỏi anh về chuyện ngày trước, tại sao lại rời đi mà không lời từ biệt. Nhưng rồi, em đã nghĩ, có câu trả lời hay không đã không còn quan trọng, đối với chúng ta ở hiện tại. Có một sự thật là, dù 5 năm trôi qua nhưng những kỷ niệm về anh vẫn còn đọng lại trong tâm trí em. Những buổi đi chơi, những lời nói ngọt ngào, những cảm xúc đầu đời dường như vẫn còn hiện hữu trong tâm hồn.  Đôi khi em tự hỏi nếu như chúng ta  gặp nhau vào thời điểm này, liệu chúng ta có giữ nhau khi đối diện với vấn đề trong cuộc sống không. Nhưng em cũng biết rằng đó chỉ là những suy tư hão huyền và không thể nào thành hiện thực. Những kỉ niệm đẹp ấy, em xin phép giữ còn người và những nỗi đau, nỗi thất vọng, mong ngóng chờ đợi xin được lãng quên.

Cảm ơn anh đã đến với em trong thời thanh xuân, để em có cơ hội nếm trải điều ngọt ngào của cảm xúc đầu đời, rồi sự đau buồn khi mối tình đầu không trọn vẹn. Giờ em cũng không hề trách giận anh vì chuyện ngày xưa, ít nhất em đã có được khoảng thời gian sống hết lòng với tình cảm trong trẻo, không có gì hối tiếc. Đôi khi, chúng ta cũng cần phải chấp nhận rằng không phải mọi mối quan hệ đều có thể tiến xa và đôi khi, để đi tiếp, chúng ta cần phải buông bỏ những điều không còn thuộc về mình nữa. Đúng không anh? Hy vọng anh và em sẽ tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong tương lai.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Người Ta Tài Giỏi Không Có Nghĩa là Bạn Kém Cỏi | Blog Radio 899

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top