Ký ức tuổi thơ
2022-12-25 01:20
Tác giả:
Nguyễn Văn Tiệp
blogradio.vn - Tuổi thơ của đứa trẻ nông thôn, niềm vui ngày hè có lẽ chỉ đơn sơ, giản dị như vậy. Giữa cái nắng ong ong màu mật, dù có nắng cháy da, dù có vất vả vẫn cảm thấy vui sướng khi thi nhau nhặt được những bắp ngô mót còn nóng nguyên mùi tàn tro. Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng cảm giác đó trong tôi còn nguyên vẹn.
***
Khi từng đàn chim én kéo nhau bay về đậu trên hàng dây điện trước hiên nhà, đen đốm như những nốt nhạc trong bản hòa ca gọi mùa hè đến cũng là lúc lũ trẻ chúng tôi bắt đầu vào mùa đi mót ngô. Lòng tôi bỗng xao xuyến nhớ lại những kỷ niệm cùng các anh trong xóm ra đồng mót ngô. Đó là những bắp ngô mà người nông dân vô tình bỏ sót lại, nay trở thành “kho báu” mà đám trẻ con nhà nghèo chúng tôi bấy giờ săn tìm.
Làng quê tôi nhỏ bé và thanh bình nằm ven sông Bằng. Dòng sông hiền hòa uốn lượn ôm trọn thành phố nhỏ rồi bỗng rẽ hướng kỳ lạ. Mỗi mùa nước lũ lên lại bồi đắp phù sa màu mỡ cho cánh đồng, nhờ thế mà hoa màu, cây cối luôn tươi tốt.
Khi tôi còn nhỏ, cứ mỗi dịp nghỉ hè, tôi lại cùng đám bạn nô đùa trên cánh đồng, hồi mà chúng tôi chẳng biết đến điện thoại hay các quán game là gì. Cánh đồng nghiễm nhiên trở thành nơi tụ tập để chúng tôi chơi các trò chơi: đuổi bắt, đánh khăng, lia ống bơ, bịt mắt bắt dê, đá bóng... Một trong những trò tôi yêu thích nhất là đi mót ngô đồng sau mỗi vụ mùa thu hoạch. Những bắp ngô còn sót lại bị cháy xém ngoài vỏ, hạt vàng lưa thưa, núp mình dưới đốm tro tàn mà người ta đã bỏ quên chính là món quà quý giá, bất ngờ mà mỗi đứa chúng tôi phải reo lên sung sướng khi tìm được.
Cây ngô không chỉ có giá trị từ bắp, sau khi bắp ngô cho thu hoạch, thân cây ngô được chặt đến gốc, sau đó xếp thành hàng dài đợi nắng hè đến hong khô. Độ khoảng một tuần sau đó, những thân cây ngô khô được đốt thành tro để bồi thêm dinh dưỡng cho đất. Đó cũng chính là lúc đám trẻ con chúng tôi í ới gọi nhau ra đồng mót ngô. Chỉ với một bao tải hay chiếc làn đi chợ của mẹ, một chiếc nón là có thể tung tăng trên cánh đồng đang bốc khói lửa cùng với nắng cháy.
Đồng ngô rộng lắm, người ta đốt còn đang cháy có khi đám trẻ chúng tôi đã mò theo sau để đảm bảo rằng mình là người đầu tiên nhặt mót. Chúng tôi vừa đùa vui, vừa cùng nhau mót ngô đến gần xế chiều, đến khi về nhà đứa nào cũng hả hê vì có thành quả. Đó là những bắp ngô bị cháy xém hòa lẫn với mùi khói nồng nồng. Trước khi về bao giờ đám trẻ chúng tôi cũng hò nhau ra sông tắm cho mát để quên đi cái mệt, rửa mặt và chân tay lấm lem, nhem nhuốc than của ngô mót bị đốt cháy.
Cảm giác đi nhặt ngô cả chiều đã thấm mệt mà được nhảy sông tắm thì chẳng còn gì tuyệt hơn. Đứng cách bờ sông tầm hơn một trăm mét đã nghe tiếng dòng chảy ầm ầm, bước thêm vài bước nữa liền cảm thấy sự tươi mát của hơi nước bốc lên khiến đám trẻ chúng tôi phấn khích vô cùng, ai cũng lao ra sông thật nhanh.
Từ sông đến nhà tôi khoảng một cây số, về đến nhà thấm mệt và đói, mẹ nấu cho món canh cá măng chua mà chan với cơm, cùng đỗ tương đen xào thịt thì có lẽ là tuyệt nhất trần đời để thưởng cho cả ngày lang thang khắp cánh đồng nhặt ngô. Tối đến tôi lại ngồi tẽ ngô cùng mẹ, vừa tẽ ngô vừa kể chuyện của buổi chiều cho mẹ nghe, mỗi chiều nhặt được nửa bao tải nhỏ ngô nhưng tẽ ra chỉ có một tẹo, sau mỗi vụ nghỉ hè cứ thế có khi nhiều nhất là được một chậu to hạt ngô. Số ngô đó dùng để nghiền thành bột chăn lợn.
Tuổi thơ của đứa trẻ nông thôn, niềm vui ngày hè có lẽ chỉ đơn sơ, giản dị như vậy. Giữa cái nắng ong ong màu mật, dù có nắng cháy da, dù có vất vả vẫn cảm thấy vui sướng khi thi nhau nhặt được những bắp ngô mót còn nóng nguyên mùi tàn tro. Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng cảm giác đó trong tôi còn nguyên vẹn. Chiều nay, đứng trông ra cánh đồng thấy có đám trẻ con đang đùa vui, tôi xao xuyến nhớ lại kỷ niệm của năm nào.
© Nguyễn Văn Tiệp - blogradio.vn
Xem thêm: Đêm nằm nghe câu chuyện của mẹ | Family Radio
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Nguyễn Văn Tiệp
Xin chào tất cả mọi người ! Mình là Nguyễn Văn Tiệp sinh ngày 10 tháng 2 năm 1994 tại Đà Lạn, Bế Triều, Hòa An, Cao Bằng. Trong quá trình làm báo tự do, mình nhận thấy những nơi mình đã đến và tìm hiểu có nội dung rất hay, độc đáo. Nếu chỉ chụp ảnh và viết vài bài báo về chủ đề đó sẽ không thể lột tả được cho mọi người. Vậy nên mình đã lập kênh youtube và Fanpage Fb cùng tên Cao Bằng mến yêu. Hi vọng mọi người sẽ đón nhận cũng như là đóng góp ý kiến cho kênh được phát triển nội dung đa dạng hơn. Kênh youtube Cao Bằng mến yêu là nơi chia sẻ bản sắc văn hóa, cảnh đẹp thiên nhiên, du lịch, đời sống con người Cao Bằng. Văn học và nhiếp ảnh cũng là đam mê của mình !
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






