Kỷ niệm là liều thuốc cho một trái tim rệu rã.
2021-01-09 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Ta sẽ lại yêu thôi, em chắc đấy, nhưng là cùng người mới. Sẽ không có ai cô đơn mãi trong đời, chỉ có người vì sợ tổn thương mà chẳng dám yêu thêm bất kì ai nữa.
***
Anh dạo này có giống em không, có còn buồn vì những điều đã cũ? Có còn thức dậy vào lúc ba giờ sáng để ngắm nhìn phố xá vẫn lên đèn? Hà Nội về đêm không ngủ, em luôn tự hỏi rằng anh đang nơi đâu giữa muôn ngàn ánh đèn lấp lánh kia? Thành phố làm chúng ta lạc mất nhau.
Có những khi hạt mưa chảy dày trên khung cửa, một vệt nước nhạt nhòa như nước mắt, em mới chợt nhận ra rằng, thành phố buồn không phải thành phố không có anh, mà có anh nhưng đôi ta rất khó để gặp lại. Hà Nội thì hoa lệ, nỗi nhớ của em lại giản đơn, nhớ anh, thì là nhớ anh thôi.
Hà Nội hôm nay chật chội quá, quay đi quay lại, nơi đâu cũng là hình bóng anh.
Anh có biết không?

Từ ngày ta chia tay, cuộc đời vẫn cứ trôi, dòng người vẫn thế thôi, không có ai vì nỗi buồn của em mà dừng lại, giống như chỉ có mình em khóc giữa thế giới đang cười. Xung quanh em giờ đây chỉ còn lại ngàn muôn sắc trắng bởi những sắc màu kia em vốn đã đánh mất từ ngày ta xa nhau.
Hồng của đôi môi chạm nhau mỗi sáng. Xanh của ánh mắt anh biếc trong như màu trời. Tím của buổi hoàng hôn chiều buồn ta ngồi kề vai nhau bên hiên nhà gió lộng. Và xám của khói thuốc lửng lơ.
Tất cả đều tan biến theo từng dấu chân anh, chỉ còn mình em ở lại lấy ôm lấy dấu yêu vỡ tan giữa sắc trắng lạnh lùng. Chúng ta rồi sẽ giống nhau thôi, em biết, sẽ có lúc đau khổ và nuối tiếc, sẽ có lúc cảm thấy cô đơn giữa thế giới không màu. Chia ly, bằng cách này hay cách khác, đều sẽ đem tổn thương chia cho tất cả mọi người, nhưng ai yêu nhiều hơn thì đau đớn nhiều hơn.
Ta xa nhau vì điều gì? Anh có bao giờ tự hỏi?
Điều gì khiến những cuộc gọi thưa dần rồi mất hẳn? Điều gì khiến anh luôn về muộn vào đêm tối, môi vu vơ gọi tên một người nào xa lạ? Một cái tên khác cứ thế vang lên giữa chúng ta, không phải tên em, cũng không phải tên anh.
Từng cái chạm môi nhạt dần, chỉ còn lại vị đắng của tách cà phê uống vội mỗi sáng. Từng ánh mắt chạm nhau nhạt dần, chỉ còn lại sự giận dữ và nỗi thất vọng sau những lần cãi vã. Từng cái nắm tay cũng nhạt dần như đang chực chờ để buông lơi. Chúng ta không còn hôn nhau vào mỗi buổi bình minh, không còn trao nhau những ánh nhìn âu yếm và cũng chẳng nắm tay khi cùng bước đi trên giao lộ.
Ngày hôm ấy, hai chúng ta cùng đứng trên đường một chiều nhưng trái tim anh lại đang mơ về một con đường khác. Chúng ta cứ thế bước qua nhau, không nói nổi một lời chào, không trao được một ánh mắt, và trong một thoáng chạm vai, có lẽ, cả hai ta đã chấp nhận buông tay rồi. Chấp nhận rằng tất cả đã phai. Chấp nhận rằng trên đời này chẳng có gì là mãi mãi.
.jpg)
Em không muốn giận anh, không muốn giận những tin nhắn quan tâm hời hợt, không muốn giận những bữa tối đã nguội lạnh và cuộn mình trong tấm chăn mỏng, ngủ quên trong lúc đợi anh về. Em không muốn giận anh, không muốn giận cơn mưa nặng hạt cuốn trôi bóng hình anh đi mất, không muốn giận cái nắng đầu ngày vội vã hong khô nước mắt em. Em còn chưa kịp nhớ anh, chưa kịp nhớ hết những kỷ niệm đã xa của đôi mình, chưa kịp cất bức thư tình đầu tiên còn nằm hoài trong ngăn tủ, chưa kịp hát cho anh nghe bài ca em viết tự khi nào cho tình yêu của đôi ta.
Nó đã từng là một bài hát hạnh phúc, đã từng.
Anh có biết không?
Hai chúng ta rồi cũng chẳng mấy chốc mà già, da nhăn nheo và mắt không còn sáng nữa. Mỗi ngày em sẽ đều ngồi bên khung cửa cũ với ly trà ấm, nuối tiếc thời trẻ của chúng ta sao trôi qua nhanh như một giấc mộng cuối chiều, để ta cứ yêu rồi lại xa, nhưng không cho ta xa rồi gặp lại. Giá mà, em cứ nghĩ, giá mà anh có thể yêu em đi qua giờ phút ấy, thì giờ đây trong tâm tư em đã chẳng nuối tiếc nhiều.
Chúng ta rồi sẽ quên thôi, từ yêu rồi cũng hoá thành lạ.
Ký ức không giữ được người
Đâu ai nhớ ai suốt đời
Nước mắt hôm nay có rơi
Cũng không vì nhau nữa rồi.
Trên đời này, khó tìm nhất là hai chữ "Giá như". Mà dù có tìm thấy rồi thì anh cũng sẽ dành nó cho ai khác, ai cũng được, nhưng chẳng thể là em.
Ta sẽ lại yêu thôi, em chắc đấy, nhưng là cùng người mới. Sẽ không có ai cô đơn mãi trong đời, chỉ có người vì sợ tổn thương mà chẳng dám yêu thêm bất kì ai nữa. Một trái tim thì chỉ nên có một vết xước mà thôi. Lúc tình cảm nồng đượm thì nói mãi không hết chuyện, bây giờ mở lời ra lại chỉ sợ làm tổn thương lẫn nhau, vậy nên cách tốt nhất là im lặng. Nhưng im lặng không có nghĩa là không đau.
Ta sẽ lại yêu thôi, nhưng là cùng người mới
Vì biết đâu sau này có ai yêu anh hơn vậy.
Cuộc đời lắm phôi pha, có lẽ sẽ đến một ngày chúng ta không còn nhớ ra nhau nữa, tất cả chỉ còn là những gương mặt nhạt nhoà trong ký ức. À, thì ra ta từng yêu như vậy.
.jpg)
Em sẽ yêu người khác, anh cũng thế. Em sẽ bỏ tay người ấy vào túi áo khoác của mình khi cùng nhau bước đi dưới tuyết, sẽ ngả đầu lên vai hát vu vơ một bài ca em thích khi cùng nhau đứng ngắm mưa bay, sẽ hôn lên tóc và siết chặt môi mỗi sớm mai thức dậy. Tất cả những điều ta từng dành cho nhau bỗng chốc giống như một cuốn nhật ký truyền tay.
Từng nét chữ rã rời, từng vết ố vàng màu nước mắt, từng phút từng giây, từng kỷ niệm đã vĩnh viễn nằm lại nơi trang nhật ký ấy. Em không thể viết tiếp được nữa rồi. Con người ta luôn muốn đắm chìm trong quá khứ để quên đi hiện tại. Vậy nên, em mong anh hãy cứ nhớ đến nhau như lần đầu gặp gỡ, khi tình yêu ấy vẫn còn vẹn nguyên không một vết sẹo nào. Kỷ niệm là liều thuốc duy nhất có thể xoa dịu một trái tim đang rệu rã.
Bụi thời gian phủ mờ những bóng hình đã đi qua đời ta, hững hờ, im lặng.
Đêm nay ngồi đây nghe tiếng mưa rơi trong lòng, em đã thôi không còn khóc nữa, chỉ biết lặng lẽ mở lại bài hát cũ, nhớ về cái thời mình từng yêu nhau tha thiết không đổi dời, mũi cay nồng, tim đắng lại.
Hà Nội hôm nay không nắng cũng không mưa, ở bên kia anh đang vui hay buồn bã?
© Trịnh Linh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đến với nhau vì những điều to lớn nhưng chia tay vì thứ nhỏ nhặt | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.





