Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kỷ niệm chẳng là gì nếu lòng người muốn xóa

2020-05-11 01:27

Tác giả: Hoa hướng dương


blogradio.vn - Kỷ niệm chẳng là gì

Nếu lòng người muốn xóa

Nhưng sẽ là tất cả

Nếu lòng người muốn ghi

***

Mưa, ngoài trời đang mưa tầm tã. Sau những ngày nắng nóng oi bức, những cơn mưa thế này thật quý giá và tuyệt vời biết bao. Nó khiến không khí mát hơn, tâm hồn con người cũng dịu nhẹ đi sau những ngày nóng gắt theo từng đợt nắng.

Tại căn nhà này, tại chính cửa sổ này, chiếc bàn này, ánh đèn này, khung cảnh y hệt như 5 năm về trước. Chỉ có con người là thay đổi. Chúng tôi lớn lên, theo đuổi những đam mê và mục đích riêng của cuộc đời, con đường phía trước cứ thế mà tiến lên, mấy khi ngoảnh đầu lại mà trông về quá khứ. Nhưng, có những kỷ niệm mà tôi chưa quên được, và có lẽ, cậu cũng thế. Có lẽ, chúng được giấu kĩ dưới nhiều lớp ký ức sâu thẳm trong tôi, chỉ chờ một chút mưa, một chút heo may nhè nhẹ, là chúng lại hiện về. Mơn man, dịu nhẹ…

Năm tháng qua đi, những ký ức cũng dần phai, không còn mạnh mẽ, rõ nét như thuở ban đầu. Tôi chỉ thoáng thấy những hình ảnh xưa cũ xuất hiện trong tâm trí, thấp thoáng mờ ảo như những làn khói.

Tôi thoáng thấy hình ảnh một cô nữ sinh nằm vùi trong chăn, ngoài trời đang là đêm tối, mưa to gió lớn, mắt cô đã có vẻ nhắm lại để bước vào giấc ngủ nhưng thi thoảng lại mở ra, lại liếc nhìn sang chiếc điện thoại, và ...1,2,3...tinh tinh. Điện thoại báo tin nhắn đến. Đứa em gái nằm bên cạnh đã say giấc từ lâu, chỉ còn cô chị thức với những cái cười tủm tỉm khe khẽ, thi thoảng không kìm được mà bật thành tiếng. May sao, tiếng mưa gió ngoài kia đã át hết tiếng cười hạnh phúc của cô giữa đêm khuya. Cô biết rằng ở một nơi nào đó, cũng có một cậu nam sinh hẳn là cũng đang cười hạnh phúc như thế. Có lẽ là cậu đang học bài. Chậc, cậu lúc nào cũng thật chăm chỉ. Cô lại nhớ có lần, cô Thủy giao bài tập lượng giác, cô mới làm được hai trên tổng số năm bài, mắt đã díu lại rồi. Đúng lúc đó thì cậu nhắn tin, cô cậu lại trò chuyện với nhau một lúc, rồi hai cả hai hứa với nhau là sẽ làm hết đống bài tập trong hôm nay. Ồ, chẳng hiểu vì sao đang buồn ngủ díp mắt, cô bỗng thấy tỉnh táo lạ thường. Và, như có một phép màu kỳ lạ, cô đã thức đến một rưỡi sáng để làm hết sạch bài tập, một điều chưa từng có trong tiền lệ. Chưa bao giờ cô thức khuya như vậy.

Còn giờ phút này, cô đang nằm trong chăn và nhắn tin với cậu. Theo thời gian, cô của 5 năm sau đã không còn nhớ rõ nội dung tin nhắn đó là gì nữa. Không như trước đây, từng câu từng chữ, từng dấu phẩy, thậm chí cả ký hiệu teencode, những lỗi sai chính tả ở những tin nhắn của cậu, cô đều thuộc làu làu và có thể đọc vanh vách. 5 năm sau, cô đã không còn nhớ rõ hôm đó đã nhắn gì với cậu, cô chỉ nhớ một điều, cái khoảnh khắc đó, cô đã rất vui, thực sự rất vui và hạnh phúc, có lẽ suốt cả đêm hôm đấy, và nhiều đêm sau nữa, cô đều tủm tỉm cười mỗi khi đi ngủ, đọc lại tin nhắn và nhẩm nhẩm, lại tủm tỉm cười, mơ mộng về những viễn cảnh trong tương lai, cứ thế, mãi chẳng thể nào ngủ được.

Cô còn nhớ, có lần cậu hỏi cô rằng, cô thấy cậu ấy như thế nào. Cô đã trả lời rằng mọi thứ của cậu đều tốt. Sau đó, cậu đã nói: “Chờ mình nha, chờ mình đến năm 30 tuổi nha”. Ôi. Chắc không thể nào diễn tả được độ sung sướng và hạnh phúc của cô lúc đó. Nhưng mãi về sau này, cô gái ngốc nghếch ấy mới tin đó là lời tỏ tình của cậu. Thật đúng là…

Tạnh mưa rồi, làn khói ký ức bỗng biến mất một cách lạ kỳ giống như cách nó xuất hiện.

Bẵng đi một thời gian, mới đó mà giờ cũng đã 5-6 năm rồi. Cuộc sống có nhiều thay đổi, có lẽ chính cô gái ấy cũng không thể ngờ rằng mình đã thay đổi nhiều thế. Cuối cùng thì một ngày cô cũng có thể thức dậy mà không nghĩ về cậu với sự nhớ mong da diết. Cuối cùng thì cô cũng đã rũ bỏ được mối nặng gánh đeo đẳng suốt mấy năm trời...Rồi vào một ngày tháng 5 không ngờ tới, điều cô đã từng mong mỏi suốt quãng thời gian trung học và đầu đại học, cuối cùng đã xảy ra. Là chính cậu đã nói những lời mà ngày xưa cô tha thiết muốn được nghe… Cuối cùng thì ngày ấy cũng đến, nhưng...hẳn bạn cũng đoán biết được rồi. Điều đó bây giờ chẳng còn quan trọng với cô ấy nữa. Cô ấy thực sự đã dứt bỏ được sự chờ đợi đằng đẵng bao năm với chút hi vọng mong manh mà cậu gieo rắc cho cô ấy.

Có buồn không? Có tiếc không? Câu trả lời là có tiếc một chút, chỉ một chút thôi. Dù gì cũng là mối tình đầu lưng chừng mà cô ấy, và có lẽ cả cậu ấy đã theo đuổi mấy năm trời. Nhưng không hề buồn, vì cô ấy cảm thấy may mắn, may mắn vì nhờ bỏ lỡ cậu ấy, nên cô mới gặp được người hiện tại. Cô thực sự cảm thấy may mắn và biết ơn vì Thượng Đế đã mang anh đến với cô như một món quà vô cùng quý giá. Cô cảm ơn cậu vì cậu đã đem đến động lực to lớn, mạnh mẽ để cô ấy ngày ngày cố gắng, và trở nên hạnh phúc như bây giờ. Dù cho cậu đã từng đối xử với cô thế nào, cô cũng không oán trách.

Kỷ niệm chẳng là gì

Nếu lòng người muốn xóa

Nhưng sẽ là tất cả

Nếu lòng người muốn ghi

Có lẽ theo thời gian, những ký ức về cậu rồi cũng sẽ vụn vỡ, biến thành nhiều mảnh mà tan vào hư vô. Tôi chỉ xin được giữ lại một mảnh, ký ức về những ngày mưa thuở ấy! Cơn mưa tuổi thanh xuân...

© Hoa hướng dương - blogradio.vn

Xem thêm: Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Hoa hướng dương

Rồi một ngày tôi sẽ cất cánh và tung bay

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top