Kiếp sau tôi vẫn sẽ tìm đến em một lần nữa
2023-01-19 01:20
Tác giả:
Vương Anh Duy
blogradio.vn - Đưa em vào phòng điều trị, tôi lặng lẽ bước ra ngoài bởi cảm xúc của tôi lúc này không còn có thể che giấu được nữa. Bước đến một góc khuất, từng bước chân nặng nề và rồi gục xuống, cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt, tôi làm sao có thể chấp nhận nó đây?
***
Tình yêu là thứ gì mà khiến con người ta cảm thấy đau đớn đến vậy? Có phải tình yêu càng đẹp thì kết quả mà ta nhận được chỉ là những xót xa, đau đớn?
Lật cuốn album chứa đựng kí ức của tôi và em, lòng tôi như chết lặng đi trong đau khổ. Từng giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống mà không thể khóc thành tiếng. Là một bác sĩ nhưng lại bất lực nhìn người con gái mình yêu cứ vậy mà rời đi, lòng tôi như bị xé nát từng mảnh.
.jpg)
Em là một cô giáo thành thị được chuyển công tác về vùng cao, khí chất luôn toát lên một vẻ dịu dàng và hiền hậu. Em luôn sống lạc quan và tích cực, có lẽ chính điều này đã khiến tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi gặp em trong một lần đi làm từ thiện, tôi là bác sĩ được phân phó nhiệm vụ lên vùng cao khám bệnh cho người dân nơi đây, phải cảm ơn chuyến từ thiện ấy đã giúp tôi gặp được em. Tôi và em yêu nhau được hai năm, và rồi chúng tôi quyết định về chung một nhà. Tôi cũng đã chuyển công tác đến nơi em làm việc để có thể được ở bên em nhiều hơn. Trong khoảng thời gian từ đó đến giờ, tôi và em chưa từng xảy ra cãi vã, em cũng chưa từng giận hờn mà ngược lại em luôn lắng nghe và chia sẻ cùng tôi. Có em bên cạnh, tôi mới cảm thấy thật an tâm và ấm áp.
Nhưng rồi chuyện gì đến cũng đến. Gần đây mỗi khi đi làm về em luôn than thở rằng em rất mệt mỏi và chứng mất ngủ của em ngày càng nhiều. Tôi cũng chỉ nghĩ rằng do đặc thù công việc của em mà khuyên em ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn. Bệnh tình ngày càng trở nên rõ rệt.
Đưa em ra khỏi phòng khám, tim tôi như chết lặng với phiếu khám trên tay. Một dòng chữ “chẩn đoán bệnh: ung thư máu giai đoạn giai đoạn IV” hiện lên ngay trước mắt tôi, và còn cả đứa con đầu lòng chưa chào đời của chúng tôi nữa, cái thai đã được 5 tháng rồi. Ngồi dưới chiếc xe lăn ngước lên nhìn tôi, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên thức tỉnh tâm trạng tôi lúc này: “Sao thế anh? Có gì anh phải nói em nghe nhé?”, đôi mắt của em như chờ đợi câu trả lời từ tôi, ngậm ngùi tôi chỉ có thể nói: “Không sao, có anh đây em đừng lo”.
Đưa em vào phòng điều trị, tôi lặng lẽ bước ra ngoài bởi cảm xúc của tôi lúc này không còn có thể che giấu được nữa. Bước đến một góc khuất, từng bước chân nặng nề và rồi gục xuống, cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt, tôi làm sao có thể chấp nhận nó đây? Làm sao tôi có thể đối diện với em đây? Để có thể duy trì thời gian bên cạnh em, tôi quyết định kí giấy cho em làm phẫu thuật.

Sau bao lần như vậy, có lẽ chính em cũng cảm thấy mệt mỏi rồi, “Anh ơi… Đến đây thôi được không? Em đau và mệt lắm, anh cũng đã khổ nhiều rồi, cảm ơn anh vì tất cả”. Gục lên vai, trong vòng tay của tôi, tiếng nói của em nhỏ dần, cứ thế nhỏ dần trong sự mệt mỏi ấy, hơi thở yếu ớt của em không còn thoát ra nổi nữa… đúng vậy, em rời bỏ tôi rồi.
Ngày tang lễ, đồ đạc của em được đưa đi, trong tay tôi chỉ còn cuốn album kèm nhật kí ghi lại những khoảnh khắc tuyệt vời khi tôi bên vợ, lúc ấy tôi chỉ biết trách sao thần chết lại cướp đi người con gái của tôi - người con gái tôi yêu bằng cả tính mạng, trách cái danh nghĩa bác sĩ của tôi có thể cứu tất cả mọi người mà tại sao lại bất lực nhìn em ra đi, trách cuộc đời người con gái nhân hậu như vậy mà sao lại ngắn ngủi đến thế?
Nhìn xuống sinh mệnh nhỏ bé mà em để lại bên cạnh tôi, thâm tâm tôi một lần nữa cố gượng lại, thầm nghĩ sinh mệnh ấy là minh chứng cho tình yêu của tôi và cô ấy, tình yêu này sẽ không bao giờ bị chôn lấp. Ở thế giới bên kia hãy sống thật tốt nhé vợ anh, em mãi là chỗ dựa tinh thần và là người mà anh yêu nhất, hãy cùng anh nhìn đứa bé lớn lên và trở thành niềm tự hào của chúng ta. Nếu có thể gặp em kiếp sau, xin hãy cho anh thêm một cơ hội được ở bên và chăm sóc tốt cho em.
© Vương Anh Duy - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.









