Kỉ niệm cũ hãy quên thôi em
2022-02-11 01:30
Tác giả:
NHIÊN
blogradio.vn - Mưa bên ngoài đã tạnh dần và khóe mi tôi cũng đã thôi ướt. Cầm điện thoại trên tay tôi xóa đi tấm hình mà Nam đã từng chụp cho tôi và tôi gọi cho Trang để nói rằng chúng tôi sẽ cùng đi đến buổi họp lớp vào ngày mai. Kỉ niệm cũ dù có thế nào thì ta vẫn nên bỏ lại, ta có thể nhớ nhưng đừng mãi mang theo trên chặng đường phía trước. Và hôm nay, tôi đã làm được.
***
Hôm nay trời lại mưa, từng hạt mưa nặng trĩu như chất chứa một nỗi buồn nào đó cứ liên tiếp rơi xuống rồi hòa vào dòng nước đang vô tư chảy trên đường. Vào những ngày thế này quán chúng tôi lại rất vắng khách, vậy nên tôi và Trang được chị chủ quán cho nghỉ sớm.
"Tối mai là họp lớp cũ đấy Phương, lớp 12”.
"Phương cũng mới biết lúc nãy”.
Tôi mỉm cười vu vơ đáp lại câu nói của Trang rồi đưa tay ra khỏi ô đón lấy những hạt mưa thật lạnh.
"Có cả Nam, Phương có đến chứ?”.
Trang ngập ngừng nhìn tôi, tôi chợt bước chậm lại và đôi tay ghì thật chặt vào chiếc ô.
"Trang cứ đi với lớp, còn Phương, Trang cho Phương chút thời gian, Phương sẽ gọi cho Trang sau nhé”.
Vừa hay về đến nhà trọ, tôi tạm biệt Trang rồi vội quay đi thật nhanh, hi vọng sẽ chẳng ai thấy được những giọt nước mắt rơi trên gò má tôi. Vì câu chuyện tình dang dở và đầy hối tiếc của tôi với Nam.
Lần đầu gặp Nam là vào những năm lớp 10. Chúng tôi vô tình lướt qua nhau và tôi đã phải bật cười với mái tóc cực ngố của Nam. Và khi ấy tôi biết đến Nam qua lời kể của các bạn rằng Nam là người yêu cũ của một bạn nữ lớp tôi.
Đến lớp 11, tôi quyết định chuyển sang lớp Trang để chúng tôi được học chung, sang lớp mới tôi chẳng quen ai ngoài Trang nhưng may mắn sao chúng tôi lại được chung tổ và tôi lại vô tình ngồi cùng bàn với Nam.
Ban đầu, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy rất khó chịu với Nam, mặc dù cậu chủ động bắt chuyện rồi cư xử như rằng chúng tôi đã là bạn từ lâu, nhưng tôi vẫn né tránh và giữ khoảng cách với Nam .
Tâm sự cùng Trang vậy mà tôi lại nhận được một tràng cười của nhỏ bạn.
"Phương cẩn thận, người ta thường bảo ghét của nào trời trao của đấy nhé”.
“Còn lâu Phương mới thích Nam”.
Câu nói đùa của Trang vậy mà đã thành thật. Sau nhiều lần bắt chuyện của Nam và sự vô tình đáp lại của tôi thì chúng tôi đã trở nên thân thiết với nhau hơn . Ngày học nào , tôi và Nam cũng cười đùa rồi chọc phá nhau đến tận tan học và đương nhiên chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè , những người bạn hợp nhau đến lạ .
Có lần khi đi chơi cùng lớp, Nam chở tôi và chúng tôi trò chuyện suốt cả quãng đường. Nam kể về mối tình cũ của cậu và tôi thầm biết đó là bạn nữ mà tôi học chung vào năm lớp mười , một mối tình có lẽ sẽ thật buồn với Nam. Khung cảnh hai bên đường khi ấy rất đẹp, những hàng cây xanh xanh nở rộ mấy chùm hoa vàng hoe đang đung đưa theo gió, nhẹ nhàng và dịu êm.
“Cảnh ở đây đẹp thật đó Nam”.
"Phương xuống đi , Nam chụp cho Phương một tấm”.
"Vậy cũng được sao?”.
Thế là tôi đã có được một tấm ảnh thật đẹp, tuy giản đơn mà mỗi khi nhìn vào tôi đều phải bật cười, nhưng ai lại ngờ được vì cũng chính tấm ảnh đấy mà sau này tôi đã phải khóc thật nhiều . Giá như tôi và Nam chỉ dừng lại ở những khoảng thời gian vào năm 11, giá như tôi và Nam có thể vui vẻ mỗi khi gặp nhau thì sẽ thật tốt .
Cuối cùng, chúng tôi đã lên 12 - năm học cuối của cả quãng đời học sinh. Thật vui khi tôi và Nam vẫn học chung nhưng chúng tôi không còn chung tổ. Vậy mà vẫn như thói quen, mỗi ngày học tôi đều quay sang nhìn Nam và đôi lần lại bắt gặp ánh mắt của cậu bạn đang hướng về tôi cùng một nụ cười .
“Nam nhìn gì đấy?”
“Nhìn Phương”.
Thỉnh thoảng, Nam lại đi ngang qua rồi thuận tay vỗ nhẹ vào vai tôi và chạy đi với vẻ mặt rất đắc ý, rồi đôi lần Nam cho tôi những viên kẹo bé xíu mà lại ngọt ngào vô cùng và cả những lần Nam cất tiếng gọi tên tôi, một giọng nói đặc biệt mà tôi khó có thể quên .
Từ những hành động của Nam mà lần đầu tôi mới cảm nhận được đã khiến tôi rung động và tôi thừa nhận bản thân đã thích Nam thật rồi. Hôm ấy, các bạn trong lớp đã gán ghép tôi và Nam như mọi ngày nhưng Nam cũng chỉ cười, các bạn luôn nói với tôi “Nam thích Phương “ nhưng liệu đó có phải là thật . Bỗng nhiên tôi lại sợ một mối quan hệ mập mờ , tôi sợ bản thân đã quá ngộ nhận rồi mãi hi vọng.
“Mọi người đừng trêu Phương nữa”.
Câu nói của tôi đã khiến các bạn thôi đùa và Nam cũng thế. Những ngày sau đó, Nam đã không còn cười nói và trêu tôi như trước, chúng tôi dần tránh mặt nhau và tất cả lại rơi vào im lặng một cách bất ngờ.
Bỗng nhiên, tôi như cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó, dường như trước giờ tôi đã quen với việc Nam trêu tôi và làm tôi cười, dường như là bản thân tôi đã quá mơ mộng, quá tham lam. Nếu vì câu nói của tôi mà đã làm Nam thay đổi như vậy thì tôi thật sự chẳng muốn điều đó một chút nào .
Tôi nhớ mãi buổi tối hôm đó, một buổi tối thật buồn của tôi với những giọt nước mắt ướt đẫm gối khi tôi thừa nhận với Nam việc tôi thích cậu .
“Vậy trước giờ Nam có chút tình cảm nào với Phương không?”.
Ngập ngừng một lát rồi Nam nhắn cho tôi một tin nhắn.
“Nam cảm thấy bản thân chưa đủ trưởng thành. Nam xin lỗi”.
“Chưa đủ trưởng thành”, câu nói này tôi đã từng thấy rất nhiều lần, nhưng lần này tôi lại không ngờ rằng đó là sự né tránh, là lí do hay vốn là câu trả lời mà tôi nhận được từ Nam. Thật buồn và cũng thật xót xa.
Cứ như thế mà khoảng cách giữa tôi và Nam lại càng lớn dần. Chúng tôi lướt qua như những người xa lạ, như chính lần đầu gặp nhưng nụ cười cũng chẳng còn. Giờ đây, tôi sẽ chẳng còn có thể nhìn thấy dáng vẻ của cậu bạn nào đó thường trêu tôi, thường khiến tôi cười nữa rồi.
Bằng cách nào đó đến cả tư cách là những người bạn tôi còn không thể giữ, đến cả mối tình của tuổi mười tám tôi còn không có được. Vậy thì sẽ thật buồn .
Sau ngần ấy năm, tôi và Nam cũng chẳng còn gặp nhau và cũng chẳng còn bất kì liên lạc nào. Vậy mà giờ đây buổi họp lớp đã vô tình khiến tôi nhớ về những kỉ niệm cũ nhớ về Nam .
Người ta thường nói “Nếu muốn sẽ tìm cách, còn nếu không muốn sẽ tìm lý do”, tôi đã từng nghĩ bản thân sẽ phải tìm ra trăm ngàn lí do để không thể đến buổi họp lớp và có lẽ Nam chính là lí do hợp lí nhất của tôi. Nhưng cứ mãi trốn tránh thế này thì liệu có chắc là cách tốt nhất ? Và có lẽ là không.
Tôi đã mãi ngẩn ngơ chờ đợi câu trả lời “Nam có từng thích tôi không”, mà dường như lại quên rằng thời gian chậm rãi trôi qua tôi vốn đã có được câu trả lời của Nam từ rất lâu rồi. Ngày ấy Nam từng nói xin lỗi với tôi mà lẽ ra khi đó tôi cũng nên nói với Nam điều tôi đã luôn giữ kín. Xin lỗi và cảm ơn Nam vì tất cả.
Tôi chợt nhận ra điều khiến tôi cảm thấy dang dở và hối tiếc bấy lâu chính là những kỉ niệm của tôi cùng Nam, những kỉ niệm thật đẹp và cũng thật buồn. Nhưng dù có thế nào thì cũng đến lúc tôi phải chấp nhận và buông thôi.
Tôi đâu thể cứ mãi ôm khư khư những kỉ niệm đó rồi quay mặt trốn tránh mọi thứ như thế , bởi thời gian rồi sẽ phai mờ đi mọi thứ. Giờ đây, cũng đã đến lúc tôi nên bỏ lại những kỉ niệm đó và tiếp tục bước về phía trước để tạo nên những khoảnh khắc thật đẹp cho riêng mình .
Mưa bên ngoài đã tạnh dần và khóe mi tôi cũng đã thôi ướt. Cầm điện thoại trên tay tôi xóa đi tấm hình mà Nam đã từng chụp cho tôi và tôi gọi cho Trang để nói rằng chúng tôi sẽ cùng đi đến buổi họp lớp vào ngày mai. Kỉ niệm cũ dù có thế nào thì ta vẫn nên bỏ lại, ta có thể nhớ nhưng đừng mãi mang theo trên chặng đường phía trước. Và hôm nay, tôi đã làm được.
© pyny - blogradio.vn
Xem thêm: Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé! | Blog Radio hay về tình yêu học trò
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.






