Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không nói ra là bỏ lỡ

2024-06-24 19:50

Tác giả: Tiểu Mật


blogradio.vn - Cũng may có anh ở đây, cảm giác có anh sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Trường chưa bao giờ để tôi phải nghĩ nhiều hay ghen với ai. Đối với tôi, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn là người tốt nhất dù cho tôi gặp thêm bao nhiêu người.

***

Mối tình khắc cốt ghi tâm không phải tình đầu, cũng không phải tình cuối.

Cấp ba có thể là quãng thời gian bạn không không bao giờ quên. Có thể vì có tình bạn, có người mà mình muốn nhớ đến, có thể vì khoảng thời gian đó bạn sôi sục nhiệt huyết muốn làm những điều tưởng chừng không bao giờ làm được.

Tôi không thể nhớ ni có bao nhiêu chuyện xảy ra, nhưng có một vài người làm tôi nhớ, còn có một chút vương vấn, một chút tự trách mình.

Tôi là một người khá khó gần, có lẽ tính cách hướng nội nên ít bạn. Đầu năm cấp ba, nhà xa trường ở thị trấn nên ba mẹ cho tôi ở trọ. Tôi được xếp cùng phòng với một chị lớp 12, nhưng những ngày đầu chị ấy hay về nhà, còn tôi ở phòng một mình. Dù vậy tôi vẫn có một đứa bạn rất thân chơi chung từ lớp 1, nhà My cũng gần nhà tôi. Đầu tuần, tôi ra nhà trọ, nó thì vào ký túc xá. Cũng được một thời gian thì nó cũng dọn ra ở cùng vì thấy tôi ở một mình buồn quá, hai đứa cũng hay đi chung xe, ở chung cũng tiện. Trọ của tôi dãy nam đối diện dãy nữ nên cũng nhiều chuyện lạ đời, thú vị lắm. Nhỏ bạn tôi được cái đẹp gái, tính tình thoải mái nên vừa vào là nhập hội sớm. Còn tôi vẫn vậy, vì tôi lúc nào cũng học giỏi nhất nhì khối nên cũng nghĩ chẳng nhờ ai gì đâu, không cần bắt chuyện.

Cho đến một ngày thì việc gì đến cũng đến, chiếc cub của tôi chỉ chạy về nhà và chạy ra mỗi cuối tuần nó giở chứng không chạy. Thấy tôi đứng loay hoay mãi, mấy bạn nam chung khu trọ mới có người lại giúp khởi động xe. Sau đó, tôi hiên ngang chạy xe lên đống vật liệu cát đá của bà chủ trọ. Tất nhiên, tôi ngã ra giữa sân nhà trọ. Hàng chục cặp mắt nhìn, ước gì có cái lỗ mà chui xuống. Sau đó trong đám người, có hai bạn nam cùng khối, một đỡ xe một đỡ người đứng dậy. Người đỡ tôi là Kiên, nhưng ánh mắt tôi va vào sự ngại ngùng của Trường, vì tôi thấy ý định đỡ tôi nhưng chậm một nhịp.

Những ngày sau đó, cả đám tôi, My, Kiên và Trường cùng vài người trong khu trọ bắt đầu đi học cùng nhau. Cũng khoảng giữa học kì đó, Kiên, người đã đỡ tôi vụ té xe đã tỏ tình với tôi. Kiên là bạn cùng lớp với My, đẹp trai, da trắng lại cao ráo, tính tình nhẹ nhàng, cũng tinh tế. Dù lúc đó tình cảm tôi không chắc chắn, nhưng đứa bạn thân với mấy chị cùng khu trọ cũng nói vào. Vậy là tôi đồng ý hẹn hò. Sau đó không lâu, My cũng cưa đổ được Trường, bạn cùng phòng với Kiên, cũng là người đỡ xe giúp tôi. Hai đứa con gái bọn tôi cứ hay cùng nhau hẹn hò theo nhóm. Kiên chở tôi, Trường chở My trên hai con xe đạp điện. Tối tối rủ nhau chạy loanh quanh thị trấn, ngắm cảnh xe cộ sông nước.

Sau đó ba tháng, bà ngoại tôi mất, tôi xin nghỉ về quê ngoại đám tang mấy hôm. Lúc quay lại có thể tâm trạng không ổn định, cảm giác tôi với Kiên không thể chia sẻ được với nhau, nên tôi ngỏ ý chia tay. Kiên cũng không do dự mà đồng ý ngay. Rồi mau chóng có người mới. Tôi buồn suốt mấy tháng, cũng không biết vì điều gì. Sau khi tôi chia tay, My cũng chia tay Trường. Thật ra tính nó tôi biết, mau thích mau chán. Tôi cũng không hỏi nhiều chuyện hai người. Nhưng có một hôm nó tâm sự với tôi đến khuya.

Nó nói từ đầu nó thích Trường, nhưng có lẽ từ đầu đến cuối, Trường đối với nó không phải thích. Tôi có hỏi thì nó cũng cười cười khó hiểu:

- Bà có nghĩ lúc đầu Trường thích bà trước không?

- Là sao? Thích trước là trước khi Kiên tỏ tình, hay trước khi bà thích Trường?

- Chắc trước khi tui thích Trường, hoặc trước khi tui vô luôn không chừng?

- Sao bà biết? Mà tại sao thích tui mà lại quen bà?

- Thì tui với bà thân với nhau, Kiên với Trường cũng vậy. Có phải bà cũng thích Trường trước đó rồi không?

Tôi im một hồi lâu rồi mới tiếp:

- Đâu có quan trọng, tình cảm được nói ra thì mới tính chứ.

- Vậy là bà sợ tui buồn, Trường sợ Kiên buồn nên cũng im?

- Không, bà biết trước giờ tui không chủ động với ai mà. Nếu có rung động cũng thoáng qua, đối phương không chủ động xem như không thích mình thôi.

My tiếp tục trách tôi vài câu, rồi tôi vờ ngủ quên, cho nó qua chuyện. Sau hôm đó, nó hay dò hỏi tôi đã vượt qua được chuyện cũ chưa, bảo là muốn giới thiệu tôi mối khác.

Tôi đâu có ngờ tới việc nó có gan cho cả số điện thoại của tôi cho Trường. Chuyện quen lại người yêu cũ của bạn thân này tôi nghĩ cũng không dám nghĩ đến nữa.

Hôm đó, một thằng bạn thân thất tình, là bạn chung của tôi, My, cả Kiên và Trường nữa. Chúng tôi cùng đến một quán ven đường. Tụi con trai thì mỗi đứa một lon bia, tôi với My uống nước ngọt. Lúc ra về, tụi My, Kiên với thằng bạn tranh thủ về trước, còn tôi đi bộ về Trường. Suốt đoạn đường dài, chúng tôi nói chuyện vu vơ, chuyện học, chuyện thất tình của thằng bạn. Trường nhắc lại chuyện xin số liên lạc của tôi từ lúc tôi vừa chuyển đến nhà trọ. Cả những món đồ ăn vặt lén treo trên cửa phòng đều là của Trường. Cố ý mua thêm đồ ăn vặt cho My lại mua hai phần cho cả tôi. Thật ra trong ý nghĩ của tôi thì Trường có chút xấu xa vì làm cho bạn thân tôi buồn. Tôi chỉ nghe chuyện chứ cũng không trả lời. Vì tôi biết Trường muốn bày tỏ, nhưng cũng biết tôi vì bạn thân sẽ không đồng ý.

Mấy ngày sau đó, Trường vẫn gửi tin nhắn nhưng tôi không trả lời. Có một hôm My nói thẳng với tôi:

- Nếu bà thích Trường thì cứ đồng ý. Có thể bà sợ tui buồn, nhưng nếu tui biết vì tui mà bà không dám có tình cảm với người mình thích, tui cũng không vui.

- Bà quên được chưa?

- Không phải chuyện quên hay chưa mà từ khi bắt đầu, nó đã không xuất phát từ hai phía, nên cũng không gọi là yêu được. Giờ tui với Trường là anh em tốt rồi.

Cũng không biết thật sự nó cho qua hay nói vậy cho tui yên tâm mà đưa ra quyết định.

Tôi quyết định trả lời tin nhắn của Trường. Tôi không dám thử, tôi đã từ chối.

Sau đó tôi quen một đàn anh trường khác, cũng được hơn một năm, anh ta lên thành phố có người khác, tôi muốn chia tay. Lúc chia tay, hắn có níu kéo, chặn xe tôi và My và muốn nói chuyện. Tôi cũng muốn giải quyết ổn thoả nên kêu My chạy xe tôi về trước.

Lúc về My thấy lâu quá nên cũng lo, báo cho mấy người bạn, với cả Trường cùng đi tìm. Trường tới thì đã thấy tôi ngồi trên lan can cầu, tôi không biết bơi nên sợ phát khóc. Tên người yêu cũ đã vác tôi lên đó và doạ tôi. Cũng may đám bạn đến kịp, cùng kéo hắn ra và đỡ tôi xuống. Trường chỉ kêu tôi ra xe chờ trước, tôi chỉ thấy hai người đứng nói chuyện một hồi lâu, hắn ta bỏ về, Trường ra xe chở tôi về, đám bạn thì chạy phía sau.

Tôi cũng thường nghĩ, Trường nên yêu một người dịu dàng, xứng đáng hơn tôi. Nhưng chúng tôi đã yêu nhau vào mùa xuân, lúc gần thi Đại học, Trường đối xử với tôi tử tế đến mức cho dù gần mười năm trôi qua tôi vẫn nhớ như in từng việc Trường làm. Hằng ngày chúng tôi nhắn hơn trăm tin. Tôi đã trải qua cảm giác sẽ có người luôn đợi tôi dù bao lâu. Buổi sáng cùng đi học, đi học về muộn cũng có người đón, đợi tôi về cùng. Tôi nhớ có đợt bị sốt, không trả lời tin, Trường đợi tin nhắn của tôi từ sáng đến tối, ngóng qua bên cửa phòng tôi, chờ có My đi qua mới dám hỏi thăm. Biết tôi sốt, cũng trách tôi vài câu vì không nói, rồi cũng mua sẵn sữa, đồ ăn cho tôi.

Thật ra có những việc nhỏ nhặt, nhẹ nhàng trôi như cuộc sống vậy, nhưng lại khiến mình rất trân trọng.

Có đợt cuối tuần, tôi ôn thi về trễ, chìa khoá để quên trong phòng, không có xe, không có điện thoại bên người. Chỉ có mình người đó ở lại đợi. Cũng may có anh ở đây, cảm giác có anh sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Trường chưa bao giờ để tôi phải nghĩ nhiều hay ghen với ai. Đối với tôi, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn là người tốt nhất dù cho tôi gặp thêm bao nhiêu người.

Sắp đến thi đại học, ba mẹ tôi biết chuyện, sợ tôi ảnh hưởng việc học, một phần bên dòng họ nhà tôi cũng có việc khúc mắc với bên dòng họ của anh. Sau đó tôi đề nghị chia tay, tôi bảo tôi chán, tôi còn nhớ khuôn mặt của anh lúc đó. Có lẽ anh biết lí do, chỉ biết đồng ý. Sau đó tôi chẳng bao giờ được thấy anh nữa, anh cũng tài giỏi thật.

Đến tận bây giờ, bảy năm rồi, em vẫn nhớ anh, nhớ từng chuyện anh làm, nhớ khoảng thời gian khó khăn hay vui vẻ, có một người sẵn sàng ở bên.

Sau này em tìm thấy anh rồi, em thấy anh đang hạnh phúc, em nhẹ lòng nhưng em không chúc anh hạnh phúc được không!

© Tiểu Mật - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Độc Thân Nhưng Không Cô Đơn | Radio Tâm Sự

Tiểu Mật

Tự do, đam mê

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top