Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

2016-12-14 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Và anh dần thay đổi... Anh của ngày xưa là một người hiền lành, là chàng trai tốt bụng, giản dị, hình ảnh ảnh chờ em trên chiếc xe đạp ở cổng trường sao cứ mờ đi vậy anh. Nhưng điều em mong muốn ấy quá to lớn rồi thì phải tưởng chừng như anh không làm được. Phố thị đã cướp anh đi em không còn cách nào mà níu giữ lại. Cứ thế khoảng cách đã là một bài kiểm tra để em biết chúng ta đi được bao xa.

***

Em là một cô gái sống nội tâm, thầm lặng nhưng mạnh mẽ và dạt dào xúc cảm. Chưa bao giờ em tự nhận mình giỏi giang hay xinh đẹp. Nhưng đối với em, em có một thứ cảm xúc chan chứa, tất cả nó được cuộn chặt trong tim em.

Mỗi chúng ta ai có quyền được lựa chọn tình yêu cho riêng mình. Và nếu có cơ hội được lựa chọn tình yêu đó cho mình thì chúng ta luôn tự hỏi rằng: hạnh phúc ấy sẽ luôn mỉm cười với ta không?

Em từng nghĩ rằng ai trong mỗi chúng ta cũng đều đã từng một lần được yêu, được đứng trước nhiều sự lựa chọn, được đi theo con đường mà trái tim thổn thức vẫy gọi. Có những con đường ở nơi đó là những con người mới, hình ảnh mới và cảm xúc mới mà chúng ta khát khao muốn được đặt chân đến. Nhưng rồi cũng có con đường mà ở nơi đó toàn những điều xưa cũ, những hoài niệm, chỉ cần chúng ùa về lúc nào thôi thì sẽ đánh gục ta.

Và em cũng vậy, anh đã từng là hạnh phúc, là khát vọng tình yêu và mơ ước suốt cuộc đời của em. Em còn nhớ ngày em và anh còn đi học khoác trên mình bộ đồng phục màu trắng, chúng ta tình cờ gặp nhau trong một quán ăn bụi ven đường.

Em đã nghĩ mãi về ánh mắt anh, về gương mặt vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em. Nghĩ vu vơ và tự đặt ra câu hỏi cho riêng mình: giờ này anh có đang nghĩ đến em không? Nghĩ đến anh sao trái tim em đập nhanh như vậy?

 Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

Nhưng biết làm sao, duyên phận ý trời cứ xô đẩy anh đến với em. Cứ mỗi buổi tan học về khu để xe lớp anh kế bên khu để xe lớp em. Và rồi hai chúng ta lại chạm mặt nhau. Tim em lại loạn nhịp.

Anh cứ hiện diện trong tiềm thức của em, mà không có lẽ anh nhưng chiếc kính lúc nào cũng lơ lửng trước cặp mắt bé bỏng của em. Hình như em đã biết yêu và em đang yêu. Dẫu vậy, em tự nhủ với mình rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi. Nhưng không, em đã yêu anh thật rồi. Tình yêu của em dành cho anh ngày một lớn lên, và em biết rằng nó không thể ngừng lại. Chẳng dám thổ lộ cùng ai hay nói cách khác là em đang chờ, chờ ngày anh tỏ tình với em trước, em chờ một câu nói đơn giản, một hành động nhẹ nhàng để chúng ta thuộc về nhau. Con tim cứ yêu đơn phương.

Rồi một ngày như bao ngày khác, em tan học và chuẩn bị về nhà, bỗng thấy trên giỏ xe đạp một thứ gì đó, hình như là một lá thư, ở ngoài có hình trái tim bé xíu được tô vụng về. Hình như em đã có sự mách bảo trước và thầm nghĩ đó là anh, lòng vui sướng như một đứa trẻ được nhận quà cuống quýt, em vội nhìn ngang nhìn dọc mà nhét ngay vào cặp bức thư mà em đang hy vọng.

Và rồi chúng ta đã lao vào yêu nhau một cách ngây thơ, hồn nhiên mà thuần khiết nhất. Tình yêu học trò của em và anh thật đẹp phải không? Nó như những que kem bông thật mềm mại, trong trắng và ngọt ngào. Như những cánh phượng đỏ thắm trên cây dù cho mưa gió làm rơi rụng nhưng dưới nền đất cánh phượng ấy chưa từng phai màu, màu đỏ ấy như một minh chứng cho tình yêu chúng ta. Rồi có những buổi chiều thu trong xanh, thoáng mát đượm chút se lạnh anh chở em đi học về men con đê làng và cùng nhau ngắm mặt trời lặn xuống các sườn núi. Những tia nắng cuối ngày vàng hoe, bịn rịn đầy lưu luyến soi lên mái tóc em, ngả lưng xuống nền cỏ non xanh mà cả hai đứa cùng hát nghêu ngao mấy bài nhạc xưa cũ.

Hai chúng ta đã nghĩ đến chuyện tương lai cho dù em biết là quá sớm, từng ngồi tính với nhau một ngàn tám trăm hai mươi sáu ngày sẽ về chung một mái nhà khoảng chừng năm năm. Một mái nhà tràn ngập sự ấm áp yêu thương, rộn vang tiếng cười trẻ nhỏ.

 Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

Nhưng rồi điều tưởng chừng như không thể đó cũng đi mất rồi. Ngày anh tốt nghiệp, anh lên thành phố tiếp tục học đại học. Còn em chỉ là một cô gái bé bỏng chọn cho mình cái nghiệp cầm phấn. Ngày anh đi em khóc rất nhiều, không biết là em nên vui hay buồn nữa. Em sợ xa anh, quen có anh chở che, bao bọc rồi. Giờ khoảng cách giữa em và anh ngày càng xa hơn, những ngày về quê, anh mải miết với bài tập, sách vở và những người bạn mới. Anh đâu có thời gian mà quan tâm em như ngày trước.

Và anh dần thay đổi... Anh của ngày xưa là một người hiền lành, là chàng trai tốt bụng, giản dị, hình ảnh ảnh chờ em trên chiếc xe đạp ở cổng trường sao cứ mờ đi vậy anh. Nhưng điều em mong muốn ấy quá to lớn rồi thì phải tưởng chừng như anh không làm được. Phố thị đã cướp anh đi em không còn cách nào mà níu giữ lại. Cứ thế khoảng cách đã là một bài kiểm tra để em biết chúng ta đi được bao xa.

Em thở dài trong vô vọng và tự nhủ rồi em phải mạnh mẽ yếu đuối cho ai xem. Anh sẽ có một bến bờ mới thì xin cho phép em được gói hết tình yêu và cảm xúc, hồi ức đẹp đẽ nhất của tuồi học trò của mình lại đước cất giữ cho riêng mình.

Và rồi em cũng đã tự nhận ra một điều cho riêng mình khổ đau nào cũng sẽ chấm dứt. Mỗi chúng ta ai cũng phải có một con đường, một sự lựa chọn cho riêng mình. Nhưng ta đều có một điểm chung là tất cả chúng ta cuối cùng cũng phải lựa chọn con đường hạnh phúc nhất cho cá nhân mình và ở cuối con đường đó thì chắc chắn sẽ có một ai đó đứng chờ chúng ta. Bản thân họ sẽ nhận lại đủ đầy tràn ngập tình yêu thương, những ước mơ, những cảm xúc đẹp nhất.

© Diệu Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Không phải là ngụy trang vẻ ngoài để tránh nguy hiểm như sâu bướm hay để săn mồi như cá chụp đèn. Thứ chúng ta ngụy trang chính là cảm xúc.

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Chẳng ai muốn làm bạn với người xấu, nhưng họ lại là người rất biết cách giấu đi bộ mặt xấu xa đó, khiến bạn khó có thể phát giác được. Vậy thì làm thế nào để lột được mặt nạ của những kẻ cố tỏ ra mình là người tốt kia?

Là tự em đa tình

Là tự em đa tình

Những tổn thương mà anh mang lại cho em, nhờ anh mà em có, em sẽ không bao giờ quên, em không bao giờ tha thứ cho anh, em đã tự dặn lòng mình như thế. Yêu rồi nhớ, rồi xa và rồi lại hận. Cái vòng tuần hoàn này sẽ mãi mãi không thể tách rời, và thực chất tình yêu là vậy mà.

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày đông ấy dệt khoảng trời bé nhỏ Kí ức về lũ bạn tắm mưa chung Nụ cười giòn tan sao giờ thấy mông lung Bởi ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy.

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi.

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Tình đầu của tôi trải qua rất nhanh, vội vàng và kết thúc đáng tiếc. Nhưng mà có mấy ai sẽ vì tình đầu thất bại mà không dám yêu tiếp, bước tiếp đâu nhỉ?

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Một trong những chức năng quan trọng nhất của hormone là giúp chúng ta điều chỉnh tâm trạng. Chúng ta đã biết đến một số hormone giúp thúc đẩy cảm giác tích cực, bao gồm cả hạnh phúc và niềm vui. Đó là 4 hormone dopamine, serotonin, oxytocin, endorphin. Và đâu là cách tận dụng và kích thích tối đa những tác nhân cải thiện tâm trạng tự nhiên này? Hãy cùng nhau tìm hiểu nhé.

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Vì ta chỉ sống có 1 lần nên hãy tận hưởng “hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối.”

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chọn sẽ làm điểm tựa cho chính mình, là nguồn cảm hứng để thúc đẩy chính bản thân em không ngừng cố gắng, là động lực to lớn để em trở thành người truyền cảm hứng cho chính mình. Ngày anh đến, anh cũng là nguồn cảm hứng to lớn, luôn truyền trao sức mạnh cho em như thế. Là người mà em thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ.

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

back to top