Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

2016-12-14 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Và anh dần thay đổi... Anh của ngày xưa là một người hiền lành, là chàng trai tốt bụng, giản dị, hình ảnh ảnh chờ em trên chiếc xe đạp ở cổng trường sao cứ mờ đi vậy anh. Nhưng điều em mong muốn ấy quá to lớn rồi thì phải tưởng chừng như anh không làm được. Phố thị đã cướp anh đi em không còn cách nào mà níu giữ lại. Cứ thế khoảng cách đã là một bài kiểm tra để em biết chúng ta đi được bao xa.

***

Em là một cô gái sống nội tâm, thầm lặng nhưng mạnh mẽ và dạt dào xúc cảm. Chưa bao giờ em tự nhận mình giỏi giang hay xinh đẹp. Nhưng đối với em, em có một thứ cảm xúc chan chứa, tất cả nó được cuộn chặt trong tim em.

Mỗi chúng ta ai có quyền được lựa chọn tình yêu cho riêng mình. Và nếu có cơ hội được lựa chọn tình yêu đó cho mình thì chúng ta luôn tự hỏi rằng: hạnh phúc ấy sẽ luôn mỉm cười với ta không?

Em từng nghĩ rằng ai trong mỗi chúng ta cũng đều đã từng một lần được yêu, được đứng trước nhiều sự lựa chọn, được đi theo con đường mà trái tim thổn thức vẫy gọi. Có những con đường ở nơi đó là những con người mới, hình ảnh mới và cảm xúc mới mà chúng ta khát khao muốn được đặt chân đến. Nhưng rồi cũng có con đường mà ở nơi đó toàn những điều xưa cũ, những hoài niệm, chỉ cần chúng ùa về lúc nào thôi thì sẽ đánh gục ta.

Và em cũng vậy, anh đã từng là hạnh phúc, là khát vọng tình yêu và mơ ước suốt cuộc đời của em. Em còn nhớ ngày em và anh còn đi học khoác trên mình bộ đồng phục màu trắng, chúng ta tình cờ gặp nhau trong một quán ăn bụi ven đường.

Em đã nghĩ mãi về ánh mắt anh, về gương mặt vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em. Nghĩ vu vơ và tự đặt ra câu hỏi cho riêng mình: giờ này anh có đang nghĩ đến em không? Nghĩ đến anh sao trái tim em đập nhanh như vậy?

 Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

Nhưng biết làm sao, duyên phận ý trời cứ xô đẩy anh đến với em. Cứ mỗi buổi tan học về khu để xe lớp anh kế bên khu để xe lớp em. Và rồi hai chúng ta lại chạm mặt nhau. Tim em lại loạn nhịp.

Anh cứ hiện diện trong tiềm thức của em, mà không có lẽ anh nhưng chiếc kính lúc nào cũng lơ lửng trước cặp mắt bé bỏng của em. Hình như em đã biết yêu và em đang yêu. Dẫu vậy, em tự nhủ với mình rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi. Nhưng không, em đã yêu anh thật rồi. Tình yêu của em dành cho anh ngày một lớn lên, và em biết rằng nó không thể ngừng lại. Chẳng dám thổ lộ cùng ai hay nói cách khác là em đang chờ, chờ ngày anh tỏ tình với em trước, em chờ một câu nói đơn giản, một hành động nhẹ nhàng để chúng ta thuộc về nhau. Con tim cứ yêu đơn phương.

Rồi một ngày như bao ngày khác, em tan học và chuẩn bị về nhà, bỗng thấy trên giỏ xe đạp một thứ gì đó, hình như là một lá thư, ở ngoài có hình trái tim bé xíu được tô vụng về. Hình như em đã có sự mách bảo trước và thầm nghĩ đó là anh, lòng vui sướng như một đứa trẻ được nhận quà cuống quýt, em vội nhìn ngang nhìn dọc mà nhét ngay vào cặp bức thư mà em đang hy vọng.

Và rồi chúng ta đã lao vào yêu nhau một cách ngây thơ, hồn nhiên mà thuần khiết nhất. Tình yêu học trò của em và anh thật đẹp phải không? Nó như những que kem bông thật mềm mại, trong trắng và ngọt ngào. Như những cánh phượng đỏ thắm trên cây dù cho mưa gió làm rơi rụng nhưng dưới nền đất cánh phượng ấy chưa từng phai màu, màu đỏ ấy như một minh chứng cho tình yêu chúng ta. Rồi có những buổi chiều thu trong xanh, thoáng mát đượm chút se lạnh anh chở em đi học về men con đê làng và cùng nhau ngắm mặt trời lặn xuống các sườn núi. Những tia nắng cuối ngày vàng hoe, bịn rịn đầy lưu luyến soi lên mái tóc em, ngả lưng xuống nền cỏ non xanh mà cả hai đứa cùng hát nghêu ngao mấy bài nhạc xưa cũ.

Hai chúng ta đã nghĩ đến chuyện tương lai cho dù em biết là quá sớm, từng ngồi tính với nhau một ngàn tám trăm hai mươi sáu ngày sẽ về chung một mái nhà khoảng chừng năm năm. Một mái nhà tràn ngập sự ấm áp yêu thương, rộn vang tiếng cười trẻ nhỏ.

 Khoảng cách là bài kiểm tra tình yêu

Nhưng rồi điều tưởng chừng như không thể đó cũng đi mất rồi. Ngày anh tốt nghiệp, anh lên thành phố tiếp tục học đại học. Còn em chỉ là một cô gái bé bỏng chọn cho mình cái nghiệp cầm phấn. Ngày anh đi em khóc rất nhiều, không biết là em nên vui hay buồn nữa. Em sợ xa anh, quen có anh chở che, bao bọc rồi. Giờ khoảng cách giữa em và anh ngày càng xa hơn, những ngày về quê, anh mải miết với bài tập, sách vở và những người bạn mới. Anh đâu có thời gian mà quan tâm em như ngày trước.

Và anh dần thay đổi... Anh của ngày xưa là một người hiền lành, là chàng trai tốt bụng, giản dị, hình ảnh ảnh chờ em trên chiếc xe đạp ở cổng trường sao cứ mờ đi vậy anh. Nhưng điều em mong muốn ấy quá to lớn rồi thì phải tưởng chừng như anh không làm được. Phố thị đã cướp anh đi em không còn cách nào mà níu giữ lại. Cứ thế khoảng cách đã là một bài kiểm tra để em biết chúng ta đi được bao xa.

Em thở dài trong vô vọng và tự nhủ rồi em phải mạnh mẽ yếu đuối cho ai xem. Anh sẽ có một bến bờ mới thì xin cho phép em được gói hết tình yêu và cảm xúc, hồi ức đẹp đẽ nhất của tuồi học trò của mình lại đước cất giữ cho riêng mình.

Và rồi em cũng đã tự nhận ra một điều cho riêng mình khổ đau nào cũng sẽ chấm dứt. Mỗi chúng ta ai cũng phải có một con đường, một sự lựa chọn cho riêng mình. Nhưng ta đều có một điểm chung là tất cả chúng ta cuối cùng cũng phải lựa chọn con đường hạnh phúc nhất cho cá nhân mình và ở cuối con đường đó thì chắc chắn sẽ có một ai đó đứng chờ chúng ta. Bản thân họ sẽ nhận lại đủ đầy tràn ngập tình yêu thương, những ước mơ, những cảm xúc đẹp nhất.

© Diệu Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

back to top