Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi ta trẻ và đã yêu hết lòng

2016-04-27 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em mong mình được hạnh phúc và em cũng mong anh hạnh phúc. Khi người ta trẻ là lúc người ta có thể tự mình đứng dậy sau những va vấp của cuộc đời. Trẻ, ta có quyền kiêu hãnh trả lời với đời rằng ta vẫn ổn. Trẻ, ta được tự do làm mọi điều mình có thể. Trẻ, ta thỏa sức yêu và hết mình với tình yêu của mình.

***

Những ngày ấy chỉ có mình em mong mối quan hệ của chúng ta trở về như trước đây. Vì chỉ còn mình em nhớ và duy chỉ mình em tổn thương.

Khi những cái nắm tay còn chưa kịp rời nhau, anh đã có cho mình một người con gái khác, chẳng phải em. Với anh, em không đáng để nhớ hay với anh, chẳng cần phải quên, em sẽ tự biến mất trong trái tim anh? Có lẽ vì anh không yêu đậm sâu như em, hay những gì mà em để lại trong anh nhạt nhòa đến mức anh có thể bỏ quên em nhanh đến thế.

Trong tình yêu, kẻ yêu nhiều hơn cũng là kẻ đau nhiều hơn. Nước mắt em rơi trong vô thức, khi nghĩ về anh, thậm chí chỉ là nhìn thấy những thứ anh đã từng làm trước đó. Em đã từng kiêu ngạo cho rằng, tình yêu là thứ dễ dàng đến và đi, mối quan hệ nào cũng có lúc nên dừng lại, ấy vậy mà giờ đây em lại mắc kẹt trong nỗi nhớ khắc khoải mang tên anh. Em mong mình đủ tự tin để sống tiếp mà chẳng cần có anh bên cạnh. Em mong mình có thể ngẩng cao đầu để tìm tới một người mới. Em mong những tháng ngày sau em vẫn sẽ hạnh phúc.

Anh đã từng nói với em, để bắt đầu một mối quan hệ mới khó chứ để kết thúc nó thì cực kì dễ dàng, chỉ cần câu nói tạm biệt là mọi thứ như chưa từng xảy ra. Còn với em, không dễ khi có tình cảm với người nào đó, nhưng khó hơn cả vẫn là cách quên người đó.

Trước kia, em thường vui vẻ và hay nói. Giờ đây, em lại chỉ hay im lặng và tự mình tìm kiếm những bản tình ca buồn. Cứ mỗi lời bài hát cất lên, em lại cảm thấy như đó chính là câu chuyện của mình, của anh và của em.

Khi ta trẻ và đã yêu hết lòng, blogradio.vn

Em khóc một mình nhiều lần trong những đêm dài chìm đắm với nỗi nhớ anh, nhớ cái ôm thật chặt, nhớ đôi môi dịu dàng mà ngọt ngào ấy. Em tưởng tượng anh đang trao những điều ấy cho cô gái khác, anh ôm lấy cô ấy, cũng nhẹ nhàng và nồng nhiệt như khi bên em, anh làm cô ấy cười, làm cô ấy hạnh phúc. Còn anh lại làm em đau, em gọi tên anh để rồi thiếp đi trong những giọt nước mắt.

Có những lúc em tưởng chừng như anh ở quá xa, nhưng sự thật là rất gần. Có những lúc em tưởng chừng như đã gần anh lắm rồi, nhưng chạm tay chưa hẳn đã có thể được anh.

Thời gian là thứ khủng khiếp nhất với em, em bất lực nhìn tuổi trẻ qua đi với những nhớ mong và đợi chờ. Còn anh, vẫn cứ cười hạnh phúc, nắm tay cô gái ấy và đi qua biết bao con đường xưa cũ.

Có người hỏi em mong gì ở anh, tại sao không mạnh mẽ sống tiếp, hiên ngang mà sống như anh. Em cười, nhưng em biết trái tim mình đang khóc. Em chỉ mong một lần anh quay lại phía sau và hỏi em có ổn không, em mong nhận được một lời nhắn nhủ từ anh. Em sẽ sống tốt nhưng đó là chuyện của sau này, thật sự em cần, cần một thời gian để em có thể chấp nhận sự thật này, chấp nhận việc anh đã không còn là của em.

Với những ai cũng đang như em, xin hãy cứ buồn, cứ khóc. Nhưng rồi sau đó, hãy lau nước mắt, mỉm cười, bỏ quên quá khứ lại, mặc thật đẹp và gặp gỡ những mối nhân duyên tốt hơn. Chúng ta đã yêu hết lòng, chúng ta sẽ nhận được điều xứng đáng dù có hơi trễ.

Em mong mình được hạnh phúc và em cũng mong anh hạnh phúc. Khi người ta trẻ là lúc người ta có thể tự mình đứng dậy sau những va vấp của cuộc đời. Trẻ, ta có quyền kiêu hãnh trả lời với đời rằng ta vẫn ổn. Trẻ, ta được tự do làm mọi điều mình có thể. Trẻ, ta thỏa sức yêu và hết mình với tình yêu của mình.

© Thanh Phượng – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top