Khắp nơi trong phố
2024-06-07 19:30
Tác giả:
blogradio.vn - Nếu có một nơi để người ta cảm nhận nhanh nhất và rõ nhất thật nhất cuộc sống, tôi nghĩ đó sẽ là phố, đó chính là phố.
***
Có một nơi mà người ta cảm nhận được rõ nhất sự giao mùa, sự thay đổi của thời tiết, của bốn mùa xuân hạ thu đông. Một nơi mà người ta có thể chạm tay vào, có thể bước chân đi, có thể cuộn tròn cả cơ thể của mình vào để hít thở, để yêu thương, để trầm bổng và để nồng nàn say đắm cùng đất trời, từng ngày, từng ngày một. Một nơi của sự bận rộn hối hả, một nơi của sự tưng bừng náo nhiệt, một nơi của sự tĩnh lặng êm đềm và của cả sự trầm tư im lắng đến huyền hoặc.
Đó là phố.
Có lẽ tết đang đi qua, có lẽ những ngày tết thật ngắn mà thật dài, thật nhanh mà thật chậm đã đi qua và đang dần đi qua, nhưng hương vị của tết thì vẫn còn đang vương vấn và phảng phất đâu đây. Trong từng ngôi nhà, từng con hẻm, từng khu phố, từng làng quê hay là từng thành phố. Người ta vẫn còn đang đi chơi tết, người ta vẫn còn đang chìm đắm trong không khí tết cho thật đã, cho thật đời. Như người ta vẫn thường hay nói là còn mùng là còn tết, hay tháng giêng là tháng ăn chơi. Và mùa xuân thì vẫn còn đến gần tháng rưỡi nữa mới qua mùa hạ, vậy nên những con phố vẫn tấp nập đông đúc ồn ào và sôi động với cơ man người ơi là người, khách du lịch, khách vãng lai, rồi khách nội địa rồi khách quốc tế. Nên những con phố vì vậy cũng rộn ràng rất nhiều những tiếng nói cười và những lời chúc tụng đầu năm mới, vì tết mà.
.jpg)
Tết đang dần qua, nhưng tôi thấy không khí tết của con phố gần nhất với tôi, quen nhất với tôi, và thân nhất với tôi không giống như những cái tết trước. Những năm trước tôi thấy chỉ đến ngày rằm tháng chạp, nghĩa là còn hai tuần nữa là đến tết là các hàng quán và những mặt hàng tết đã tấp nập và người ta bày bán tràn ra tận các vỉa hè. Rồi người mua cũng qua lại nhìn ngắm và hỏi han rất nhiều, những điều đó làm người ta cảm thấy tết đang đến rất gần, tết đang hiện hữu sát bên mỗi người, rất thật, rất thương và rất đời. Nhưng năm nay mãi đến hai mươi bốn âm lịch, tôi nhớ hôm đó là đúng ngày thứ bảy cuối tuần, vậy mà tết của phố vẫn rất bình thường như bao ngày bình thường khác. Vẫn vậy, vẫn những hàng quán cũ những buôn bán chào mời quen thuộc như bao ngày, những người mua cũng khá vắng lặng. Mà thường thì những ngày này người ta hay cúng tất niên cuối năm nhiều lắm nên tôi nghĩ phố sẽ đông hơn, chợ sẽ đông hơn, rồi trong một thoáng tôi chợt nghĩ năm nay lại là một năm khó khăn về kinh tế nên ai cũng đắn đo tiết kiệm trong mua sắm chi tiêu, chắc là vậy. Tôi thong thả đi qua những con đường trong chợ trong phố, vừa đi vừa nhìn ngắm xem có gì mới hơn không, chỉ ngoài đúng một gian hàng, một cửa tiệm mà ngày thường người ta bán bánh căn bánh xèo thì nay họ bán thêm những đồ vật dùng cho tết mà nhiều nhất vẫn là hoa giả. Tôi ghé vào xem cùng với khá nhiều những người khách nước ngoài, những bông hoa giả làm bằng nhựa, làm bằng giấy giống y như hoa thật đang thi nhau khoe sắc khoe màu cũng góp phần làm cho một góc chợ, một góc phố thêm rộn ràng và thêm hương sắc của tết, chỉ vậy thôi, còn tất cả giống như ngày thường. Tôi nghe tiếng nhiều người bình phẩm là phải đến hai mươi tám tết thì người ta mới mua sắm nhiều, và lúc đó tết mới thật sự khởi sắc.
Tối hai mươi bảy âm lịch, thời gian gần tết thì người ta toàn tính theo lịch âm thôi, cho dễ nhớ, cho dễ tính, cho dễ nói dễ nghĩ nữa. Khi nhà tôi đã xong lễ cúng tất niên, ông xã tôi chở con trai tôi đi chơi đi dạo tết trong các phố thì tôi chọn tản bộ một mình. Cũng trong con phố quen thuộc mỗi ngày, vì tôi biết thời khắc đó là người ta tràn ra phố và đi ngắm hoa đi mua hoa nhiều lắm rồi. Tôi đi dọc theo phố, xung quanh tôi là biết bao người lớn nhỏ khác nhau, là biết bao xe cộ khác nhau, ai ai cũng như muốn mang hết cả chợ hoa, mang hết cả phố hoa về cho nhà mình. Tôi nhìn hai bên đường, người ta bày bán đủ loại hoa với đủ loại sắc màu vô cùng rực rỡ và dễ thương đến đáng yêu làm sao. Những chậu thật lớn chủ yếu là cúc vàng là hoa mai, có cả hoa đào nữa, còn những chậu nhỏ hơn thì vô vàn nhiều là hoa vạn thọ, cúc mâm xôi, hoa hồng, rồi hoa mào gà, rồi những loại hoa khác mà tôi không biết tên. Tôi ghé vào một trường tiểu học, học sinh đã nghỉ học rồi nên năm nào sân trường này cũng được tận dụng để cho người ta bày hoa bán. Tôi đi từng hàng một, tha hồ được ngắm say sưa biết bao những chậu hoa lớn nhỏ với đủ loài đủ loại mà tôi không nhớ hết được, chỉ biết nguyên cả con phố đã được sáng rực lên với một rừng hoa tươi đang chào đón mọi người đến xem và mua về trang trí cho tết. Tôi nhìn thấy nhiều em học sinh còn đang trong một lớp học võ ở đó, tôi thích thú nhìn các em xinh xắn và khỏe mạnh trong bộ đồng phục học võ, đã sát tết rồi mà các em vẫn còn rất chăm chỉ và siêng năng với lớp học. Tôi quay ra phía ngoài và đi tiếp vì những hàng hoa còn được kéo dài nguyên cả một con đường lớn và bao tận đến gần giáp biển. Đến nỗi tôi say sưa và thích thú với hoa quá mà đi lạc luôn, khi phát hiện ra mình đang đến gần bên biển thì tôi mới giật mình và quay ngược về.

Bất cứ ai đến thành phố quê tôi chắc chắn đều sẽ được ngắm những phố hoa rực rỡ xinh đẹp như thế trong những ngày trước tết. Ai cũng sẽ biết và đi ngang qua phố, con phố tôi vẫn yêu thương nhiều nhất, để thấy rất nhiều những cây quất. Có người còn gọi là cây tắc, rất lớn, rất nhỏ, rất đẹp, rất tròn, được người ta xếp rất nhiều ngay tại con phố chính của thành phố cũng sát bên con phố tôi đang sống. Vậy là tôi dạo bộ một mình thật xa như vậy. Rồi người ta còn bán cả những hình tranh những vật dụng để trang trí cho tết, cái nào cũng lấp lánh đỏ đỏ vàng vàng xanh xanh hồng hồng. Có lúc nhìn đến chóa mắt có lúc cứ muốn đứng bên để nhìn mãi để nâng niu để ôm vào lòng.
Tôi hay nói cùng mọi người như vậy, là với tôi thì tết được tính từ ngày rằm tháng chạp, là cái rằm cuối cùng trong một năm và đến hết sáng mùng một tết. Vì thời gian đó là người ta chộn rộn dọn dẹp nhà cửa và lo sắm tết, người ta cuống cuồng và nhanh chóng cho xong những công việc của năm để còn đón tết, nên đó mới là lúc tôi thấy tết hiện diện, rõ nhất, thật nhất. Còn xong buổi sáng đầu năm đi chùa lễ phật và chúc tết hai bên nội ngoại là xem như tết kết thúc, chỉ còn lại những lễ nghi bắt buộc cúng kính trong nhà cho tròn đúng ba ngày tết mà thôi.
Khắp nơi trong phố.
Đã xong một sáng mùng một như tất cả mọi năm là đi chùa, một tục lệ, một truyền thống như một chân lý đã được mặc định sẵn. Mà con phố cùng với ngôi chùa mà gia đình tôi đến cũng đông nghịt người ngày đầu năm, người ta cũng gởi xe tràn ra lấn ra cả những con đường những vỉa hè của con phố bên cạnh nữa. Tôi chắp tay trước phật và thắp nén nhang giống như mọi người, cùng cầu mong ấm no cho tất cả mọi người cho tất cả mọi nhà. Và riêng tôi, tôi cầu mong cho mình một sự yên tâm, tôi đã nói trước phật như thế.
Tối mùng một tết, ông xã tôi chở tôi qua khắp những con phố của thành phố nhỏ bình yên này, thật vắng lặng, thật yên tĩnh ở nhiều con phố. Có lẽ người ta đã mệt vì một đêm thức đón giao thừa và xem pháo hoa, rồi đến chùa rồi chúc tết, nên tôi nhìn thấy không chỉ nhiều cửa tiệm mà còn nhiều nhà dân đóng cửa im ỉm. Dù những ánh đèn đường vẫn sáng rực trong đêm, dù những hoa những đèn được trang hoàng cho những ngày tết vẫn lung linh rạng ngời khắp những con phố, thì tôi vẫn cảm được sự im lặng sự trầm mặc của một ngày đầu năm. Có lẽ người ta đang được nghỉ ngơi, đang lắng đọng lại những điều của một năm cũ đã qua và đang thật nhiều hy vọng cho năm mới vừa đến. Chỉ mới tối hôm qua thôi, là một tối cuối năm và tối nay là một tối đầu năm, hai buổi tối sát nhau nhưng ở hai mốc thời gian khác nhau. Một tối được gọi là cuối cùng của từ cũ, một tối được gọi là đầu tiên của từ mới, như người ta chỉ đưa với tay một cái là có thể nắm được, rất gần nhau. Ông xã tôi vẫn chở tôi trên chiếc xe máy cũ, chúng tôi đi qua những con phố, gần gần, xa xa, nội thành, rồi ngoại thành. Những con phố ở khắp nơi của một tối cuối năm và một tối đầu năm vẫn cho tôi, vẫn luôn cho tôi cảm giác đó, thân thương, thật cao mà thật thấp, thật hiện đại nhảy nhót mà cũng thật nhiều những chạnh lòng.
Khắp nơi trong phố.
Nếu có một nơi để người ta cảm nhận nhanh nhất và rõ nhất thật nhất cuộc sống, tôi nghĩ đó sẽ là phố, đó chính là phố.
Nếu có một nơi để người ta thấy nhanh nhất, biết nhanh nhất và sờ được tận mắt nghe được tận tai, để thấy được cuộc sống, để thấy được tết là tết, để cùng cảm nhận nhịp sống đang len vào trong từng hơi thở trong từng mạch đập nhỏ nhất của mỗi người, thì là phố đó.
.jpg)
Tết năm nay thời tiết vừa có nắng vừa có mưa, vừa có nóng vừa có lạnh. Tôi nhận ra mỗi năm tôi lại càng lớn tuổi hơn, để hiểu sâu sắc nhất tết chỉ là tất cả những người thân của tôi được cùng ngồi bên nhau. Tết đến để tôi lại được nói lời chúc tết đến con phố của tôi, mà chỉ mỗi tôi và phố biết mà thôi.
Nhân đây tôi cũng muốn hát một chút một bài hát mà tôi tình cò nghe được và rất thích, một bài hát về tết:
“Tết ổn là sao, tết vui là sao, là ta sum vầy và cùng có nhau
Gia đình ta có, sức khỏe ta có, thế thôi là tết ổn rồi”
Khắp nơi trong phố.
Là lần đầu tiên tôi đi dạo hội hoa xuân của thành phố, vì năm nào tôi cũng thấy người ta tổ chức cho mọi người đi chơi xuân ở đó mà tôi chỉ hay đi ngang chứ chẳng ghé vào, vì ông xã tôi nói đó là nơi dành cho con nít. Mà tôi thấy người ta chỉ ghi đúng ba chữ là hội hoa xuân chứ không thêm bất cứ từ nào nên tôi nghĩ đó là nơi dành cho tất cả mọi người. Phải công nhận là người ta trang trí rất đẹp, có đầy đủ tất cả những điều của tết ở đó. Từ hoa, chủ yếu là hoa mà, rồi bánh tét bánh chưng, rồi các loại quả các loại bánh mứt, rồi các trò chơi nữa, gần như không thiếu một thứ gì, mà cả người lớn và trẻ con cũng rất đông ở đó. Tôi lặng lẽ ngắm tất cả một cách chăm chú và tỉ mỉ rồi đi dạo biển, lòng thầm mong năm nào cũng có một con phố thu nhỏ như vậy với tất cả những điều của tết, để cho tất cả mọi người cùng được sống cùng được thấy ấm áp và hạnh phúc trong tết. Cho dẫu là cùng người thân hay không, cho dẫu là giàu hay nghèo.
Khắp nơi trong phố.
Tôi thấy vậy, chỉ là vì những ngày tết đang đi qua trên phố, đang đi qua trong phố, nên tôi tuôn xuống đây những nghĩ suy những cảm xúc xen vào rất mạnh và rất nhẹ của cả tết nữa. Chứ khi tết đã qua rồi thì tình yêu phố của tôi vẫn nguyên vẹn như thế, vẫn mỗi ngày cùng phố, có lúc chỉ là một đoạn, có lúc là khắp nơi.
Phố.
Gần và xa thì vẫn trong tim tôi, đã bao lần tôi viết về phố thì hôm nay bài viết đầu tiên của một năm mới tôi lại muốn như thế, viết về phố và viết cho phố. Như khi tôi cầm trên tay hộp cà phê với chữ phố thật to và thật đậm, dù tôi không uống, nhưng tôi biết ông xã tôi sẽ uống vào thật nhiều những yêu thương vì tôi dành cho anh.
Phố.
Nhiều nhiều những con phố, và đã nhiều nhiều những cái tết đã qua trong cuộc đời tôi, tôi mãi thích điều đó, được rong ruổi và được ngắm nhìn, được lớn lên và được yêu thương, cùng phố.
Phố.
Khắp nơi và sẽ còn khắp nơi nhiều nữa, thật nhiều nữa. Tôi chúc cho tôi và chúc cho mọi người như thế, như tên một loài hoa, chúc một năm thật vạn thọ thật thọ nhé.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Ơn Vì Chúng Ta Đã Bên Nhau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






