Kể cùng em những ký ức ngọt ngào
2016-12-08 01:15
Tác giả:
Lần đầu tiên tôi thấy em, một bữa cơm chiều, một sự lặng yên…
Vượt hơn cả trăm cây số, cuối cùng tôi cũng đã đến được ngôi nhà của sự lặng yên. Lặng yên trong cái khung cảnh không một tiếng ồn ào của nhịp sống. Lặng yên của cái tách biệt với tiếng máy móc. Và cả một sự lặng yên của cái tâm hồn vẫn chưa bị vấy bẩn.
Tôi bước vào cánh cổng sắt thô kệch. Nhưng phía sau đó tôi lại được một sự chào đón nồng hậu của gia đình cậu bạn. Nụ cười ấm áp của họ làm tôi quên cả cái tính mắc cỡ của mình. Tôi tự nhiên bước vào nhà. Nơi cái thời khắc mà con tim tôi vẫn còn khoá chặt.
Từng ô gạch bây giờ cứ như những ô mật mã để tìm ra chiếc chìa khoá. Tôi chăm chú nhìn vào những hoa văn, cúi đầu bước theo từng ô một, cái miệng vẫn đếm đếm. Chợt tôi lặng người khi trông thấy sự hiện hữu của giấc mơ.
Một cô bé đang ngồi bên mâm cơm. Khoác chân qua chân nọ, điềm tĩnh chờ đợi nột điều gì đó mà cô bé đã được dự báo từ trước. Tôi khá bất ngờ, cứ thế bước nhanh theo cậu bạn và đưa tay chỉ về phía ấy:
- Ai vậy?
- Em tao!
Cậu ta trả lời như không hề mang một chút lỗi lầm gì. Thứ lỗi do tôi đặt ra. Chỉ với một lí do là tại sao không cho tôi biết điều này sớm hơn.
Sau tiếng nói của hắn, cái kẻ chối tội, thì bố mẹ hắn lên tiếng dặn dò. Đại khái là muốn chúng tôi ở nhà ăn cơm trước, tự nhiên và vui vẻ.
Xong cái lời dặn, tôi quăng cái ba lô sang một góc nhà rồi đi thẳng ra phía nhà sau. Khi đi ngang qua em, tôi có đánh mắt nhìn sang nhưng em lại đánh theo cùng hướng. Dẫu sao cũng nhìn được mái tóc suối mơ rồi. Bây giờ, làm xong cái thủ tục vệ sinh là được thấy gương mặt ấy ngay thôi.

Tôi kéo ghế ngồi phía đối diện, em ngoắc nhìn một cái xong thì quay sang nói chuyện nhỏ với cậu bạn. Em là đứa con út trong nhà của cậu ta. Thế mà hắn luôn miệng bảo mình là út ét. Giờ thì biết rồi, có mất lòng tin thì cũng đáng tội.
Ba đứa tôi quay quần bên chiếc bàn tròn. Tôi tỏ vẻ tự nhiên không một chút e ngại, còn em thì cứ bẽn lẽn nhìn tôi. Ý thức tôi bảo tôi nói điều gì đó. Nhưng con tim thì cứ hề hà với những nhịp đập liên hồi. Thế là cái tay tôi đành phải hành động, tôi gắp cho em miếng thức ăn bằng đôi đũa ngược. Em gật đầu, còn ánh mắt thì vẫn đang soi mói miếng thịt tôi mới đặt vào, kiểu như tự hỏi mình, cái này có độc không ấy nhỉ.
Tôi đành quay sang nói chuyện phiếm với tên tội đồ. Nhưng với cái tài quay cóp của mình, không quá khó để tôi nhận ra em đang nhìn về phía tôi. Lờ đi một chốc, đợi cho chén cơm vơi đi đến hạt cuối thì tôi bất ngờ quay sang cái nồi cơm phía em đang ngồi. Trong khoảnh khắc em bắt gặp ánh mắt tôi nhìn sang, em giật mình, em e thẹn rồi giả cười một cái để cho qua cái tội danh ngắm trai.
Về phía tôi, cảm giác nghẹt thở khi nhìn thấy nụ cười mà tôi đã hằng mơ ước đã xâm chiếm mọi giác quan. Nó yên bình đến lạ thường. Cái cảm giác này rồi cũng đã đến, thứ mà tôi đã quyết định chôn mình trong cô đơn để tìm kiếm bấy lâu. Không kiêu kì, lộng lẫy như một nữ vương quyền. Cũng chẳng hề đằm thắm, diụ hiền như một vị nữ nhân. Hay cái nhan sắc mĩ miều mà cánh đàn ông hay hướng đến. Nó chỉ có một màu tinh khôi, cái màu hãy còn chưa bị vấy bẩn bởi thế tục. Và sau cái thời khắc rung động này, tôi biết tôi yêu em…
Những ngày sau đó, thực sự là quãng thời gian đẹp nhất của đời tôi. Em đang ở độ tuổi đến trường nên phải đi học hằng sáng. Những lúc như vậy tôi luôn thức dậy sớm và đợi chờ em ghé ngang qua, khi em vào phòng để lấy chiếc ba lô. Tôi ngủ hờ, hé mắt ra để ngắm em trong bộ đồng phục. Em hồn nhiên, em trong sáng. Rồi cứ như một cơn gió, em nhẹ nhàng lướt qua.
Kể từ khi gặp em, mọi dự định đi chơi này nọ của tôi đều dập tắt. Tôi chỉ biết chờ chực ở nhà, đọc dăm ba trang sách rồi xem đi xem lại cái đồng hồ. Hễ mỗi khi đến giờ tan trường, tôi lại trèo lên cái sân thượng để ngắm em trên chiếc xe đạp. Tôi đứng ngồi không yên, cứ ngóng tới ngóng lui. Nhưng khi trông thấy em từ xa thì tôi lại hồi hộp, tôi không biết sẽ nói điều gì với em khi gặp mặt.
Chúng tôi lại gặp nhau ở mâm cơm. Tôi lại chỉ biết im lặng. Thỉnh thoảng quay sang ngắm em một cái rồi lại vội úp mặt vào chén cơm. Cứ thế, những ngày đáng quý cứ trôi qua mà tôi vẫn chưa kịp nói bất cứ một lời nào.

Mãi cho đến hôm thứ chủ nhật, em được nghỉ học còn cậu bạn thì chở mẹ đi khám bệnh ở trên phố. Nhà em nằm ở một dãi đất trống mới quy hoạch nên chẳng có mấy ai. Ba của em thì cũng đã đi ra ngoài từ sớm. Chỉ có tôi, em và một không gian yên ắng đến chán ngấy ở nơi này. Nhưng may thay tôi đã có em, thế là quá đủ rồi.
Tôi lại lên sân thượng, tôi không biết rằng em đã ngồi trên đấy từ lúc nào. Tôi tiến lại và ngỏ ý muốn đi ăn sáng cùng em. Thật bất ngờ, em gật đầu và cười mỉm chỉ sau một câu nói.
Tôi chở em trên chiếc xe đạp, gạ hỏi những món ăn mà luôn luôn được kết thúc một câu nói:
“Nó có xa không em?”
Tôi chọn quán bún ở mãi tít trên đường lộ để có nhiều thời gian hơn tâm sự cùng em. Hai đứa tâm sự trong suy nghĩ suốt cả dọc đường. Đến quán ăn, tôi vô cùng ngạc nhiên khi em tự dưng bắt chuyện trước, em nói”
"Anh có vẻ ít nói nhỉ?"
Không đâu em, tôi hoạt ngôn lắm, nhưng em đã cướp mất lý trí của tôi rồi thì sao tôi có thể suy ghĩ ra thứ ngôn từ nào được nữa. Cứ thế, sự im lặng đã cướp đi mất hết thời gian của tôi. Vì mai đây thôi, tôi lại phải cùng người bạn trở về với ngôi trường đại học của mình rồi.
Ngày đi, tôi có xin em một tấm ảnh và ngỏ ý rủ em ra thăm trường. Em gật đầu đồng ý… Tôi ngồi phía sau người bạn, ngoảnh đầu nhìn về phía sau, con xe kéo tôi mỗi lúc một xa em… Nhưng dù sao, cái gật đầu của em đã cho tôi một chút hy vọng về ngày gặp lại.
Ít lâu sau, nhân dịp lễ 2-9, tôi có gửi cho bạn tôi một lá thư và nhờ cậu bạn mang về cho em. Trong thư tôi viết một ít từ ngắn gọn và một bài thơ với ngụ ý thích em. Không biết em có hiểu không nữa, bởi tôi đã cố tình ẩn nó rất sâu bên trong cái vốn từ thô kệch.
Em cũng hồi âm.
Em nói em xin lỗi.
Em hẹn gặp vào ngày em đậu đại học, còn bây giờ em chỉ muốn chú tâm vào việc học. Bấy nhiêu đó thôi cũng đã làm tôi an lòng, tôi nghĩ rằng em cố gắng học vì muốn gặp tôi. Nên tôi chờ đợi, chờ suốt ba năm ròng
Mấy năm trôi qua, tấm hình của em luôn được đặt trong chiếc ví của tôi mà cậu bạn cũng không hề hay biết. Tôi nhớ em từng ngày nhưng tôi chỉ biết viết ra cuốn nhật kí. Cứ thế, chỉ bằng sự hồi tưởng về cái ngày đầu tiên gặp mặt và cuốn sổ nhỏ xíu này mà tôi đã khoá chặt con tim mình suốt cả một quãng đời sinh viên.
Cho đến kết thúc xong luận án tốt nghiệp, cũng là lúc nỗi nhớ của tôi chạm đến tột đỉnh khi vô tình nghe một bài nhạc buồn. Tôi chạy xe hơn cả trăm cây số để về nhà em mà không một lời hẹn. Tôi muốn nói lời yêu em.

Nhưng khi thấy em dùi đầu vào sách vỡ tôi lại càng thương em hơn. Tôi lại quyết định lặng im và quay trở về.
Một năm sau, tôi vỡ oà vui sướng khi biết tin em vào đại học. Nhưng em phải vào Sài Gòn, một mảnh đất vô cùng lạ lẫm đối với tôi. Đúng là khi yêu thì lý trí luôn luôn là kẻ thất bại, tôi từ bỏ công việc hiện tại và dấng thân vào mảnh đất đầy rẫy những nguy hiểm như tôi vẫn thường nghe mọi người háo nhau.
Ngày em vào sài gòn, cái cảm giác chực chờ của ngày nào lại quay về. Tôi đón em và người bạn đến phòng mình. Thế là, cái khoảng cách địa lý ngày nào cũng bị phá vỡ khi cả ba quyết định cùng sống chung trong một mái nhà.
Sau vài tháng chiến đấu với sự e ngại cuối cùng tôi cũng đã thắng. Như mọi lần, trên chiếc xe máy mà hằng ngày tôi vẫn chở em đến trường, tôi đã nói lời yêu em. Vài phút sau, tôi như muốn buông tay lái khi nghe một giọng nói thì thầm vọng lại từ phía sau rằng em đã lỡ yêu người khác rồi.
Tôi như gục ngã, nước mắt tôi đã rơi sau bao năm kìm nén. Trong bốn năm dài chờ đợi, tôi chỉ biết sống và yêu trong cái kí ức về lần đầu gặp mặt. Cái lần em đã cười với tôi, cái lần tôi đèo em trên chiếc xe đạp, cái lần em đưa cho tôi tấm hình, cái lần em đã nói ra cái lời hẹn…
Cho tôi trả lại em một ít kí ức. Thứ mà bấy lâu nay tôi đã đánh cắp để mộng tưởng. Dẫu sao cuối cùng em cũng đã mở cánh cổng để giải thoát cho con tim đã bị xiềng xích bây lâu. Tôi sẽ cố gắng sống với hiện tại, sẽ tiếp tục yêu em trong cái hiện tại và cho em thấy được những gì mà một tình yêu chân thành có thể làm được.
Và giờ thì tôi và em đã về chung một nhà…
Vậy đấy các bạn ạ, đôi khi trong tình yêu cũng nên cần một cái thực tế. Đừng lầm tưởng để rồi suy diễn và hoang phí thời gian của bản thân. Yêu thì phải nói… khi nói yêu rồi thì phải làm…
Tình yêu đích thực sẽ không bao giờ có chỗ cho những kẻ “lười biếng”.
© Cot Lee – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.






