Hôm nay em cưới rồi
2025-04-14 18:00
Tác giả:
dunyoo1011
blogradio.vn - Tôi chẳng biết phải miêu tả như thế nào về chị cho đúng. Mọi thứ ở nơi chị điều làm tôi cảm thấy rung động. Chỉ tiếc một điều là tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói ra hết lòng mình.
***
Ngày em đẹp nhất chính là ngày em sánh bước bên người.
Vào một ngày đẹp trời, chị sẽ là cô dâu lộng lẫy sánh bước cùng chàng trai ấy bước vào lễ đường. Tôi chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn chị từ phía sau.
Ông trời cho chúng ta duyên gặp nhau nhưng lại không cho chúng ta cái nợ để có thể bên nhau trọn đời. Tôi vẫn luôn nhớ cái ngày đầu tiên gặp chị tại công ty, tim tôi đã chệch đi một nhịp lúc nào không hay. Chị thật xinh đẹp, kèm theo đó là một nụ cười duyên dáng.
Tôi chẳng biết phải miêu tả như thế nào về chị cho đúng. Mọi thứ ở nơi chị điều làm tôi cảm thấy rung động. Chỉ tiếc một điều là tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói ra hết lòng mình.

“Dũng này! Đám cưới chị đãi ở Nha Trang em có tham dự được không?” - Chị hỏi tôi với giọng điệu của một cô gái đang vui vẻ với hạnh phúc của mình.
“Chị mời thì nhất định em sẽ đi.” - Lòng tôi có chút nhói nhưng tôi vẫn luôn sẵn lòng tham dự.
Lúc tôi biết tin chị đã có người yêu tôi vẫn luôn âm thầm bên cạnh chị, đúng nghĩa là một người em tốt. Tôi vẫn thầm nghĩ và ước ao nếu như một ngày nào đó chị chia tay thì tôi có thể nói hết lòng mình với chị. Nhưng cuối cùng mọi chuyện không như tôi nghĩ, giờ đây tôi sẽ phải chúc phúc chị cùng người con trai khác.
Ngày hôn lễ cũng đã đến, tôi cũng đã đặt chân đến Nha Trang. Trước giờ tôi vẫn luôn thích núi hơn là biển, nhưng vì chị mà tôi đã đem lòng yêu mến vùng biển này từ bao giờ mà đến tôi cũng không ngờ đến.
Nhìn chị đứng đó, khoác lên người bộ áo cưới trắng, cạnh bên người mà chị sẽ kêu là chồng. Tôi nở một nụ cười thật tươi thầm cầu chúc chị hạnh phúc, răng long đầu bạc cùng anh ấy. Đã có nhiều lúc tôi tự nhủ rằng, có bao giờ chị nhận ra được tình cảm của tôi dành cho chị hay chưa?
“Chúc chị trăm năm hạnh phúc.”
Tôi đến trước mặt chị để nói ra và cũng ở lại để chụp ảnh cùng chị. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng bức ảnh chụp riêng cùng chị sẽ là ảnh chụp trong ngày cưới. Chị nở nụ cười thật hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy vui lây cho chị. Dù tôi và chị không đến được với nhau, nhưng với tôi cái tình cảm chị em này đôi khi còn quý giá hơn cả tình yêu.
Đôi khi ông trời không cho chúng tôi yêu nhau chính là để giữ lại tình cảm này cho chúng tôi.
“Hãy hứa với em, chị phải sống thật tốt bên cạnh người đó. Em mong rằng anh ấy sẽ luôn đối xử tốt với chị, cả hai sẽ có những đứa con thật đáng yêu và kháu khỉnh. Mọi hành trình sắp tới của chị đã có người đồng hành cùng. Hãy thật hạnh phúc đến cuối đời!”
© dunyoo1011 - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Giác Đau Lòng Nhất Là Yêu Đơn Phương Một Người Đơn Phương | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.








