Hồi ức về chị
2013-10-15 12:55
Tác giả:
Cá Kho
Nhà bà hắn có một cái bếp, cạnh cái bếp là bờ tường đất mà trên đó người ta hay trồng cây xương rồng để làm hàng rào ngăn cách với nhà hàng xóm. Hắn nhớ những buồi chiều, hắn hay lấp ở sau hàng rào, nhặt đá ném trêu chị khi chị đang tỉa chúng để bức tường rào gọn gẽ hơn. Những lúc như vậy chị chỉ quay lại lườm hắn một cái rồi giả vờ dứ dứ chạy lại cho hắn sợ và hắn thấy mặt chị mới tròn làm sao, cái hình ảnh này theo hắn mãi mà chả bao giờ mất đi.

Ngày hắn còn bé, chị hay tắm rửa cho hắn, bón cơm hắn ăn và hay dẫn hắn đi chơi vì chị hay xuống ở với bà cả tháng. Hình ảnh chị trong hắn đến nay vẫn vẹn nguyên về bóng dáng của cô thiếu nữ mười sáu, đẹp, hồn nhiên và đầy sức sống. Hắn còn nhớ những chiều tháng tư, khi mà những cơn gió nồm nam vừa tràn về báo hiệu một mùa hè đến. Chị hay xõa tóc và gội đầu bằng nước bồ kết cạnh giếng nước có cây hồng xiêm và hắn hay múc nước cho chị gội. Có lẽ hắn đem lòng yêu cái mùi bồ kết ấy cũng vì mẹ hắn và chị hay dùng cái thứ quả có mùi thơm pha chút mộc mạc đó.
Hắn nhớ năm ông ngoại hắn mất là vào mùa mưa. Trời tháng 6, mưa như trút. Bố hắn gửi hắn ở nhà bác, rồi chiều tối mới đón hắn và thằng em vào trong đám. Tháng 6, trời nhanh mưa nhanh tạnh, đêm trăng sáng vằng vặc. Hắn ngồi với chị nghe bà sư già gõ mõ tụng kinh cho linh hồn ông sớm siêu thoát. Đêm khuya, hắn nằm ngửa ra chiếu nhìn trời, mắt trong veo. Hắn còn quá bé để hiểu thế nào là sự mất mát. Sáng hôm đưa ông ngoại ra đồng, chị đưa hắn đi, lối đi nhầy nhụa bùn đất vì đêm mưa. Những bông hoa cỏ may rắc đầy nối bám vào quần áo, chị dắt tay hắn đi, vừa đi vừa khóc, các mẹ hắn khóc nhưng hắn vẫn chưa hiểu gì vì còn quá nhỏ.
Ngày chị bỏ đi, chị tròn 16 cũng vào một cái đêm sáng trăng. Hắn chỉ biết vì thấy mọi người nói vậy khi mẹ cõng hắn từ hàng xóm về. Đặt hắn ngồi lên hiên khi hắn hỏi bố đâu thì mẹ bảo bố với bác đi tìm chị. Có người bảo chị bỏ đi Quảng Ninh, có người bảo chị bị bán sang Trung Quốc, hắn cũng chỉ biết vậy. Thời gian qua đi, tin tức về chị dần thưa nhạt. Cái tên của chị dường như ít được nhắc đến, mọi người dường như quên hẳn chị đã từng tồn tại... Năm tháng cứ dần trôi, thơi gian nhuốm màu vạt nắng. Nơi xa xứ nhiều lúc hắn thầm hỏi "Giờ này chị chết hay sống. Nếu còn sống chị ở đâu ?"
"Tuổi thơ qua không bao giờ trở lại
Bao năm rồi hình bóng chị chẳng phai"
Entry viết cho một chiều mưa buồn và lạnh.
• Gửi từ Phạm Ngọc Giao <ngocgiaofet@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.













