Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy vất bỏ những toan tính ra khỏi tình yêu đi

2016-08-16 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Không biết là có ai trên đời này khi sinh ra được quyền lựa chọn cho bản thân mình rằng sẽ phải sinh ra trong một gia đình danh giá. Chẳng có ai được lựa chọn ba mẹ mình là người tốt hay kẻ xấu. Cũng chẳng có ai được lựa chọn mình sẽ có khuôn mặt đẹp và một chiều cao lý tưởng. Vậy nên những thứ mà không thể lựa chọn đó của mỗi người thì đừng dùng nó làm tiêu chuẩn để đánh giá người khác khi mình có may mắn hơn họ một chút.

***

Ở những tháng ngày xưa cũ đó chúng ta đã từng đặt cuộc sống với biết bao tính toán và lựa chọn ra khỏi tình yêu. Có lẽ rằng chúng ta sẽ hạnh phúc nếu như có thể đặt những toan tính của cái được gọi cuộc sống ra khỏi tình yêu. Tình yêu thật sự nên chỉ là tình yêu đơn thuần mà thôi!

Tôi vẫn còn giữ những món quà vẫn chưa kịp một lần gửi đi, những dòng tâm sự chưa một lần được nói tới. Những thứ vẫn còn đang dang dở đó không biết vì lí do gì mà vẫn chưa được thực hiện nữa. Đôi khi trong cuộc sống tôi cũng gặp những con người họ cứ mãi giữ bên mình những thứ vụn vặt, bé nhỏ. Không biết những thứ đó có gắn với những kỉ niệm gì, nhưng tôi biết chắc chắn rằng những thứ họ trân trọng là thứ tình cảm không tính toán gì cả. Trên tất cả là tấm lòng mà con người dành cho nhau. Họ đã để những toan tính trong cuộc sống ra khỏi tình yêu, để lại trong trái tim nhau những kỉ niệm đáng trân trọng nhất.

Trong cuộc sống khi gặp được một ai đó có tình cảm với mình chúng ta thường đặt ra trong suy nghĩ biết bao nhiêu câu hỏi. Người ấy có phải là người tốt không? Người ấy có gia đình có điều kiện hay không? Người ấy có công việc hay học vấn ổn định hay không? Người ấy có thể mang lại cho chúng ta cuộc sống tốt đẹp hay không? ... Với biết bao nhiêu câu hỏi với ý nghĩa là có hay không đó chúng ta đã để mất đi những người thật sự yêu thương mình, cũng chỉ vì một vài tiêu chuẩn đánh giá với câu trả lời là không. Người thì quá già, người thì quá trẻ, người thì quá béo, người lại quá gầy, người thì quá nghèo,... Và rồi khi về sau chúng ta nhận được một thứ dành lại cho bản thân mình là “quá muộn”.

Để những toan tính ra khỏi tình yêu ấy đi

Không biết là có ai trên đời này khi sinh ra được quyền lựa chọn cho bản thân mình rằng sẽ phải sinh ra trong một gia đình danh giá. Chẳng có ai được lựa chọn ba mẹ mình là người tốt hay kẻ xấu. Cũng chẳng có ai được lựa chọn mình sẽ có khuôn mặt đẹp và một chiều cao lý tưởng. Có chăng thứ mà họ có thể lựa chọn trong cuộc sống của mình sẽ làm những việc xấu hay những điều ác. Họ có thể lựa chọn làm cho tâm hồn mình trở nên cao đẹp và bao dung. Vậy nên những thứ mà không thể lựa chọn đó của mỗi người thì đừng dùng nó làm tiêu chuẩn để đánh giá người khác khi mình có may mắn hơn họ một chút. Hãy nhìn vào những thứ mà họ đang từng ngày từng giờ phải đối diện và cố gắng vượt qua, dù với bạn đó chỉ là thứ nhỏ bé, đơn giản. Với họ chỉ một chút bé nhỏ ấy thôi họ cũng đã phải cố gắng và nỗ lực hơn những người khác rất nhiều.

Con người không phải ai cũng may mắn có đầy đủ hết những điều kiện thật tốt. Nhưng theo thời gian nhờ sự nỗ lực và cố gắng của bản thân họ sẽ trở nên tốt đẹp và đầy đủ hơn. Con người xấu hay tốt, nghèo hay giầu sang không thể chỉ biết ở hiện tại. Có khi phải đánh đổi bằng một cuộc sống trong nghèo khó để biết rằng chúng ta giàu có hơn ai hết cả về tâm hồn và bản chất.

Để những toan tính ra khỏi tình yêu ấy đi

Nghèo khổ hay thấp hèn sẽ chỉ được con người chấp nhận khi họ nghĩ vậy mà thôi. Có những người họ có đủ tất cả về tiền tài, danh lợi và cả địa vị trong xã hội này nhưng họ lại không bao giờ thấy đủ, vì đơn giản đến một nụ cười tự nhiên thoải mái trong cuộc sống họ cũng không có. Họ bận rộn vì phải đeo lên mặt những chiếc mặt nạ khi đối diện với những kẻ mạnh hơn, khi đối diện với chính bản thân mình và khi đối diện với những thứ họ cảm thấy mình là cao thượng. Còn có những người họ không có gì cả nhưng họ vẫn mỉm cười, nụ cười ấy là dành cho chính họ và cho cả những người họ yêu thương, những nụ cười tự do và ấm áp.

Trong tình yêu sự tha thứ thật sự để trả lại sự bình yên cho tâm hồn, tha thứ là cho kẻ khác, còn bình yên là để cho chính mình. Yêu lầm, yêu sai, yêu không đúng lúc, yêu không đúng người cũng không có gì là ghê gớm cả, những sai lầm đó thuộc về tuổi trẻ, thuộc về những thứ cảm xúc luôn đáng được trân trọng.

Trong tình yêu ai cảm thấy thương yêu nhau, quan tâm lo lắng cho nhau, muốn được cùng nhau đi suốt cuộc đời này vậy là đủ. Nếu có thể hãy để những lo toan, sự tính toán và suy nghĩ trong cuộc sống ra khỏi tình yêu. Tình yêu trước hết phải là tình yêu đã, đừng cố gắng để tình yêu ấy bao hàm cả cuộc sống này trong đó!

© Nguyễn Ích Hoàn – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Chờ đợi một yêu thương



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy khi thấy cô đơn

Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy khi thấy cô đơn

Khi một chuyến xe đi qua, sẽ có chuyến xe khác. Khi bỏ lỡ một người chính là để tìm người tốt hơn, thực sự mang lại hơi ấm lâu dài chứ không phải hơi ấm vì cái lạnh của mùa đông. Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn mà đẩy chúng ta ra xa hạnh phúc hơn, đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình, đừng để sự cô đơn đánh lừa lý trí rồi thương tổn trái tim.

Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc

“Anh à, đối với em, anh mãi là một điều tuyệt vời nhất. Ngủ ngon, anh nha. Và thanh xuân này, chúng ta ai cũng có thật nhiều nỗi buồn nhưng nhất định sẽ có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc”.

Cuộc đời mỗi người, chỉ có thể dựa vào chính mình mà đứng lên

Cuộc đời mỗi người, chỉ có thể dựa vào chính mình mà đứng lên

Sau này, mọi thứ sẽ thay đổi, dù không biết trước sẽ như thế nào nhưng chắc chắn không thể tệ hại hơn lúc này được nữa. Cô tin tưởng vào quyết định của mình. Đúng như trên tivi có nói "Tương lai của ta là do ta làm chủ". Dựa dẫm vào người khác tức là bạn đã đặt cược bản thân mình vào một ván bài định mệnh không nắm chắc thắng thua.

Mùa cua đồng cuối cùng

Mùa cua đồng cuối cùng

Ngày họ hàng biết tin do hàng xóm báo, thì tìm không thấy nhỏ Thương nữa, nhỏ đi đâu cũng không ai biết. Mùa cua đồng năm ấy, là mùa cuối của cả ba đứa nó, tiếng cuốc đâu đó lại vọng về, như tiếng kêu gọi bạn.

Bí kíp ‘đo ni đóng giày’ cho 12 chòm sao để có một tình yêu bền vững

Bí kíp ‘đo ni đóng giày’ cho 12 chòm sao để có một tình yêu bền vững

Những tips hữu ích giúp gìn giữ hạnh phúc cho 12 chòm sao

Nơi nào có nhau, nơi đó là nhà

Nơi nào có nhau, nơi đó là nhà

Em thích bình minh thức dậy Bên cạnh sẽ luôn có anh Chúng mình vì nhau cố gắng Có nhau, nơi ấy là nhà.

Em thật sự hy vọng anh gặp được một cô gái tốt

Em thật sự hy vọng anh gặp được một cô gái tốt

Anh à, em thật sự hi vọng anh có thể gặp được một cô gái khác tốt hơn em và nhất định phải yêu anh, thương anh, bao dung cho anh. Em hy vọng cô ấy có thể cùng anh đón hoàng hôn mỗi chiều tan làm về, có thể cùng anh đến những nơi anh vẫn luôn ghé qua, có thể cùng anh chụp những tấm hình thật đẹp. Em cũng hy vọng cô ấy có thể lắng nghe anh mỗi tối, có thể chia sẻ cùng anh những chuyện phiền não trong công việc và cuộc sống. Đừng gặp ai đó giống như em, được không anh.

Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé

Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé

Sài Gòn ở một mình thì cô đơn thật nhưng có bạn bè thì lại khác. Khác lắm lắm. Nhờ có Sài Gòn, ta lại biết thêm nhiều đứa bạn tới từ những vùng quê khác nhau trên đất Việt Nam. Yêu giọng nói, cả những tiếng cười sang sảng và cả những ngôn từ mà tụi nó dùng bỗng chốc đáng yêu đến lạ. Sài Gòn ơi, mai xa rồi dành cho nhau chút thương nhớ nhé.

Những vệt nắng bình yên

Những vệt nắng bình yên

Bầu trời thật đẹp. Từng làn gió mát rượi thổi qua, cho Nguyễn cảm giác chính những làn gió ấy, đang đuổi theo những vệt nắng đang chạy mải miết về phía chân trời. Những vệt nắng như tâm hồn anh lúc này vậy, đẹp đẽ và bình yên.

Nhớ lắm bát cua đồng trong mâm cơm của mẹ

Nhớ lắm bát cua đồng trong mâm cơm của mẹ

Trong nhịp sống bộn bề ngày nay, ai đó có thể quên, nhưng với tôi những thứ bình dị ngày hôm qua vẫn còn đọng mãi ở góc nhỏ trái tim mình. Chiều chiều, ánh mắt xa xăm của tôi cứ hướng nhìn về miền quê yêu dấu. Chẳng có khói bếp lam chiều, không có sáo diều vi vu, cớ sao tôi cứ lao xao nỗi nhớ quê với bát canh cua đồng trong mâm cơm của mẹ đến thế?

back to top