Hãy sống một cách đúng nghĩa cho đến khi ngừng thở
2020-10-17 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Nỗi đau cảm xúc khó để vượt qua thế nào ta hiểu rõ nhưng không có cơn mưa nào là không tạnh, hãy học cách chai lì với nó. Cuộc đời là một ván cờ, cứ chơi thôi, không thắng được thì vẫn sẽ có được những trải nghiệm thú vị. Vì vậy, đừng chỉ sống tiếp ngày hôm nay, hãy sống đến khi nào ông trời không cho phép nữa và đón nhận đau khổ như thứ phải có.
***
Cây bàng thay lá nữa rồi, mùa đông lại ghé ngang khung cửa sổ bệnh viện, lần này không quên kéo theo những cơn gió lạnh lùng và vài cành cây khô. Dì Quế nhìn bầu trời ảm đạm như chính tâm hồn dì lúc này mà không quên buông một tiếng thở dài.
Đêm qua dì trằn trọc mãi mà không sao ngủ được, cô y tá nhìn thấy quầng thâm trên mắt cũng không khỏi xót xa. Một cô bé tầm 15 -16 tuổi vừa được đưa vào sáng nay, nghe đâu là do uống thuốc ngủ quá liều. Cha mẹ cô túc trực cả đêm, lo lắng và gấp gáp nhưng rồi cũng chỉ nhận được khuôn mặt không chút cảm xúc của cô con gái nhỏ, đến tối họ lẳng lặng ra về sau khi cô la lối và đập phá đồ đạc.
Sự kiện này làm náo động căn phòng của dì Quế cả ngày dài khiến dì dù không làm gì cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Trong không gian rộng 12m2, cả dì và cô bé kia cứ im lặng như thế, chớp mắt trời cũng sáng.
Hôm nay lại là một ngày đầu đông lạnh lẽo nhưng tâm trạng dì Quế đã tốt hơn hôm qua, dì muốn đi dạo, vừa cố gắng nhích thân hình gầy gò khỏi giường vừa liếc nhìn cô bé với đôi mắt vô chừng hướng về phía cửa sổ, dì kẽ nói.
“Nhóc con có muốn ra ngoài với ta không?".
Cô bé chỉ nhìn dì, không nói gì, cũng chẳng động đậy, là vờ như không nghe hay là lời từ chối lịch thiệp đây. Dì vẫn chậm rãi bước đi, khó nhọc và bình tĩnh. Vừa ra được tới cửa thì một dáng hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng đỡ lấy tay dì.
“Trời đẹp thế này cơ mà”.
Cô bé vẫn im lặng.
Cả hai giờ đang ngồi trên chiếc ghế đá cũ kĩ, đôi chỗ bám rêu phong, chỉ có dì luyên thuyên nói mấy câu vô nghĩa, như hai kẻ xa lạ, một người nói, một người còn chẳng biết có nghe không.
“Khi ta tròn 18 tuổi, ta đã muốn đi sang thế giới bên kia gặp những người ta yêu thương”.
Ánh mắt cô bé giảm bớt mơ hồ nhưng vẫn làm ra vẻ không quan tâm. Dì vẫn tiếp tục nói.
“Ta sống trong trại trẻ mồ côi từ khi sinh ra, đến dáng hình của cha mẹ, ta cũng không biết, ta mang theo cảm giác cô đơn như thế sống qua ngày, niềm an ủi duy nhất của ta là những đứa bé khác, chúng hay giành suất ăn của ta và luôn cố thể hiện mình là đứa trẻ ngoan hơn ta trước mặt người lớn. Nhưng mỗi lần như vậy, ta càng thấy mình thật may mắn khi không phải là kẻ bất hạnh nhất”.
Dì vẫn tiếp tục chậm rãi, không quan tâm cô bé có đang lắng nghe hay không.
“Thời gian trôi đi, ta trưởng thành nhưng chỉ muốn mãi sống trong thế giới mà ta là kẻ bình thường. Và rồi sống một cuộc đời như ý chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, ta rời khỏi lớp vỏ an toàn ấy và bắt đầu những chuỗi ngày khó khăn nhất đời ta. Với những đứa trẻ như ta việc học hay theo đuổi những ước mơ nào đó thật là xa xỉ. Ta trở thành người giúp việc cho một gia đình học thức. Lần đầu tiên bước vào ngôi nhà với thiết kế cổ kính chất đầy sách vở và mùi mực, ta bắt đầu yêu thế giới bên ngoài”.
“Vậy tại sao muốn rời đi? Rời khỏi thế giới xinh đẹp ấy?”. Cô bé không kiềm được sự tò mò mà bất giác hỏi.
Dì Quế nhìn cô bé, ánh mắt không chút ngạc nhiên.
“Vì nó khiến ta trở nên bất bình thường trong mắt ta . Thế giới ấy càng thú vị và màu sắc bao nhiêu, ta càng nhận ra ta cô đơn nhường nào. Ta cũng muốn nhận lấy những cánh thư tình, được gieo mình trong căn phòng riêng, không có ai giành gối hay mền vì tất cả những gì trong đó đều là của ta”.
“Ta cũng muốn mặc một chiếc váy thật xinh đẹp, thuần khiết tựa lưng vào cửa sổ, đọc sách và khẽ cười. Càng yêu thế giới này ta càng ganh tỵ với họ, những người sinh ra đã được yêu thương và chiều chuộng. Ta ước gì có ai đó ôm lấy ta trong phòng ngủ chật ních chứa đầy đồ đạc những đêm trời trở rét. Một ngày của ta chỉ quanh quẩn trong xó bếp, khoảng sân trước nhà và khu chợ nhỏ cạnh nhà. Niềm an ủi duy nhất của ta lúc ấy là người bố không chính thức và người bạn trai từ trên trời rơi xuống”.
Nói tới đây, những kí ức của mấy chục năm trước cứ thế ùa về, đôi mắt xa xăm thấm đẫm một nỗi buồn.
“Hôm nay tới đây thôi, hẹn ngày mai nhé”.
Hai người lặng lẽ quay về phòng, trong lòng cô bé nhỏ lẫn lộn những cảm xúc khó tả, cô nghĩ về những lời dì Quế nói, tạm thời quên đi ý định của mình.
Sáng hôm sau, dì Quế lại tiếp tục.
“Chủ nhà của ta là một nhà thơ, ông ấy thường ngồi trên chiếc ghế dài trước nhà, nhìn người qua lại. Ông ấy luôn bị vợ và những đứa con coi thường, căn nhà và khối tài sản của gia đình đều được thừa hưởng từ bố vợ. Nhưng ta không quan tâm, ta yêu những vần thơ của ông ấy, dù chúng chẳng kiếm ra tiền”.
“Ông bắt đầu dạy ta viết chữ và làm thơ, một bên muốn nghe, một bên lại muốn thể hiện tài năng của mình, cứ thế vô tình thân thiết như tri kỉ. Ông ấy gọi ta là "tri kỉ" nhưng ta đã coi ông ấy như người bố không chính thức của mình. Lần đầu tiên có người hỏi ta về ước mơ, gieo vào ta những mơ mộng xinh đẹp, dạy ta biết cách bảo vệ mình”.
“Cứ thế những chuyện tốt nối tiếp nhau xảy ra, ta gặp lại một người bạn cũ trong trại mồ côi, giờ đây đã là quản lí của một tiệm vải, ngay từ lần gặp đầu tiên, cậu ta đã chiếm trọn trái tim ngây thơ của ta, bọn ta có một chuyện tình đẹp”.
Dì Quế mỉm cười, đầy hạnh phúc, những giây phút ấy khiến cô bé cũng tò mò không biết dì đang nghĩ gì.
“Cảm giác đáng sợ nhất khi có một thứ gì đó là mất đi nó. Nhiều tháng sau khi hò hẹn, cậu bạn kia mượn ta ít tiền, nói là muốn mở tiệm kinh doanh, ta không do dự đưa hết vàng tiết kiệm được với hi vọng tương lai của bọn ta sẽ tốt đẹp hơn. Nhóc con đừng cười ta, ta đã có một thời tuổi trẻ ngờ nghệch như thế đấy. Kết quả là cậu ta lừa tiền của vài cô khác rồi cao chạy xa bay. Cô chủ hả hê kể lại câu chuyện buồn của ta trong bữa cơm còn nói rằng nếu là ta thì chết đi cho rồi. Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ như vậy, mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi, ta lại sẽ tìm một người đàn ông khác và tiền vẫn có thể kiếm lại được”.
“Ta tự trấn an mình nhưng nước mắt cứ giàn giụa. Những ngày sau đó, nhờ những lời động viên của ông chủ, ta quyết tâm học chữ. Ông chủ đã nói "Là một người phụ nữ có học thức thì đi đâu cũng sẽ được tôn trọng, không cần tìm cũng sẽ có người yêu”.
“Ban ngày ta chăm chỉ làm việc, lúc nào nghỉ tay thì lấy cuốn vở ông chủ tặng ra tập viết chữ, tối đến không có đèn chỉ có thể lẩm nhẩm đọc thơ. Nhưng chẳng hiểu sao những chuyện không vui cứ đeo bám ta”.
“Một ngày chủ nhật xám xịt mùa đông, tiếng khóc vang ra từ sảnh trước, người bố không chính thức mà ta yêu quý đã ra đi rồi. Ông ấy bị bệnh nhiều năm nay mà ta không hề hay biết, cả gia đình cũng không nói gì về chuyện ấy. Đêm xuống, lại một mình ta trong căn phòng chật hẹp, không còn nghe thấy tiếng ngâm thơ nữa, chưa bao giờ ta khóc nhiều như thế. Câu nói của cô chủ cứ văng vẳng trong đầu ta”.
“Vì vậy mà bác muốn chết ư?”
“Không, điều khiến ta không còn ý trí sống nữa đơn giản là thế giới mà ông chủ từng nói không hề tồn tại. Gia đình họ chuyển đi, ta lại không biết đi về đâu. Cuộc sống ngày một khó khăn, không ai sẵn sàng muốn nhận ta, có chăng cũng là những công việc nặng nhọc chỉ đủ sống qua ngày. Ta không có nhà để về và những con chữ cũng không giúp ta kiếm ra tiền”.
“Tất cả những gì ông chủ nói đều là dối trá, ông ấy chỉ muốn làm ta sống vui hơn trong chốc lát để ta không phải đối diện với thế giới đầy khốc liệt này quá sớm. Trong tâm trí của ta lúc đó, ta mơ hồ muốn được gặp cha mẹ mình, người đã đưa ta đến thế giới này và gặp ông chủ của ta”.
“Vậy tại sao lại không đi, có người cứu bác sao?”
“Ai có thể cứu một người đang muốn chết chứ, chỉ có thể là người ấy thực sự chưa muốn chết mà thôi. Sau khi ta tỉnh dậy, ta vui sướng biết chừng nào khi mình đã không chết. Ta nằm nghe tiếng chim bên ngoài đang ríu rít hót, ta cảm thấy ấm áp vô cùng. Tại sao ta lại chết khi ta sinh ra để sống. Ta có một giấc ngủ dài đang đợi ta, còn mỗi khoảnh khắc ta còn thở, ta phải sống”.
“Nhóc không nhìn thấy sao, bầu trời hôm nay thật đẹp, chẳng lẽ trong những ngày tháng đau khổ ấy, cháu chưa bao giờ cảm thấy đời vẫn còn chút gì để ngắm sao. Nhóc có những người yêu thương mình, ta đã từng không có ai kề bên nhưng giờ ta lại có một đại gia đình. Nếu lúc đó ta chết đi thì những tươi đẹp trong tương lai ta sẽ chẳng thể nào nhận được, thật lãng phí”.
“Nỗi đau cảm xúc khó để vượt qua thế nào ta hiểu rõ nhưng không có cơn mưa nào là không tạnh, hãy học cách chai lì với nó. Cuộc đời là một ván cờ, cứ chơi thôi, không thắng được thì vẫn sẽ có được những trải nghiệm thú vị. Vì vậy, đừng chỉ sống tiếp ngày hôm nay, hãy sống đến khi nào ông trời không cho phép nữa và đón nhận đau khổ như thứ phải có”.
Hai ngày tiếp theo, cô bé cũng chịu về nhà, cô không quên tạm biệt người bạn cùng phòng. Lần này khuôn mặt có vẻ tươi tắn hơn, cô bé không nói gì, có lẽ là do thẹn thùng nhưng dì Quế biết cô bé sẽ vượt qua thôi, vượt qua một cách mạnh mẽ và kiên cường hơn là khác.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là quá muộn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






