Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở nơi nào đó, hãy luôn sống hạnh phúc nhé!

2020-09-18 01:20

Tác giả: Hoa Lê


blogradio.vn - Dù thế nào chăng nữa, tớ cũng thấy mình thật may mắn khi gặp được câu, cậu làm bạn tớ, quan tâm, chăm sóc tớ kể cả cậu đã không nhớ lâu rồi. Tớ sống bằng lòng cảm kích và biết ơn, luôn là vậy.

***

Gửi cậu, người bạn thân của tớ

Chẳng hiểu sao nay tớ nhớ cậu. Mà thực ra thì thỉnh thoảng tớ vẫn nhớ về cậu. Chỉ có điều, mọi lần nghĩ về cậu tớ hay thay bằng suy nghĩ khác, hôm nay tớ mặc những suy nghĩ cứ sinh ra và lớn lên một cách tự nhiên cho đến khi viết thành những dòng tâm sự.

Cậu dạo này thế nào? Cuộc sống cậu ổn không? Công việc tốt không? Gia đình có hạnh phúc không? Lúc nào tớ cũng mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cậu. Cũng đừng lo lắng cho tớ hay nghĩ gì về tớ cậu nhé. Chẳng có nỗi đau nào tớ không vượt qua. Chẳng có thử thách nào khiến tớ trùng bước. Chỉ là... tớ muốn ngưng lại... sống chậm để cảm nhận cuộc sống tốt hơn, nhìn đời sâu sắc hơn.

Thời gian trôi nhanh cậu nhỉ? Bọn mình xa nhau được hai năm rồi. Hai năm tớ không liên lạc và cắt đứt mọi thông tin. Có lẽ cậu sẽ buồn vì hành động đó của tớ. Tớ xin lỗi! Nhưng cậu hãy hiểu cho tớ, làm ơn hãy hiểu cho tớ. Tớ có những khổ tâm mà sau khi cậu quyết định đi trên con đường khác, tớ không chia sẻ được. Có điều, xin cậu hãy tin rằng, tớ luôn ủng hộ mọi quyết định của cậu.

Bây giờ Hà Nội đang giữa hạ nên tiết trời thực sự rất oi ả. Bao nhiêu năm sống ở Hà Nội mà tớ vẫn thấy khó thích nghi với kiểu thời tiết này kinh khủng. Nhưng tớ cũng phải làm quen thôi. Giống như không có cậu tớ lại có thêm những người bạn mới vậy.

Năm nay chẳng những thời tiết khắc nghiệt mà mọi thứ đều khắc nghiệt cậu nhỉ? Từ đầu năm đến giờ, sắp nửa năm trôi qua mà tớ vẫn chẳng làm được việc gì ra hồn.

Tớ vừa có một chuyến về thăm nhà, vừa tĩnh tâm suy nghĩ, vừa nghỉ ngơi. Việc đầu tiên sau khi trở lại Hà Nội là tớ đi làm thủ tục thi Đại lý Thuế. Thực ra, lúc này tớ hiểu, tớ không coi trọng nhiều chứng chỉ đó. À cho cậu biết: Đó là chứng chỉ cho những ai làm kế toán mà theo hướng chuyên viên tư vấn thuế. Đó là một trong những chứng chỉ khá quan trọng đối với chuyên môn bọn tớ. Tớ đăng ký thi vì lúc đầu có ý định mở công ty vì để mở được công ty dịch vụ làm về thuế phải có hai chứng chỉ trở lên. Giờ tớ hết ý định đó rồi nên tớ đi thi như công việc phải làm trong đời dù có thể lựa chọn bỏ. Hôm nay tớ vừa đến trường làm thủ tục xong còn mai là ngày thi chính thức. Mà thôi, nói nhiều chuyên môn người làm kỹ thuật như cậu cũng chẳng hiểu đâu?

Chẳng hiểu giờ cậu còn quan tâm tớ như trước không? Chắc cậu ghét tớ lắm! Không sao cả! Có lẽ chỉ có cách đó cậu mới không phải bận tâm nhiều về tớ để dành thời gian vun vén, chăm sóc cho gia đình nhỏ của cậu. Cũng có thể lâu rồi cậu bớt quan tâm tớ mà tớ chẳng nhận ra. Biết đâu tớ vẫn ảo tưởng quá! Tim tớ có những vết khắc cậu à. Những vết khắc về một thời đã xa. Dù thế nào chăng nữa, tớ cũng thấy mình thật may mắn khi gặp được câu, cậu làm bạn tớ, quan tâm, chăm sóc tớ kể cả cậu đã không nhớ lâu rồi. Tớ sống bằng lòng cảm kích và biết ơn, luôn là vậy. Nếu đọc được những dòng này của tớ, thì hãy mỉm cười cậu nhé và đừng lo lắng cho tớ. Tớ ổn. Tớ rất ổn, cậu à!

Người bạn thân bây giờ chỉ có thể im lặng nghĩ về cậu, không dám dõi theo, không dám mong cầu.

Ở nơi nào đó, hãy luôn sống vui vẻ và hạnh phúc, cậu nhé!

Bạn của cậu

Hoa Lê

Hà Nội, ngày 06 tháng 06 năm 2020

© Hoa Lê - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình | Radio Tâm Sự

Hoa Lê

Ngôi nhà nhỏ của Hoa Lê

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top