Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sống vì người khác cũng là một loại hạnh phúc

2020-07-20 01:22

Tác giả: Hướng Dương Xanh


blogradio.vn - Bây giờ con mới thấy, thực ra sống cho người khác cũng là một loại hạnh phúc, chính sự hy sinh của mẹ đã khai sáng chân lý ấy cho con và cũng chính mẹ đã lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống vốn tưởng chừng đơn độc của con.

***

Đây là lần đầu tiên con một bức thư tay, cảm xúc thật ngại ngùng nhưng con sẽ cố gắng vượt qua mẹ ạ…

Gửi mẹ yêu của con!

Con vẫn còn nhớ mãi cái ngày con cùng anh hai chân ướt chân ráo ra Hà Nội để học tập. Đó là một ngày mưa, mưa như trút nước đếm không biết bao nhiêu hạt cho xuể. Lúc xoay người đi con thấy mẹ đã khóc. Đó là lần đầu tiên con thấy mẹ rơi nước mắt. Mẹ không phải giấu con đâu nha, bởi lúc mẹ xoay người đi về sau lưng ba, con thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe, nước mắt đã rơi được một nửa rồi.

Quả thực cái cảm giác phải xa nhà, phải xa một nơi quen thuộc để làm quen với những điều mới lạ, để thích nghi với một môi trường mới thật chẳng dễ dàng mẹ ạ. Đêm đầu tiên tại kí túc xá đại học con đã khóc. Con không dám khóc trên đường đi, bởi sẽ có nhiều người nhìn lắm, chỉ khi đêm xuống, ánh đèn của kí túc xá tắt hết, mọi người chìm vào giấc ngủ với hơi thở đều đều, lúc đấy con mới dám nức nở. Nghe chắc buồn cười lắm mẹ nhỉ! Vì con không dám khóc thành tiếng, các bạn mà thấy thì chắc sẽ trêu con suốt thôi. Đến sáng hôm sau, mắt đứa nào đứa nấy cũng sưng húp, thì ra đứa nào cũng trùm chăn để khóc, đứa nào cũng có chung nỗi nhớ nhà. Ấy vậy mà khi video call về nhà, hai ngày đầu con nói mạnh mẽ lắm mẽ mẹ nhỉ! Kể hết chuyện này đến chuyện khác, lúc ấy con chỉ sợ nếu mẹ có hỏi rằng “đồ ăn ở đấy có ngon không?” hay là “ở đấy vẫn ổn chứ con?” thì chắc lúc đấy con khóc mất. Rồi cuối cùng đến hôm thứ ba, mẹ mới chỉ hỏi con là sống tại kí túc xá có thoải mái không, con đã khóc ào giữa sân trường và nói rằng con nhớ mẹ rất nhiều.

Giờ con đã là cô sinh viên năm hai rồi, thế mà lần nào đến ngày trở về trường cũng khóc lên khóc xuống, nhiều lúc con cứ nghĩ nếu mai sau có đi làm, con sẽ xây nhà ngay sát nhà của mẹ, nhưng con chỉ ở vào ban ngày thôi, còn buổi tối con sẽ ăn cơm và ngủ ở nhà của mẹ. Lúc đấy mẹ đừng có suốt ngày mắng con nha!

Mẹ còn nhớ câu chuyện Aladin và cây đèn thần mẹ kể cho con nghe lúc nhỏ không mẹ? Con còn nhớ lúc đó con đã hỏi mẹ rằng, nếu có đèn thần trong tay mẹ sẽ ước điều gì? Mẹ bảo với con rằng mẹ ước cho con hay ăn chóng lớn, không còn hay ốm nữa. Hôm qua, con vô tình đọc lại mẩu truyện ấy trên điện thoại, con với nhỏ bạn cứ trêu nhau về cách sử dụng cây đèn thần. Mẹ biết không, nó bảo nếu có đèn thần nó sẽ ước được du lịch khắp thế giới mà không phải mất tiền. Nhưng con thì khác, con ước mình trưởng thành mau hơn và thật mãnh mẽ mẹ ạ. Vì con sợ rằng, những lúc mẹ khóc sẽ không có ai ở bên cạnh cả.

Càng trưởng thành con càng nhận ra rằng, làm người lớn sao mà cô đơn quá. Càng lớn con người ta càng khó tìm được những người sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của mình, càng lớn ta càng khó tìm được một người hiểu thấu được trái tim ta và càng lớn ta mới biết được chỉ có gia đình mới là nơi yên bình nhất, là cánh cổng duy nhất luôn rộng mở chào đón ta quay về dẫu cho ta còn nhiều khiếm khuyết.

Mẹ cũng đã từng như vậy đúng không mẹ? Đã từng chịu ủy khuất, từng bị cô độc trong chính căn nhà của mình, từng lẻ loi, từng cam chịu. Con đã thấy những đêm dài mẹ trằn trọc về chuyện gia đình, con đã chứng kiến những lần mẹ bị tổn thương bởi anh hai, con cũng đã từng nghe tiếng mẹ thở dài bởi chuyện cơ quan của ba và con cũng đã từng nhìn mẹ lén lau nước mắt khi con xa nhà. Nhưng chưa bao giờ mẹ phàn nàn về điều đó cả.

Vậy mẹ ơi, nếu một lúc nào đó, mẹ cảm thấy mình không ổn, mẹ cảm thấy cần một ai đó để trải lòng thì hãy cứ gọi cho con mẹ nhé! Hãy để con nghe hết những tâm sự của mẹ, hãy để con cùng cảm nhận những nỗi đau ấy cùng mẹ. Và nếu như khi nào mẹ cần một bờ vai, hãy cứ tựa lên vai con mẹ nhé! Hai chúng ta sẽ mãi như vậy mẹ nhé. Bởi vì con biết rằng, phía sau lưng con luôn có mẹ, và mẹ hãy cứ yên tâm vì bên cạnh mẹ sẽ luôn có con. Cả hai chúng ta cùng nhau bước đi tiếp mẹ nhé!

Ngày con bé tý, con cứ nghĩ rằng cuộc sống này sẽ chỉ hạnh phúc khi được trở thành trung tâm, được mọi người chăm sóc, nuông chiều và bảo vệ. Nhưng bây giờ con mới thấy, thực ra sống cho người khác cũng là một loại hạnh phúc, chính sự hy sinh của mẹ đã khai sáng chân lý ấy cho con và cũng chính mẹ đã lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống vốn tưởng chừng đơn độc của con. Thế nên, mẹ ơi, hãy cứ nắm lấy tay con mẹ nhé, hãy để con bước vào thế giới của mẹ, hãy để con sống trong cảm xúc của mẹ dù chỉ một lần, nỗi buồn và giọt nước mắt của mẹ cứ hãy gửi ở nơi con, mẹ nha!

Bỗng dưng con lại nhớ đến bài hát mà mẹ vẫn thường hay nghe trên chiếc điện thoại cũ:

“Cho con gánh mẹ một lần, cả đời mẹ đã tảo tần gánh con

Cho con gánh mẹ đầu non, cả lòng mẹ đã gánh con biển trời”.

Mẹ ơi, hãy nắm lấy tay con mẹ nhé!

Con của mẹ!

© Hướng Dương Xanh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hướng Dương Xanh

Love myseft

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

back to top