Hãy chọn nắm tay người đàn ông chân thành
2021-08-18 01:22
Tác giả:
Nguyễn Thị Tuyết Nhung
blogradio.vn - Cảm nhận làn hơi ấm từ Phương đang sưởi cho mình bớt lạnh, Diệu mím môi kìm dòng nước mắt, cố bình tĩnh để Phương không phải suy tư vì chuyện của mình. Một ý nghĩ vụt qua đầu cô như tia chớp rạch ngang bầu trời “Ngày mai, con đường mình đi có thể không còn trải thảm hoa vàng, mà chỉ là con đường mưa, nhưng mình không được dừng lại vì con đường mưa có hơi ấm từ một người rất đỗi chân thành”.
***
“Diệu có thể cầm tay Huy một lần nữa, chúng mình cùng đi hết con đường hoa vàng này, được không?”.
Diệu vừa đứng dậy định rời khỏi quán cà phê “Chợt nhớ” thì bất ngờ Huy đến bên cô và đề nghị như vậy. Cô đang ngần ngại thì Huy đã cầm lấy bàn tay bé bỏng của cô đặt vào tay anh, như lần đầu tiên anh nói lời yêu cô.
“Huy xin Diệu hãy quên câu chuyện vừa rồi đi và chỉ nghĩ về kỉ niệm thôi, Diệu nhé”.
Bàn tay Huy vừa chạm tới, những kí ức năm năm trước bỗng dưng ùa về. Diệu thấy mình trở lại là cô nữ sinh ngây thơ lần đầu rung động trước tình yêu. Bầu trời tối lại như sắp sửa có giông. Hôm nào đó, Diệu cũng đã từng ngược đường, ngược gió để trú mưa.
Dưới mái hiên quán cà phê "Chợt nhớ" trong một ngày mưa bất chợt như thế này, Diệu tình cờ gặp Huy. Có lẽ họ cũng chỉ là hai vị khách vô tình đi qua nhau nếu không có hoa vàng kết nối. Những cơn mưa làm Diệu lạnh run đứng co ro một góc, còn Huy chỉ sốt sắng chờ ngớt mưa để về. Rồi mưa cũng tạnh, thảm hoa vàng trải đầy vỉa hè, Huy vội vã đi ra mà không để ý mình đang dẫm nát những cánh hoa, Diệu nhắc với theo.
“Này, đừng dẫm vào hoa như vậy chứ”.
Lúc này, Huy quay ngoắt lại nhìn Diệu, lần đầu tiên trong đời, một cô gái tinh khôi giữa trời hoa vàng làm anh ngây ngất. Phía Diệu đứng hình như có ánh sáng của vầng dương sau mưa. Nhưng Huy vốn thông minh, chỉ một khoảnh khắc cũng đủ cho anh nghĩ ra cách để làm quen với cô gái này, anh cao giọng.
“Tôi dẫm thì đã sao, này hoa này của nhà cô chắc?”.
Diệu cũng không kém phần đanh đá.
“Không phải của nhà tôi nhưng tôi thích, tôi không muốn anh làm hỏng cái tôi thích, hiểu chưa?”.
“Ra thế, này dù sao tôi cũng làm hỏng rồi, thôi để bữa nào tôi hẹn cô qua đây, tôi đền”.
Tình yêu của họ bắt đầu như vậy và đã đi qua những tháng năm thật êm đềm. Nếu như Huy không mang nhiều tham vọng thì hẳn là cả hai đã có thể đến với nhau, Diệu cũng chẳng mất năm năm đằng đẵng chờ đợi.
Học xong cấp 3, Huy đến thị xã này với nỗi thất vọng lớn khi thi trượt trong kỳ thi đại học và phải nhập học hệ cao đẳng theo nguyện vọng của gia đình. Bao nhiêu ước vọng phải chôn chân tại phố núi heo hút làm anh cảm thấy nản chí. Thú vui duy nhất của anh là đạp xe lòng vòng ngắm cảnh giải khuây.
Thị xã sơn cước bé như lòng bàn tay, chưa đi đã hết, chạy xe một lúc lại thấy quay về chỗ cũ. Những dãy phố bé tẹo nằm dọc sườn núi mờ sương, heo hút, vắng lặng. Ở đây, người ta thích trồng hoa vàng, dường như họ nghĩ rằng hoa vàng sẽ giúp giảm bớt cái cảm giác buồn man mác vốn có. Các loại hoa trồng ỏ vườn thì có hoa cúc, dâm bụt rực rỡ.
Đường phố mùa hạ rợp bóng hoa muồng và những ngày cuối thu hoa dã quỳ bung nở, khoe sắc vàng xinh tươi bên những con đường gồ gề uốn lượn ven thị xã. Đối với Huy, Diệu cũng như loài hoa vàng kia, mong manh mà đầy quyến luyến, khiến Huy nửa muốn rời xa cô để theo đuổi ước vọng xa vời, nửa muốn ở lại, cùng Diệu sống một cuộc đời bình dị.
Diệu cũng từ đồng bằng lên phố núi. Vì yêu hoa vàng và yêu thị xã nhỏ bé từ những trang sách được học nên dù học giỏi có tiếng, cô cũng không thi đại học mà chỉ thích học trường cao đẳng này, ra trường làm giáo viên dạy cấp hai ở thị xã.
Con đường hoa vàng chạy qua trước trường cao đẳng là nơi đã chứng kiến biết bao yêu thương, giận hờn của hai đứa. Nếu ở dưới xuôi, kỉ niệm thời học sinh, sinh viên gắn với hoa phượng đỏ, bằng lăng tím thì trên phố núi này lại là cây Muồng hoa vàng. Mùa hoa muồng dài hơn mùa phượng hay bằng lăng. Khi những cơn mưa mùa hạ trút xuống ào ạt cũng là lúc muồng rực rỡ nhất và là lúc Diệu nhớ mong Huy nhất. Diệu thích cảm giác se lạnh giữa mùa hè, ngồi trong phòng kín ngắm mưa vẽ vòng và hoa rơi lã chã qua ô cửa kính với nỗi mong chờ Huy đến.
Mưa tạnh, thể nào Huy cũng đạp xe qua kí túc xá, để được nắm tay Diệu ra phố trên con đường trải thảm hoa vàng. Thị xã sau mưa trong sáng đến lạ kỳ, mùi hăng nồng của lá, của hoa quyện với mùi đất bốc lên tạo thành một dư vị rất riêng mà sau này, mỗi lần bắt gặp nó, Diệu lại nhớ kỉ niệm khi ở bên Huy.
Có những lúc, hai đứa cứ nắm tay nhau, đi vô định trên thảm hoa vàng, thỉnh thoảng Huy dừng lại, gỡ những cánh hoa mỏng manh rơi vào tóc Diệu, rồi cả hai cùng cười. Nhưng càng yêu Huy, Diệu càng thấy Huy không thuộc về Diệu, không thuộc về nơi này.
Huy yêu hoa vàng cũng như yêu Diệu, nghĩa là yêu cuồng nhiệt đấy nhưng có thể rời xa ngay. Diệu vẫn sống trong một nỗi hồ nghi rằng, hoa vàng phố thị và tình yêu của cô chỉ làm Huy vui trong lúc tạm dừng chân trên con đường xây mộng ước, chứ không thể giữ anh ở lại. Rồi một ngày, dự cảm của Diệu cũng trở thành hiện thực, Huy từ biệt phố núi giữa mùa gió chướng, hoa vàng héo rũ từng chùm.
Diệu lại ngược đường, ngược gió để tiễn đưa Huy và trở về trong niềm cô độc. Huy lên đường đi du học và mọi liên lạc cũng mất từ dạo đó. Nhưng Diệu vì một lời hứa mà cứ chờ đợi mãi. Nhiều người bảo Diệu khờ khạo, để phí hoài tuổi xuân, Diệu mặc kệ, cô tin có ngày Huy sẽ quay về tìm cô trong sắc hoa vàng.
Cho đến bây giờ, Diệu vẫn có thói quen đi về trên con đường cũ và sống với hoài niệm. Bao nhiêu người say mê Diệu đi qua cuộc đời cô, giờ họ đã có gia đình mà Diệu vẫn chưa tìm được cho mình một bến đỗ. Cả anh chàng Phương, người đang theo đuổi Diệu hiện tại, cô cũng chẳng tìm nổi một sự đồng cảm nào. Phương chả đủ lãng mạn để yêu Diệu. Anh không có cảm xúc với hoa vàng, cũng không thích mất thời gian đi lòng vòng quanh thị xã chả để làm gì. Anh dành hết tâm huyết cho học trò và tình yêu cho Diệu. Lòng yêu nghề khiến Phương lúc nào cũng bận rộn với việc sáng tạo các phương pháp dạy học và những thí nghiệm mới để truyền đạt bài giảng cho lũ trẻ.
Những lúc rảnh rỗi, anh quan tâm Diệu vô cùng. Khu tập thể giáo viên có gần chục hộ, còn mỗi Diệu với Phương chưa lập gia đình. Biết Diệu là người ít quan tâm đến bản thân, Phương lo cho cô từ việc sửa chữa đồ đạc hư hỏng trong nhà đến mua sẵn các loại thuốc phòng lúc ốm đau. Nhưng sự quan tâm của Phương chỉ làm cho Diệu thấy anh như một người anh trai, tuyệt nhiên không có chút rung động nào. Diệu đã từng khuyên Phương nên lấy vợ đi, nhưng anh chỉ cười “Anh còn chờ người yêu đồng ý”.
Hôm nay, thấy Diệu vội vàng ra khỏi khu tập thể, Phương đã chạy theo gọi Diệu dừng lại, đưa cho cô cái ô.
“Em cầm lấy, hôm nay sẽ mưa đấy, anh biết là em vẫn luôn quên mang dù lúc trời sắp mưa”.
Diệu nở nụ cười cảm ơn Phương rồi rảo bước đi khuất, không muốn nán lại với Phương lâu, vì cô sợ ánh mắt chan chứa của anh làm cho cô cảm thấy có lỗi.
Huy về thị xã lần này cũng là tình cờ, vì anh không biết được Diệu bao nhiêu năm vẫn chờ anh. Anh chỉ về vì một dự án đầu tư khu nghỉ dưỡng ở đây. Người dân đồn rằng, dự án lớn lắm, sẽ làm thay đổi toàn diện bộ mặt thị xã. Bên tập đoàn của Huy thì đưa ra nhiều cam kết về phát triển kinh tế, rằng sau khi dự án hoàn thành, tỉnh nhà sẽ có một khu nghỉ dưỡng đẹp nhất nhì nước, trường cao đẳng sẽ nâng cấp lên thành đại học, dân chỉ cần làm du lịch cũng giàu. Tuy nhiên, dự án vẫn còn nằm trên giấy khi chưa thỏa thuận được với dân về cách thức đền bù.
Huy hết sức đau đầu vì vấn đề này. Người dân ở đây không thích cuộc sống bị thay đổi, giáo viên và học sinh lại không muốn di dời nhà trường. Huy tình cờ gặp Diệu trong cuộc đối thoại giữa doanh nghiệp với dân. Anh đã sững người khi nhìn thấy Diệu vì không ngờ là cô còn ở đây. Diệu vẫn đẹp như hoa vàng đằm thắm miền sơn cước.
Những năm tháng bôn ba giữa trời Tây và khắp mọi miền đất nước, Huy đã tiếp xúc với nhiều cô gái đẹp. Rất nhiều mối tình chóng vánh cũng đi qua không để lại ấn tượng gì. Chuyện tình thời sinh viên tưởng đã quên, vậy mà gặp lại vẻ đẹp, tâm hồn thuần khiết của Diệu, Huy vẫn xao xuyến như hôm nào. Kỷ niệm cũ thôi thúc Huy gọi điện cho Diệu, để có cuộc gặp này.
Lâu lắm rồi, Diệu mới được sống lại cảm giác chờ Huy nơi quán cà phê "Chợt nhớ". Cô lại ngồi vào chỗ ngày xưa hai người vẫn ngồi trong những lần hò hẹn. Huy quá bận rộn nên đến trễ, Diệu không sốt sắng, cũng không trách móc anh, thậm chí, cô còn mong quãng thời gian đó kéo dài hơn để cô được tiếp nối thêm những hồi ức.
Diệu đã tưởng tượng ra những câu chuyện sẽ nói với Huy, chỉ có nỗi nhớ mong và tình cảm như ngày xưa, không có chút nỗi buồn nào, vì đến bây giờ, Diệu vẫn không bao giờ muốn làm Huy buồn. Nhưng có những điều Diệu cũng không dự tính trước được. Kí ức về hoa vàng bỗng trở nên buồn bã khi những cây hoa sắp bị đốn hạ. Diệu không thể không hỏi Huy về dự án. Thế là, những gì cô dự định nói ra bỗng bị nhường chỗ cho một cuộc chất vấn các thông tin về dự án khu nghỉ dưỡng của bên Huy. Câu chuyện tưởng chừng như không thể thay đổi cho đến khi Huy nhìn sâu vào mắt Diệu, đề nghị.
“Diệu trở lại thành phố với Huy đi, chỗ này không hợp với Diệu đâu, rõ là chúng ta vẫn còn tình cảm, vậy tại sao chúng ta cứ phải bị cuốn vào những chuyện không đáng như thế chứ”.
Diệu cười buồn.
“Xin lỗi Huy, Diệu chỉ thấy mình hợp với chỗ này Huy ạ, có lẽ chúng ta chỉ nên thế thôi, Diệu đã yêu con đường hoa vàng và ngôi trường cấp 2 phố núi mất rồi”.
Huy vẫn thẳng thắn và thông minh như xưa.
“Nhưng nay mai nó sẽ không còn như Diệu nghĩ nữa, đằng nào bên Huy cũng xây khu nghỉ dưỡng”.
Anh im lặng một lúc như để chờ Diệu thấu hiểu những lời anh nói - Cuộc sống rồi phải thay đổi Diệu à. Tất nhiên là sẽ có sự đền bù thỏa đáng.
Diệu đứng lên, mặt tái, đôi mắt trong veo ngấn lệ.
“Đền bù?’.
Diệu nói như sắp khóc, vì cô vốn là người nhạy cảm. Cô thầm nghĩ “Tình yêu, những nụ cười, tuổi thanh xuân và bao nhiêu kỉ niệm đẹp, Huy sẽ đền bù thế nào đây?”.
“Xin lỗi Diệu, Huy không thể làm khác được, Huy cũng chỉ là hạt cát trong một biển các quyết định thôi”.
Huy buông giọng.
Lời xin lỗi của Huy đặt dấu chấm hết cho câu chuyện, Diệu toan bước ra khỏi quán thì bỗng nhiên Huy đề nghị cầm tay. Trong phút chốc, Diệu quên cả mình và Huy đang ở hai vị trí như thế nào. Cô để yên bàn tay trong tay Huy, cùng đi bên anh như xưa. Vẫn con đường hoa vàng và yêu thương vô bờ bến, nhưng sao hôm nay, con đường bỗng dưng ngắn lại, Diệu thì chẳng thể dỗi hờn. Đến cuối đường, cả hai dừng bước, Huy nắm chặt tay cô, không muốn buông rời.
“Diệu nhận lời về thành phố với Huy nhé”.
Diệu chợt tỉnh người, cô rụt tay lại:
“Xin lỗi Huy, Diệu không thể đâu, Diệu phải trở lại trường, học trò đang chờ”.
Rồi không để Huy kịp nói gì thêm, Diệu bước chân xuống phố, hòa lẫn vào dòng người đang vội vàng trước cơn mưa. Một màu xám bao trùm khắp không gian, mưa bắt đầu rơi và mỗi lúc một nặng hạt. Diệu cứ đi như vậy, mặc kệ mưa hắt vào mặt. Bỗng dưng có tiếng gọi quen thuộc của Phương.
“Diệu ơi, lên đây anh chở”.
Phương dừng xe, Diệu làm theo mệnh lệnh của anh như người vô thức. Khi vòng xe đang quay đều và Phương dường như không nghĩ ngợi gì, vì đã bao lần Diệu để bị ướt mưa thì bỗng Diệu ôm lấy anh và khóc. Nước mắt hòa với nước mưa mặn chát. Hơi thở của Phương cũng gấp gáp hơn.
Cảm nhận làn hơi ấm từ Phương đang sưởi cho mình bớt lạnh, Diệu mím môi kìm dòng nước mắt, cố bình tĩnh để Phương không phải suy tư vì chuyện của mình. Một ý nghĩ vụt qua đầu cô như tia chớp rạch ngang bầu trời “Ngày mai, con đường mình đi có thể không còn trải thảm hoa vàng, mà chỉ là con đường mưa, nhưng mình không được dừng lại vì con đường mưa có hơi ấm từ một người rất đỗi chân thành”.
© Nguyễn Thị Tuyết Nhung - blogradio.vn
Xem thêm: Mảnh ghép cuối cùng của bình yên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
















