Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc của một quân cờ (Phần 2)

2016-09-07 01:25

Tác giả:


Đọc phần 1 tại đây

blogradio.vn - “Em nói chúng ta chia tay đi… Em thật sự chán ghét anh rồi!... Anh đừng như vậy nữa…” Chiến cố gắng mở đôi mắt cay xè đỏ hoe không biết do nước mưa hay nước mắt nhìn hình bóng người trước mắt mờ ảo, anh sợ hãi càng siết chặt vòng tay…

***

Sáng hôm sau, cái ánh sáng ban ngày len lỏi xuyên qua những khe hở của tấm rèm nặng nề rủ xuống nền nhà không thể ôm trọn bao bọc ô cửa kính. Nhiên mơ màng mở mắt, đầu đau như có ngàn mũi kim xuyên thấu. Cô cố gắng nhấc cánh tay vô lực day day huyệt thái dương làm cho cô thêm phần tỉnh táo. Nhiên bất giác thảng thốt phát hiện ra có người đàn ông nằm bên cạnh mình… Cô chau mày nghĩ đi nghĩ lại rồi ra quyết định run rẩy cất tiếng gọi người đàn ông đó:

- Này! Anh... Chiến ơi…

Chiến đang trong giấc ngủ chập chờn, thấy người nằm bên cạnh khẽ động, anh cũng đã thức nhưng vẫn vờ ngủ. Anh nghe tiếng cô nhẹ giọng gọi và anh từ từ mở mắt, bốn đôi mắt nhìn nhau yên lặng trong giây lát…

- Em có muốn cưới anh không - Chiến hỏi một câu ngắn gọn dứt khoát dường như nó được lập trình sẵn từ lâu trong đầu óc anh vậy.

Nhiên không biết lúc đó do đầu óc mình rối loạn chưa tỉnh rượu hay là mình quá mệt mỏi, chán chường với thứ gọi là tình yêu rồi nên cũng vội vàng gật đầu đồng ý kết hôn...

Một tháng sau, đám cưới nhanh chóng diễn ra dưới sự chúc phúc của hai bên họ hàng nội, ngoại và bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm gần xa.

Hạnh phúc của một quân cờ

Ba tháng nữa sau đám cưới lại trôi qua…

Tại một quán ăn sang trọng, vẻ mặt Nhiên hạnh phúc, vui mừng của cô bởi vì ngày hôm này cô phát hiện ra một điều cô rằng hình bóng người yêu cũ đã nhạt nhòa trong tâm trí, cô đã dần chậm rãi yêu người hiện giờ là chồng cô không biết từ khi nào. Cô nở một nụ cười thật tươi thật đẹp nói:

- Hôm nay, em có chuyện muốn nói với anh?

- Ừ… Anh cũng có chuyện cần nói với em? - Chiến vừa cầm menu đưa cho người phục vụ sau khi gọi món xong, vừa quay sang hờ hững nói với cô.

Một người phụ nữ mặc chiếc áo dài đỏ thắm hiện đại bó sát lấy thân hình mảnh mai của cô làm tôn thêm vẻ đẹp đằm thắm của người phụ nữ trưởng thành, chín chắn. Người phụ nữ ấy lại gần chiếc bàn của hai vợ chồng Nhiên. Chiến ngẩng đầu thoáng nhìn người phụ nữ ấy, rất nhanh đứng lên kéo chiếc ghế bên cạnh như một thói quen mời người phụ nữ đó.

- Xin giới thiệu với em, đây là người anh yêu nhất...

Nhiên chết lặng nhìn anh và người phụ nữ đó, nụ cười trên môi cũng trở nên gượng gạo, mất tự nhiên làm cho cơ mặt cô biến dạng đến khó coi. Nhiên vô hồn đứng lên đi mất hút như kẻ muốn trốn chạy không dám quay lại nhìn cảnh đằng sau mình. Cô ấy là người anh yêu nhất, còn cô là gì của anh? Tình yêu của cô chỉ mới bắt đầu chớm thôi mà… Cô gạt nước mắt đau đớn giằng xé lục phủ ngũ tạng dày xéo trái tim cô đau lắm… Người cô yêu trước đó, nói yêu thương cô nhưng nói chuyện cưới xin thì anh ta trốn chui trốn lủi vứt bỏ cô đi theo người khác… Còn chồng cô, mối quan hệ giữa anh và cô có gọi được là một mối tình không? Nó là một cuộc tình chớp nhoáng hay là một thứ gì đó không rõ hình dạng… Hôm nay, điều cô muốn nói với anh không chỉ là cô có tình cảm mà cô đang trong mình đứa con của anh, của chúng ta nữa. Hồi sáng, Nhiên nhìn chiếc que thử thai hai vạch rõ ràng, cô vui lắm… Cô tự dặn lòng mình sẽ cố gắng làm người vợ đảm đang, làm người mẹ thật tốt…

Giờ tất cả chỉ là hư ảo mà cô tự mình đa tình thêu dệt cho mình thôi… Nhiên lau nước mắt chảy dài, nhớ lại cái đêm anh hỏi cô có lấy anh không? Lúc đó, chính là cô nhận lời anh một phần cũng là vì muốn lợi dụng anh để lấp đi khoảng trống trong tim mình nhưng một phần khác là một cảm xúc không gọi tên nào muốn cô gật đầu theo anh về làm vợ của anh, làm dâu nhà anh mà không một lời hứa hẹn, không một sự đảm bảo nào của anh cả… Trong trò chơi này, ai là kẻ không giữ nổi trái tim mình lỡ loạn nhịp trước đối phương thì người đó sẽ thua thảm hại… Nhiên quyết định rời xa nơi này, không một câu từ biệt cô cứ thế lặng lẽ ra đi…

Hạnh phúc của một quân cờ

****

Chiến quen Hà từ thời còn ngồi trên ghế giảng đường trường học, hai người làm bạn rồi yêu nhau lúc nào không hay. Họ yêu nhau dài đằng đẵng bền vững qua suốt mấy mùa dường như không có gì có thể lay chuyển được tình cảm họ dành cho nhau. Mối tình của họ kéo dài hơn tám năm trời nhưng cũng đành phải ngậm ngùi chia tay trong tiếc nuối… Tình yêu của họ bị hai bên gia đình phải đối khi hai người kẻ nam người Bắc, vì anh là con một lại là trưởng tôn của dòng họ nên anh không thể theo cô về Nam và cô cũng không thể rời bỏ người mẹ già bệnh tật cùng hai đứa em còn đang tuổi ăn tuổi học để cùng anh ổn định sống ở miền Bắc. Kể cả, Hà có bằng lòng làm dâu nhà anh thì áp lực về con cái từ phía ba mẹ họ hàng, cô sẽ rất cực khổ, anh sẽ thêm đau lòng.

Hà trước khi yêu Chiến đã có một mối tình đầu rất đẹp và tha thiết nhưng cũng nhiều đắng cay! Vào thời cấp ba đáng lẽ cái tình yêu chíp bông của tuổi học trò trong sáng, hồn nhiên, ngây thơ lắm nếu cô không lỡ chót dại có bầu với người bạn trai đó. Người ta nghe tin sợ khiếp vía chạy một cái ù phủi sạch mọi mối quan hệ không chịu cưới cô làm vợ. Cô sợ cảnh bẽ bàng với bà con hàng xóm, với bạn bè cùng trang lứa… Hà chơi vơi giữa dòng đời nhìn tương lai mù mịt trước mắt nếu cô phải nghỉ học đơn thân nuôi con thì sẽ ra sao? Cô không muốn sống cả đời nhọc nhằn, vất vả như mẹ cô… Hà giấu giếm mọi người lặng lẽ đi xử lý cái thai ấy…

Ngày tốt nghiệp cấp ba, cô lựa chọn nguyện vọng thi đại học ở nơi rất xa chốn này để trốn chạy quá khứ. Sau ngày ra mắt ba mẹ Chiến, cô và anh bị ba mẹ phản đối kịch liệt chuyện hẹn hò yêu đương của hai người. Cô bắt đầu tính toán muốn níu kéo Chiến bởi cô biết anh là một người đàn ông tốt có trách nhiệm. Cô muốn có đứa con của anh…Hà thì thầm vào tai Chiến những câu mật ngọt về kế hoạch “gạo nấu thành cơm” có cháu nội, cháu ngoại chẳng nhẽ hai bên lại không đồng ý... Nhưng người tính không bằng trời tính, hai năm chung sống như vợ chồng với Chiến, Hà bàng hoàng trước cái tin bác sĩ kết luận khả năng mang thai của cô là rất hiếm vì cô bị dính tắc vòi trứng... Hà cảm thấy thất vọng, bất an và vô lực…

Hạnh phúc của một quân cờ

“Sai một ly đi một dặm" - cái sai lầm của quá khứ lại là tương lai đen tối của ngày hôm nay, từ hết cái dại này sang cái dại khác, khi đó Hà chỉ cần biết cái thai không tồn tại là được nên cô không suy nghĩ nhiều nơi đó là nơi nào, ở đâu cứ phá cái thai là nhẹ lòng… Nếu như cô chưa từng nhận lời yêu ai trước đó thì mối tình của cô đã thêm trọn vẹn... Nếu như cô không ngốc nghếch đối với bản thân mình cẩu thả thì cô đã không đi thiên chức làm mẹ... Nếu như... Cuộc đời người có rất nhiều cái nếu như... Nhưng thời gian vẫn không thể quay trở lại để con người có thể xoay chuyển theo ý mình muốn được...

Mẹ của Hà già ốm bệnh nặng trên giường, Hà mệt mỏi cố gắng gồng mình trước những cơn sóng gió lớn xô dồn dập… Trong lòng Hà đã dần len lỏi ý nghĩ muốn chia tay anh...

***

Một đêm mưa gió bão bùng, có hai bóng người ôm nhau dưới mưa, những giọt mưa nặng hạt theo gió lớn quất vào người hai bọn họ đến đau rát, họ quấn lấy thật chặt nhưng lại không thể trao chút hơi ấm cho nhau… Hà vô lực vùng vẫy, đẩy Chiến ra và thét lớn:

“Em nói chúng ta chia tay đi… Em thật sự chán ghét anh rồi!... Anh đừng như vậy nữa…”

Hạnh phúc của một quân cờ

Chiến cố gắng mở đôi mắt cay xè đỏ hoe không biết do nước mưa hay nước mắt nhìn hình bóng người trước mắt mờ ảo, anh sợ hãi càng siết chặt vòng tay…

“Anh biết chứ em làm vậy vì điều gì? Anh hiểu em muốn tốt cho anh… Hãy cho anh một năm thôi… Anh hoàn thành xong tâm nguyện của cha mẹ làm tròn chữ hiếu. Anh sẽ đi tìm em…” – Chiến thầm thì bên tai cô.

Hà quay lưng đi, tay vuốt nước trên gò má lạnh đãm nói ngắn gọn: “Em chờ”

Một năm trôi qua, Hà sắp mấp mé sang đầu ba, những cuộc gọi của Chiến càng rời rạc, lời yêu thương dần chẳng dám nói ra thành lời vì sợ người đầu dây bên kia nghe thấy lại đau lòng hơn, Hà sợ tiếng yêu kia phai nhạt bởi khoảng cách không gian và thời gian, mối tình này cũng trở nên vô vọng, lời hứa của Chiến ngày nào cô không thể chờ thêm được nữa đành bước theo người làm vợ người ta…

Còn Chiến nhanh chóng muốn tìm kiếm cho mình một quân cờ hoàn hảo để ba mẹ anh có con dâu hiền thảo, cháu nội ngoan ngoãn… Nhưng ở bàn cờ được bày sẵn này, ai là chủ, ai là quân?

Còn nữa…

Đọc phần 3 tại đây


© Tinh Linh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

back to top