Hạ vẫn mãi trong anh
2023-05-26 01:15
Tác giả:
Nguyễn Quang Vinh
Có một dòng sông không bao giờ lên tiếng
Mặc nhiên, hiền hòa, cứ thế lặng lẽ trôi
Có những con sóng lăn tăn chẳng bao giờ chảy vội
Vì biết ngàn năm sóng cũng sẽ bạc đầu.
Ta xa nhau rồi, em nhé có tìm nhau?
Như cây cỏ cằn khô đợi cơn mưa đầu hạ
Những hạt rơi ướt mềm mơn chiếc lá
Cô đơn nào run rẩy chạm bàn tay.
Đêm chưa ngủ sâu chợt thao thức trông ngày
Hạt mưa bay vỡ oà vào sông nhỏ
Anh biết, tình ta chỉ thoáng qua như cơn gió
Mải miết xa, biệt tăm tích lưng chừng.
Chiều anh về hoa tím bỗng rưng rưng
Thổn thức gì, hay chạm vào miền ký ức
Mùa hè cuối cùng còn vở thơm, bút mực
Trống điểm vang rồi, em vội vã về đâu?
Loài hoa ngày xưa mãi sẽ chẳng nhạt màu
Dù chuyện ban đầu chỉ đôi lời ước hẹn
Nhưng niềm yêu thương trong anh luôn trọn vẹn
Suốt cuộc đời này anh dành hết cho em.
Hạ lại về, trên con đường cũ thân quen
Cánh bằng lăng nhuộm góc trời kỷ niệm
Nỗi niềm riêng anh phải đau giấu giếm
Sao ùa về, tim thổn thức em ơi
Bây giờ em ở đâu,
Có được ấm êm hạnh phúc trong cuộc đời?
Hay phải đắng cay giữa muôn ngàn sóng gió
Anh xin nguyện cầu bình yên cho em đó
Dẫu biết rằng mình có thể chẳng còn nhau.
Song, lòng anh, em nguyên vẹn mối tình đầu
Thời gian trôi không phôi phai màu nhung nhớ
Những gì ta cho nhau dù chỉ vụng về, bỡ ngỡ
Nhưng đến bao giờ, hạ vẫn mãi trong anh.
© Nguyễn Quang Vinh - blogradio.vn
Xem thêm: Nợ Thanh Xuân Lời Yêu Chưa Ngỏ l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

















