Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ và ngôi nhà cũ

2023-11-20 04:20

Tác giả: Nguyễn Quang Vinh


Chúng tôi cùng sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà cũ kỹ

Lần lượt từng người cứ như thế rời đi

Tìm cho mình một con đường sống mới

Chỉ riêng tôi là người còn ở lại.

 

Có khi mẹ tôi cười buồn

Cũng may, ông trời ban cho mẹ một đứa con yếu ớt thế mà hay,

Nếu không mày cũng như chúng nó kéo đi cả rồi

Tuổi già giờ tao biết sống với ai đây?

 

Tôi hiểu mẹ đang an ủi tôi và an ủi chính mình

Chứ ai lại mong sinh ra trên đời một đứa con khiếm khuyết

Mẹ bảo

Thương con vì con chịu thiệt

Mẹ và ngôi nhà cũ kỹ níu chân con.

 

Tôi khẽ cười

Ngược lại mẹ ơi, con hạnh phúc hơn người

Gần một đời được kề cạnh mẹ yêu

Được chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ

Chữ hiếu phận con trả sao cho đủ

Thấy mẹ an nhiên là sung sướng con rồi.

 

Mẹ tôi cũng cười mà nước mắt ứa ra

Ngó trước nhìn sau ngôi nhà quạnh quẽ

Tiếng đông con, nhưng chỉ có con và mẹ

Những người kia vui vẻ sống bên vợ bên chồng.

 

Trái gió trở trời mẹ cũng chỉ có con chăm

Người ấm êm ít khi lai vãng

Chỉ người khó khăn thường hay lui tới

Người ốm đau thì mới quay trở về nhà.

 

Trước lúc theo ông theo bà mẹ có dặn một câu

Dù mẹ không còn, con cũng đừng bỏ nhà đi đâu con nhé

Có khó có nghèo vẫn là nhà của con, của mẹ

Bởi chẳng nơi nào chở che ta bằng mái ấm của gia đình.

 

Câu nói mẹ làm tôi thổn thức khôn nguôi

Mẹ sợ con mình thể chất thường yếu đuối

Không đủ sức trên đường đời rong ruổi

Làm sao bon chen giữa xã hội muôn màu.

 

Tôi không biết mình sẽ còn sống được bao lâu

Năm tháng vào ra như ông từ lặng lẽ

Nơi mà đầy ắp từng bóng hình thương yêu của mẹ

Nơi vui buồn lưu luyến mãi trong tim.

© Nguyễn Quang Vinh - blogradio.vn

Xem thêm: Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan

Nguyễn Quang Vinh

Trong cuộc sống, nếu hạnh phúc không mỉm cười, thì hãy tự biết góp nhặt cho mình những niềm vui nho nhỏ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

back to top