Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội ngày mưa cuốn đông về

2016-11-08 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi không biết mình sẽ là ai trong Hà Nội này, một chấm sáng bé xíu nhạt nhòa hay là cái đèn pha sáng rực to như cái nia, cũng không biết mối duyên tình của Hà Nội và tôi sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng thôi thì cứ đi, thiêu đốt năm tháng tuổi trẻ cho giấc mơ Hà thành, cho những con người vốn lạ sẽ thành quen và những cung đường sẽ in hằn trong kí ức.

***

Sáng nay mở cửa phòng kí túc, gió và mưa chạm vào tay lạnh run, mới chợt nhận ra...tôi còn chưa kịp mang quần áo ấm lên Hà Nội, mà mùa đông đã cận kề rồi.

Cô tôi từng nói, Hà Nội đẹp nhất độ vào thu, nhưng với tôi, thu Hà Nội chênh vênh quá! Tôi không quên được những ngày thu đầu tiên của mình ở Hà Nội là những chuyến xe bus lang thang khắp phố phường - một mình. Xe đưa tôi lướt nhanh trên những con đường mở dài vô tận, đi tìm kiếm hơi thở thân quen trong hình hài của một thành phố lạ. Đi qua những con phố dậy mùi cơm chiều, tiếng dòng người ngược xuôi đông đúc trở về nhà để cảm thấy mình tách biệt ngay cả khi bên cạnh ồn ào vội vã và cô độc khi trên chuyến bus muộn và đường về trường thì vắng hoe. Những suy nghĩ lại nối đuôi nhau đi lang thang.

Hà Nội ngày mưa cuốn đông về

Tôi không quên được cảm giác mắt cay xè vì nhìn những khối màu nhòe nhoẹt lướt qua cửa kính xe mà không thèm chớp mắt, cảm giác bồng bột cháy bỏng muốn bắt một chuyến xe vượt 120 km về Hải Phòng trốn dù chỉ đôi ngày khi nghe điện thoại từ người thân. Hà Nội khiến tôi thấy mình bé nhỏ, cũng thấy mình như đã lớn. Cảm giác ấy, gọi tên là chơi vơi - khi không hẳn đã đủ bản lĩnh để tự bước đi mà không sợ hãi, nhưng cũng không hẳn chưa đủ lớn để nhìn thấy những ước mơ kêu gào mình dấn thân.

Giờ thì tốt rồi, thu Hà Nội cũng dần qua, đông thì vừa bỏ ngỏ và tôi thì ổn định ở một góc nhỏ của Hà Nội với những con đường dốc đầy sỏi đá bụi bặm nhưng yên tĩnh, những người bạn mới từ những vùng đất tớ chưa hề đặt chân mà khi họ nói giọng địa phương, tôi chỉ biết mỉm cười ngờ nghệch vì nghe không hiểu hay phòng kí túc nho nhỏ vui vẻ có những con chuột đêm đêm đến hát cho tôi nghe. Tôi nhận ra mình vẫn thèm cái sầm uất ồn ào đông vui của phố trung tâm, nhưng đã trót luyến lưu một góc lạ nay đã dần thành quen này. Tôi kì cục quá!

Tôi không biết mình sẽ là ai trong Hà Nội này, một chấm sáng bé xíu nhạt nhòa hay là cái đèn pha sáng rực to như cái nia, cũng không biết mối duyên tình của Hà Nội và tôi sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng thôi thì cứ đi, thiêu đốt năm tháng tuổi trẻ cho giấc mơ Hà thành, cho những con người vốn lạ sẽ thành quen và những cung đường sẽ in hằn trong kí ức, để sau này, một ngày nào đó xa xôi, chí ít, tôi có câu chuyện để kể với những đứa con: "Trước đây, mẹ của con đã từng..."

Hà Nội ngày mưa cuốn đông về…

© Quế Nguyệt – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top