Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi bố - mối tình đầu kiếp trước của con gái

2017-05-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Con vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh đó. Đến bây giờ con vẫn không dám tin đó là sự thật. Ngày bố ra đi, chúng con và mẹ khóc hết nước mắt. Mẹ hôm nào cũng đứng trước bàn thờ bố mà khóc khiến con cũng không cầm được nước mắt bố có biết không? Bố ra đi để lại bao nhiêu lo toan, gánh nặng cho mẹ.

***

Bố! Bố ở nơi đó bố có khỏe không, có còn nhớ nơi này không? Còn ở nơi này mẹ, anh, con và em vẫn luôn nhớ bố, nhớ… nhớ lắm… rất nhớ. Cũng đã năm năm rồi bố nhỉ? Thời gian trôi nhanh quá, bố có còn nhớ nơi này không bố? Phải chăng như người ta nói: “Con gái là mối tình đầu của cha”, nên con nhớ bố đến thế.

Bố còn nhớ ngày con lên bảy, bố làm cầu ở Hàm Rồng, sau ngày Tết bố cho con theo ra công trường. Ngày đó các chú, các bác làm cùng bố quý con lắm. Các chú, các bác thấy con tới chơi ai cũng mua quà bánh cho con ăn, tặng con đồ chơi, còn con thì hát cho các chú nghe. Nhớ ngày đó con còn bé bố đi đâu con cũng theo đó. Bố không tâm lý hay lãng mạn, bố hiền khô và đôi khi cục cằn nhưng hôm đó bố thấy có quán bán búp bê trên đường về, bố quay sang hỏi con có thích không bố mua cho. Ngắm mãi, con chọn một con to nhất, giá trị của con búp bê đó khá đắt nhưng bố vẫn mua cho con. Đến giờ con vẫn còn giữ nó trong tủ kính chứ không lấy ra chơi, đó là món quà đầu tiên bố tặng con bố nhỉ?

Xong công trình đó bố bắt đầu đi xa, Quảng Nam, Đà Nẵng, Tây Nguyên, Tây Ninh, Sài Gòn, Đồng Nai… bố đi nhiều lắm. Bố đi xa tới mức một năm chỉ về một đến hai lần, có khi hai, ba năm mới về một lần. Và rồi bố cứ đi thế tận mười năm, khi chúng con lớn bố vẫn chưa về làm gần nhà.

 Gửi bố - người tình đầu tiên của con

Thế rồi, anh ốm, anh ngày càng khác lạ, gầy còm, ốm yếu, ít tiếp xúc với bên ngoài. Mẹ lo lắng, mẹ bảo bố về. Cuối cùng, bố cũng về Bắc làm, bố làm ở Sóc Sơn, bố kéo cả anh đi làm để anh được minh mẫn hơn.

Bố làm ở đó được một năm thì con đỗ đại học, bố về mừng con đỗ đại học và đưa con ra Hà Nội nhập học. Nhưng rồi chỉ mấy tháng sau khi con nhập học thì bi kịch bắt đầu ập tới gia đình mình, bố bị tai nạn lao động rồi qua đời. Một mình con lên Sóc Sơn giữa đêm mùa thu ấy, làm thủ tục đưa bố về.

Con vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh đó. Đến bây giờ con vẫn không dám tin đó là sự thật. Ngày bố ra đi, chúng con và mẹ khóc hết nước mắt. Mẹ hôm nào cũng đứng trước bàn thờ bố mà khóc khiến con cũng không cầm được nước mắt bố có biết không? Bố ra đi để lại bao nhiêu lo toan, gánh nặng cho mẹ.

Ngày đó, con đã nghĩ tới bỏ học, nhưng vì mẹ động viên con rất nhiều. Từ đó, mỗi lần bế tắc vì học hành, vì những lo toan của mẹ, hay những bế tắc của bản thân, hoặc khi không một ai để chia sẻ, con lại nhớ bố, nhớ về cái ngày ấy, ngày bố ra đi, con lại khóc và con ước bố vẫn còn ở đây để con không buồn đến thế.

Năm năm trôi qua với biết bao khó khăn chồng chất nhưng bố đừng lo, con gái của bố sẽ cố gắng để bước tiếp sẽ cố gắng để làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ. Bố hãy an tâm bố nhé!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top