Gió chở năm cũ đi xa để đêm về trở lạnh
2017-12-26 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Lần đầu tiên ở thành phố này tôi cảm nhận được cái lạnh của những ngày cuối năm. Tôi bước trên con đường thân quen đến trạm xe bus để bắt đầu cho mình một ngày mới trên chiếc xe màu xanh lá quen thuộc. Hai bên quán cóc nho nhỏ, những ông cụ ngồi uống cà phê buổi sớm, trên tay cầm tờ báo đọc tin tức mới trong ngày. Con cún nằm bên cạnh co ro, cuộn tròn mắt lim dim mơ ngủ, thỉnh thoảng lại vẩy vẩy cái tai như đang nghe được tiếng động gì đó. Gió lạnh tràn qua như nhắc nhở mọi người rằng năm sắp hết, đông sắp tàn, mùa xuân sẽ lại về.

Vệt nắng cuối ngày vàng vọt như cố níu kéo thêm một chút ánh sáng sắp tắt. Thời gian cứ vội vội, vàng vàng lướt qua khiến con người ta chưa kịp quay đầu lại thì một năm nữa cũng sắp qua đi.
Tôi cầm cuốn lịch trên tay và đếm ngược. Thời gian vậy đó mà đã qua hết mười một tháng rồi. Những ngày tháng mười hai như đánh thức trong tôi bao nhiêu trăn trở với những điều mình làm được, với những dự định vẫn còn là dự định. Bỗng chợt giật mình, ngỡ ngàng khi thời gian trôi qua nhanh quá.
Cuộc đời hữu hạn, thanh xuân đâu thể đến hai lần. Một năm qua đi như giấc mơ. Mùa xuân là cô gái tuổi mười tám tràn đầy sức sống, dịu dàng, xinh tươi. Mùa đông lại trở thành già cỗi ngồi nhớ về một thời tuổi trẻ đã qua. Tháng mười hai đem một chút nắng mong manh dễ vỡ tan khi mưa ùa về giăng phố.
Đêm tôi bước ra khỏi sân trường gặp ngay làn gió mạnh tạt vào mặt rát buốt. Đêm nay thành phố đã trở lạnh! Tôi lang thang trên sân trường nhìn những lá me rơi rụng vô định vào không trung. Chợt nhớ những kỷ niệm ngày đông khi còn là học sinh. Quê hương nghèo lại có mùa đông lạnh giá. Mỗi ngày đến trường chỉ mặc chiếc áo mỏng manh không đủ ấm. Cả lớp đứa nào cũng vậy, nhà nghèo được đi học đã vui lắm rồi đâu dám đòi hỏi gì hơn nữa, mà có đòi hỏi cũng không thể có được. Vậy đó mà vẫn miệt mài, chăm chỉ, nỗ lực vượt qua bao chặng đường dài, đội mưa gió để đến trường. Ký ức đâu dễ nào mờ phai dù năm tháng có phủ những lớp bụi mờ trên bước thời gian trôi.
Đêm tôi đi ngang qua con phố dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Trời càng về khuya càng lạnh, gió càng thổi mạnh, phố chỉ còn lưa thưa người qua lại. Trên đường những chiếc lá khô rơi xuống rồi bị gió cuốn bay xào xạc. Thứ âm thanh này lâu lắm tôi mới gặp lại kể từ khi xa quê bôn ba nơi đất khách. Sau những năm học hành và làm việc chăm chỉ, tôi quên mất những đổi thay xung quanh mình. Giờ đây đêm dài gió trở, tôi bỗng bâng khuâng hóa ra mình đã bỏ qua rất nhiều những khoảnh khắc đẹp của thiên nhiên nơi đây.
Phố im lìm nằm dài dưới ánh đèn đường leo lắt. Vài hạt mưa bay lất phất bám vào áo, vào tóc kèm theo là làn gió lạnh buốt thổi qua. Hai bên đường có những ngôi nhà cao tầng đóng cửa im lìm, bên cạnh sự cao sang, xa hoa đó lại là những con người gầy còm, quần áo rách tươm nằm co ro dưới mái hiên. Bất chợt tôi thấy khóe mắt mình cay cay, nơi tim mình có chút gì đó xót xa. Tôi thương những con người đến một chỗ ở tử tế về đêm cũng không có. Tôi cũng không biết có những lúc nào đó người ta đã từng sống một cuộc đời êm ấm và tốt đẹp hay chưa nhưng hình ảnh lúc này đây vẫn khiến cho người chứng kiến đau lòng. Chợt nghĩ nếu những ngày mưa gió lớn thì sao? Họ vẫn co ro dưới gầm cầu, dưới mái hiên, sống tạm bợ như vậy cho qua ngày tháng hay chăng? Bất giác có ước mơ nho nhỏ, mơ một ngày nào đó tất cả những người vô gia cư thế này đều có nơi nào đó để nương thân dù là một chỗ thật đơn sơ thôi cũng tránh được mưa gió của đất trời.

Rồi đêm cũng im lìm ngủ yên bên phố vắng, bỏ lại gió lạnh lẽo thổi qua, bỏ lại những cột đèn đường hao gầy, bơ vơ cúi đầu ngủ gục, bỏ lại đằng sau tôi là một khoảng lặng của phố hiu quạnh.
Trời đêm chuyển dần về sáng trong những cơn gió lùa qua tán lá làm chúng rơi đầy trước hiên nhà những chiếc lá khô. Hạt sương giật mình mở mắt. Bình minh trở mình khe khẽ để bắt đầu ngày mới ở một nơi rất xa thành phố. Tôi bước ra đường trong làn gió lạnh thoảng qua mơn man trên da thịt. Lần đầu tiên ở thành phố này tôi cảm nhận được cái lạnh của những ngày cuối năm. Tôi bước trên con đường thân quen đến trạm xe bus để bắt đầu cho mình một ngày mới trên chiếc xe màu xanh lá quen thuộc. Hai bên quán cóc nho nhỏ, những ông cụ ngồi uống cà phê buổi sớm, trên tay cầm tờ báo đọc tin tức mới trong ngày. Con cún nằm bên cạnh co ro, cuộn tròn mắt lim dim mơ ngủ, thỉnh thoảng lại vẩy vẩy cái tai như đang nghe được tiếng động gì đó. Gió lạnh tràn qua như nhắc nhở mọi người rằng năm sắp hết, đông sắp tàn, mùa xuân sẽ lại về.
Tôi ngước lên nhìn bầu trời đầy mây xám xịt, ông mặt trời lười nên thức dậy muộn, mà không có lẽ những ngày này ông trốn đi chơi đâu đó quên mất nhiệm vụ của mình là đem ánh nắng đến nơi đây.
Một ngày mới bắt đầu ở nơi tôi làm việc bằng những cái rùng mình vì lạnh của mọi người. Những câu hỏi bâng quơ chào buổi sáng rồi lại tất tả để cố gắng hoàn thành công việc của mình, cố gắng đuổi theo cho kịp về cùng với hoàng hôn, về khi gió chở chiều đi xa, mang đêm đến trong khí trời khô và lạnh.
© Ngọc Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






