Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giấc mơ anh là em, tương lai anh là em

2020-10-09 01:26

Tác giả: Thúy Phương Tống


blogradio.vn - Em biết mà, nắng Đà Lạt đẹp đến nhường nào. Và càng đẹp hơn, khi em đứng đó, xúng xính trong chiếc áo cưới màu mây, hạnh phúc khoát tay chàng trai em yêu. Và… không phải anh.

***

“Anh năm 25 tuổi đắm chìm trong hoa lệ của Sài Gòn,

Em của tuổi 25, mãi yêu cái bình yên nơi Đà Lạt

Khi trái tim không còn nhìn về một hướng, ta xa nhau như lẽ thường”…

Chào em, cô gái có đôi mắt ướt, hàng mi cong đã từng chỉ hướng về anh. Hôm nay là ngày 26.08, đáng lý cái tháng này Đà Lạt đã mưa tầm mưa tã. Hạt mưa nặng, bầu trời xám xịt nhuốm cho phố phường màu buồn bã, hệt như trong những bức ảnh trắng đen của thập niên mấy mươi năm trước. Rồi cái lạnh căm căm len lỏi từng con hẻm, có thể đánh gục ý chí bất cứ du khách nào muốn bước chân ra đường khám phá đó đây.

Ấy thế mà hôm nay mặt trời lại vui vẻ đến lạ, đã chịu ló dạng sau chuỗi ngày trốn biệt trong những cụm mây.

Em biết mà, nắng Đà Lạt đẹp đến nhường nào. Và càng đẹp hơn, khi em đứng đó, xúng xính trong chiếc áo cưới màu mây, hạnh phúc khoát tay chàng trai em yêu. Và… không phải anh.

Đáng lẽ, chúng mình đã không đến bước này nếu như ngày trước anh lựa chọn khác đi.

Nhìn em vui cười, anh thật sư hạnh phúc… và lẫn chút xót xa. Với những vô tâm ngày trước, anh không đủ can đảm bước đến nói với em hai chữ chúc mừng, đành lặng thinh quay về góc quán quen. Túi Mơ To nằm trên sườn đồi nhỏ, đồi nhỏ thôi nhưng đủ để anh thấy đất trời bao la. Đủ để anh biết, anh thật nhỏ bé và cô đơn đến nhường nào.

Ngày còn em bên cạnh, anh đâu bơ vơ đến vậy. Lặng nhìn khóm cúc họa mi, anh nhớ lại lúc mình mới biết nhau, em là cô bé con hay mơ mộng, thích thắt hai bím tóc rồi cài đóa hoa trắng lên vành tai. Em làm quen anh qua những vẫn thơ trên trang giấy trắng. Anh phải lòng em bởi tâm ý em gửi qua thư. Từ lúc anh lên Sài Gòn học cho đến lúc ra đời lập nghiệp, không tháng nào không nhận được thư em kèm bó hoa khô, mặc dù thời của chúng mình đã có thể gọi điện thấy mặt nhau hàng giờ liền. Em cho đó là lãng mạn, còn anh lại xem em là trẻ con. Anh nghĩ mình là người lớn, nên có bao giờ đọc hết thư em, nên đâu phát hiện lá thứ vốn dài hai trang giấy dần dà chỉ còn vài dòng hờn dỗi vu vơ. Ngày dọn nhà, anh cũng chẳng để ý mang theo, nay muốn đọc lại cũng không còn cơ hội.

25, cái tuổi lưng chừng của sự trưởng thành, cái tuổi đối mặt với quá nhiều cám dỗ, quá nhiều sự lựa chọn, mà hễ sơ suất là đi sai con đường.

Anh năm 25 tuổi đắm chìm trong hoa lệ nơi Sài thành. Còn em của tuổi 25, mãi yêu cái bình yên nơi Đà Lạt. Khi trái tim không còn nhìn về một hướng, ta xa nhau như lẽ đương nhiên.

Anh những năm về sau, có công việc tốt, có tiền, có nhà, có xe, có nhiều cô bạn gái, nhưng đánh mất em. Em những năm về sau, có một gia đình nhỏ, vườn hoa cúc trước sân nhà, căn bếp lúc nào cũng ấm, phòng khách luôn rộn rã tiếng cười và quên mất anh.

Túi Mơ To, cái túi chứa đựng giấc mơ biết bao người, giấc mơ anh là em, tương lai anh là em. Nhưng đến giờ anh mới biết.

© Song ngư - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đôi khi lỡ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm l Radio Tình Yêu

Thúy Phương Tống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

back to top