Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gặp cậu vào mùa bằng lăng thứ hai

2023-11-19 04:20

Tác giả: Dương Hoàng Linh


blogradio.vn - Đã thế, cậu còn “lừa” tôi mà xóa đi tất cả những bức ảnh kỉ niệm, những bức chụp chung của hai đứa. Để rồi mỗi lần nhớ cậu, tôi phải lục trong hàng tỉ mảnh kí ức chỉ để nhặt nhạnh một vài hạt nhỏ hình bóng người con gái xưa cũ. Vậy mà tôi ngu ngơ mà tin vào được, hay thật!

***

Mùa hoa ở nở Bách Khoa đẹp lắm phải không, ấy tôi thích nhất là Bằng Lăng đó. Có người thích vì đẹp, có người thích vì thơm,... và có kẻ lại thích vì nó là cả một bầu trời nước mắt.

Phải chăng đã bao lần bỏ lỡ để giờ đây gặp lại sắc tím đó, mọi kí ức về cậu như lại tan vỡ, hóa thành những mảnh vụn thủy tinh, lần nữa đâm vào trái tim mỏng manh của một chàng trai Bách Khoa nơi đây. Suốt từng ấy thời gian, tôi chìm đắm trong những bộn bề của cuộc sống, chìm đắm vào nhưng công việc cho rằng bản thân mình thích nhất, và tự dành tặng cho mình những xúc cảm đẹp đẽ nhất với hi vọng phần nào xoa dịu đi những vết thương lòng về cậu...

Từng ấy thời gian, tôi vẫn luôn trách cậu vì một điều hứa giản đơn. Trong đợt điều trị cuối cùng, cậu hứa với tôi rằng chỉ đôi ba tháng, cậu sẽ quay trở lại và tiếp tục ôn thi đại học, hai đứa sẽ cùng cố gắng bước vào ngôi trường mà mình mơ ước. Tôi cứ vậy mà ngây ngốc tin theo, và cũng hứa sẽ tặng cậu một món quà khi cậu trở về. Vậy mà cho tới khi được tận tay quàng chiếc khăn len mà tôi tự tay ngày đêm mò mẫm đan, cũng là lúc cuối cùng tôi cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu. Cho tới sau này tôi mới biết, cậu vẫn luôn nói dối về sức khỏe của cậu, cậu biết bản thân không thể nhưng rồi vẫn hứa. Đã thế, cậu còn “lừa” tôi mà xóa đi tất cả những bức ảnh kỉ niệm, những bức chụp chung của hai đứa. Để rồi mỗi lần nhớ cậu, tôi phải lục trong hàng tỉ mảnh kí ức chỉ để nhặt nhạnh một vài hạt nhỏ hình bóng người con gái xưa cũ. Vậy mà tôi ngu ngơ mà tin vào được, hay thật! Lần đầu gặp gỡ cậu dưới tán Bằng Lăng, cậu nói cậu thích màu tím của nó, vừa đẹp, vừa quyễn rũ mà lại mạnh mẽ nữa – cũng giống như cậu vậy. Nhưng dù mạnh mẽ tới đâu cũng chẳng thể chống lại được sự “vô tâm” nơi trần thế...

Tôi bên cậu những tháng ngày đẹp đẽ nhất của thời học sinh, tôi bên cậu trong những khoảng khắc tuyệt vời nhất của thanh xuân, và cũng bên cậu trong những phút giây cuối cùng có thể nhìn thấy ánh mắt đượm buồn của cô gái chưa quá đôi mươi. Cậu xa tôi trong một sớm mai đẹp trời, tựa như cánh cửa thiên đường chào đón cậu bước tới một thế giới mới. Ánh nắng hôm ấy chẳng còn đủ ấm áp để làm vơi đi cái giá lạnh nơi nhưng con tim đang tổn thương nơi đây. Cậu đi mang theo ánh mắt, mang đi những nụ cười, mang cả nhưng lời hứa hẹn,… Chỉ để lại cho những con người nơi đây những mảnh kí ức chẳng muốn nhớ…

- Tầm ba tháng nữa Linh về thôi mà, Linh về lại học tiếp chứ.

- Thế Linh về thì tôi có quà tặng Linh nhá!

- Hoàng mà thất hứa thì biết tay Linh đấy nhá!

Giờ tôi mới hiểu tại sao cậu lại chẳng tò mò món quà đó là gì, và ôm tôi một cái lâu đến như thế. Thì ra cậu biết tất cả, chỉ có tôi mãi là kẻ ngốc thôi đúng không!? – một kẻ ngốc “yêu cậu”. Bằng Lăng lại nở, vẫn là sắc tím mộng mơ ấy, tôi còn có thể gặp cậu lần nữa không?

© Dương Hoàng Linh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cảm Ơn Vì Đã Xuất Hiện, Ở Bên Và Lắng Nghe l Radio Tâm Sự

Dương Hoàng Linh

Người nhiều cảm xúc, thích lắng nghe, thích suy ngẫm, thích tưởng tượng, thích viết.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

back to top