Em yêu anh là thế, cớ sao anh chẳng yêu em?
2018-11-17 01:28
Tác giả:

Tháng 7, tháng mà Đà Lạt vào mỗi trưa cũng có khi nóng bức và gắt gỏng nhưng cái lạnh của nó cũng đủ để đông cứng bất kỳ kẻ lữ khách cô đơn nào ghé ngang. Đà Lạt có anh, mà cũng là Đà Lạt không anh. Và hình như Đà Lạt lúc nào cũng lẳng lặng, u buồn, hoặc ít nhất là em đang cảm thấy thế. Đây là lần đầu tiên em đến Đà Lạt. Và tuổi trẻ chưa bao giờ trọn vẹn đến thế. Tất cả dại khờ, cuồng đắm em mang nay có thể gửi đến mảnh đất mơ màng, du lãng của bao tâm hồn nghệ sĩ.
Em muốn nằm giữa đồi thông, muốn vai áo ướt nhem vì sương sớm trên cành cỏ, muốn trong xanh của núi rừng chôn vùi em trong chớm thu. Nhưng rồi chỉ có nỗi buồn, nỗi buồn còn lại đó. Trên mi mắt. Trong ý nghĩ. Em đã trút mọi nỗi ưu phiền lại đó. Và rì rào, rì rào. Chỉ có đồi thông nói hộ lòng em.
Ừ thì “Loving can hurt. Loving can hurt sometimes”. Ước gì là một bản nhạc về những chuyến hành trình phiêu lãng, nhưng vẫn là câu hát ấy giữa bao phút yếu lòng. Ừ thì cũng là nó cho em tất cả động lực để tiếp tục yêu anh, ừ thì chính nó vây tròn em trong niềm đau. Em lại yêu, lại say, lại nuôi hy vọng về những điều không tưởng.
Đêm Đà Lạt chát lạnh và có thể ngắt ngang mọi xúc cảm đấy anh à! Phải chi, chỉ là phải chi thôi, nó có thể dập tắt chút gì trong em, về anh. Giờ em mới biết thì ra đêm lúc nào cũng dài chứ không phải riêng đêm Đà Lạt. Và em cũng biết tình mình vẫn ấm nóng như ly sữa đậu nành em uống giữa đêm, chỉ có điều nó thật nhạt nhẽo và nhạt hương vì anh chẳng bao giờ cho đường hay khuấy cho khói bay mà anh mặc cho đêm làm nguội lạnh.
Tháng 7 là những ngày Đà Lạt mộng mơ. Là những ngày Đà Lạt đợi chờ. Là những ngày Đà Lạt vắng nắng, chỉ có mưa bóng mây thấm chút cơn buồn, phủ đầy lên thành phố. Chợ Đà Lạt chật ních người mà chẳng thể làm em ấm hơn vì mưa cứ dai dẳng suốt cả ngày dài. Mưa ngập đường, ngập cả lòng. Giọt mưa nặng, thật nặng, nặng như sầu đượm trong lòng. Không có một ngày Đà Lạt nào em có trọn niềm vui, nhưng bất cứ ngày Đà Lạt nào em cũng có trọn nỗi buồn anh cho.

Em ước được ngừng yêu anh, ngừng yêu Đà Lạt để anh và ngày Đà Lạt không khuấy lòng em từng lốc, từng sóng. Nếu có lúc anh buồn đau, đừng đến Đà Lạt để làm nó thêm buồn đau, vì đã có em đủ làm Đà Lạt buồn đau rồi. Người Đà Lạt nói yêu thương có chút muộn phiền, suối Đà Lạt thỏ thẻ nhung nhớ luôn chất sầu bi nhưng chắc là tình yêu của em chỉ có thể đầy thêm một chút rồi ngày vui lại ngắn thêm vài phút, còn nước mắt thì cứ vơi đi thật nhiều. Có phải vì điều đó mà mắt em mới nhoè không anh, em vẫn cứ mong là sương mờ phủ trên Langbiang. Và chắc rằng chẳng lúc nào nước mắt của em khiến anh muộn phiền. Em là viên kẹo dâu Đà Lạt phủ ngập đường mà anh lại là người Đà Lạt ơ thờ, thích uống cà phê đen chẳng thêm đường, hay ăn phở bò nhạt nhẽo chẳng buồn thêm gia vị. Thế nên ngày Đà Lạt vẫn dài như đêm Đà Lạt, vì kẹo dâu rao bán hoài mà chẳng ai mua.
Tháng 7, em yêu nắng và gió thế mà! Em yêu Đà Lạt thế mà! Em yêu tuổi 17 thế mà! Em yêu anh thế mà! Thế mà… anh lại chẳng yêu em. Giọt mộng mơ nào để cuốn em đến chốn đây? Mộng mơ của tuổi 17 cũng đã đến lúc em nên khép lại rồi anh nhỉ. Cà phê đen anh cũng đã cho thêm giọt hờn, giọt chát, giọt cay, giọt nồng rồi, nhưng em không uống đâu. Em không thích cà phê Đà Lạt. Em muốn kem bơ xanh ngọt và buốt răng, thêm chút béo chút đường. Em muốn tình yêu mình như thế. Dù em vẫn yêu, vẫn yêu, vẫn yêu và yêu tình thứ tình yêu rát đậm của tuổi 17, thứ yêu thương trọn đời. Em, lúc này, chỉ lúc này thôi, không còn là kẻ mộng mơ, bay hát nơi trời Đà Lạt. Em là người bận rộn với nhiều nỗi lo toan, phiền muộn chốn Sài Gòn nhưng chỉ vì “có chút tình đã hoá si”, em vẫn giữ lại anh ở miền hồi ức. Em tạm biệt tuổi 17 rồi mà em không tạm biệt tuổi trẻ đâu. Đừng nói em điên dại, ngây khờ bởi giờ em vẫn thèm thứ đắng chát của giọt cà phê khiến em say, say và đắm, hơn bất kỳ giọt rượu nào chốn bồng lai. Em lại thèm giọt yêu, giọt nhớ, muốn có giọt sầu, lại khát ánh mắt, đôi môi ngày cũ. Thứ cho em vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ. Bởi kẻ mộng có bao giờ quên lãng giấc mơ dang dở đâu anh?
Sài Gòn, trời đã sẫm màu. Nơi này không sương không khói, chỉ có tiếng đêm buông, tiếng ánh đèn thinh lặng, tiếng lòng vỡ vụn thành trăm mảnh vì em vẫn luôn nhớ anh.
© Nguyễn Bùi Hồng Thảo – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







