Em sẽ đợi anh về
2014-01-22 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Em sống bằng tình yêu anh nuôi dưỡng, bằng những cuộc điện thoại dài mỗi đêm khuya lạnh. Anh có lạnh, có nhớ em nhiều không? Mỗi ngày nếu anh biết em mong anh thế nào, anh sẽ chẳng thể nên bỏ em trong sự chờ đợi mỏi mòn của năm dài. Tiếng kéo chăn sột soạt. Ánh sáng còn ở đôi mắt nhìn màu đêm. Mắt nhìn bức hình lớn của chúng mình, lòng em nhủ thầm: “Em sẽ đợi anh về…”
Tự mình leo lên đỉnh núi tuyết trong tưởng tượng, em nhìn về nơi cao nhất, giá lạnh nhất và cũng là nơi cùng cực của sự cô đơn. Những đôi trẻ đang nặn hình người tuyết. Họ yêu nhau. Và người tuyết cũng yêu nhau. Giữa biển sương mù đục của vùng lạnh giá, em gọi tên anh chẳng thấy đâu. Tỉnh giấc quanh em không phải anh nhưng còn lời hứa hẹn...
Tháng cuối đông, lá trút đầy góc phố vắng. Nỗi khao thèm một cái ôm vỗ về của ký ức trong em càng lớn bao nhiêu thì nghịch lý không quá ư lạ lùng kia vẫn những luồng gió tấp sau bờ vai gầy đang run rẩy. Mỗi lúc như thế, thật sự em cần một ai đó ở bên.

Phố vẫn nhộn nhịp những cặp tình nhân qua lại. Có lúc em tưởng chừng mình không còn đủ sức kiên nhẫn để đợi chờ. Em cứ miên man trong những ý nghĩ cay nghiệt nhất. Có phải anh đang ôm hôn vụng trộm một cô gái giữa giờ nghỉ ăn trưa? Hay mỗi tối anh nhìn một đôi mắt nhung huyền hoặc đã làm đủ các tư thế tình dục với một ai đó? Thoáng nghĩ đến sự phản bội ấy, em ấm ức, nước mắt lại rơi. Em pha vội tách cafe nóng, tìm vội một bản nhạc sầu lòng như tự xoa dịu hoặc an ủi lòng mình thôi nổi sóng. Mình sẽ còn xa nhau bao lâu nữa hả anh?
Em đang nhớ lại ngày mình yêu nhau. Ba ngày đủ bắt kịp tình cảm để chuyện tình cứ kéo dài mãi đến bây giờ, đến tận cả mai sau nữa khi anh trở về.
Ngày thứ nhất, mình chỉ hứa hẹn cùng nhau đi dạo phố. Em chỉ tò mò muốn xem sự đổi khác của một người bạn cũ đã lâu chưa gặp. Anh đã chọn phố đông người, đã viện lý do sợ em lạc để nắm tay em. Bất ngờ trước sự quan tâm vội vã, em đã bàn tay anh nắm chặt lấy tay em. Suốt buổi tối đầu tiên ấy, chúng ta đã trò chuyện thật vui vẻ.
Đêm đến cũng thật nhanh, vì chúng ta đã dành trọn buổi tối bên nhau đấy thôi.
2h sáng, em vẫn thức online. Có lẽ chỉ là cái cớ để anh bung bật cảm xúc ra từ đó. Điện thoại rung ì ì giữa sự tĩnh lặng của đêm khuya.
- Đồ ngốc, anh nghĩ em phải ngủ ngay lúc anh đưa em về chứ?
- Hóa ra là anh canh chừng và kiểm soát cả giấc ngủ của em đấy ư? Ai cho anh cái quyền đó thế nhỉ? Gọi giờ này chỉ để nhắc nhở em đi ngủ sao? Em sẽ gác máy và đi ngủ luôn. Chúc ngủ ngon.
Em nói nhanh như bắn ra phát súng liên thanh rồi tắt máy. Em nín lặng đợi chờ cơn thịnh nộ vì thói quen bất lịch sự ấy. “Hình như anh giận hoặc muốn mình biến mất thật”. Nghĩ vậy, em nhấn số gọi lại, giọng thỏ thẻ:
- Giận em hả?
- Một chút…
- Thế còn nhiều chút anh dành làm gì?
- Bí mật. Thôi, ngủ đi. Anh gác máy. Chúc em ngủ ngon, đồ ngốc!
Anh “tua” nhanh một dòng tin ngắn như sợ em tắt máy đi ngủ: “Phần nhiều anh nhớ em. Mai mình lại gặp nhau nữa nhé!”
Ngày thứ hai, chúng ta không hẹn hò. Em hoãn lại chuyện này vì thói quen cần phải chạy bộ. Anh không ngại đường xa, chạy xe sang chỗ em như “giám sát”.
- Bé cho anh theo chạy bộ với. Anh muốn có sức khỏe tốt hơn thôi. Không có ý đồ gì đâu nhé!
- Sao anh không chạy một mình mà qua đây làm gì?
- Bên anh đường phố chật hẹp, đâu có không gian cho anh chạy chứ?
Buổi đầu không chạy mà đi bộ vì em lo anh mệt. Một quãng ngắn anh lại xin dừng lại nghỉ chân. Em tin một phần là cái cớ để chúng ta có nhiều chuyện để nói với nhau hơn.
Cây cầu nhiều bóng cây lớn che khuất tạo ra nhiều khoảng tối. Anh và em chọn nơi sáng đèn nhất, nhìn theo sự ồn ào của thành phố. Một cái ôm chặt từ phía sau bất ngờ khiến em không còn kịp phản ứng. Ngụy biện cho cảm xúc ấy là sự run rẩy từ cơ thể biết nói “anh ấy đang cảm thấy lạnh”. Em quay lại nhìn anh cười thật hiền. Điều gì đó khiến câu chuyện thành ra ngưng bặt. Vòng tay ấy vẫn ôm chặt em khi đôi tay gầy guộc cũng bắt đầu khẽ run đặt trên ngực anh. Nụ hôn làm tan cái lạnh của mùa đông. Chẳng ai nói gì nhưng cũng hiểu “anh thích em” và “em cũng vậy”.
Ngày thứ ba, cũng là ngày thử thách quyết định để đeo vào hai con người này một mối quan hệ yêu đương thực sự. Anh đợi em dưới một buổi tối gió lạnh tăng cường. Dễ hẳn đến một giờ đồng hồ nếu em nhớ đúng. Ngày em thấy mệt sau nhiều đêm thức thông đêm vì công việc. Em thèm một giấc ngủ hơn cảm giác vui vẻ bên ngoài cùng ai đó. Cũng buổi tối ngày đó, em ngủ ngon lành trong vòng tay của anh.
Khi bên em, anh đã nói em là cô bé ngốc nghếch nhất trần đời này.
- Anh không có thói quen gặp gỡ một cô bé ngốc như em đâu. Nhưng có lẽ em cần một kẻ biết nói chuyện làm em vui, biết rèn luyện thể lực để có sức khỏe chăm sóc cho em và biết kiềm chế ham muốn khi bên em.
Nước mắt rơi khi ký ức len lỏi trở về những ngày xa cách.
- Em dám cá là anh đã bắt đầu nhớ em...
Bất ngờ vì giọng nói thân thuộc, anh giật mình quay lại.
Cô gái đứng trước mặt anh đang ném cho anh một ánh mắt màu trong đen, pha trộn giữa sự cứng rắn và mềm yếu.
- Lần cuối cùng anh hôn em là từ khi nào ấy nhỉ?
- Tròn một phút anh yêu à.
- Một thiên niên kỷ…
Anh ôm lấy em và ghì sát vào mình. Đó là chuyện của một năm rồi.
Và một mùa đông qua, mình chưa tìm thấy nhau trong cái ôm hôn gần gũi như thế!

Em vừa tan sở. Gió ngoài trời lạnh thấu buốt môi em. Đến ổ khóa của căn nhà này cũng giá lạnh. Tay chạm nhẹ, em đang xoáy vòng chiếc khóa cũ rích, hình như cũng han rỉ sao cho thật êm. Em đã lẻn vào căn nhà như một tên trộm quen lối. Em thấy thích thú hơn khi gọi mình là "trộm". Thực là em đang tự khen ngợi sự nhẹ nhàng của bản thân đã rèn được khi xa anh hay chính em vẫn mộng mị nghĩ anh đã trở lại căn nhà này, lặng lẽ, bí mật để gây bất ngờ cho em chăng?
Căn phòng này đã không khép cửa từ lúc anh đi. Anh không biết em đã nhiều lần sợ hãi nếu phải bước vào đó một mình. Em làm quen mỗi ngày một chút, cửa mở đồng nghĩa với việc căn phòng trống hoác. Và căn phòng trống hoác vẫn để dành chỗ đợi anh.
Em sống bằng tình yêu anh nuôi dưỡng, bằng những cuộc điện thoại dài mỗi đêm khuya lạnh. Anh có lạnh, có nhớ em nhiều không? Mỗi ngày nếu anh biết em mong anh thế nào, anh sẽ chẳng thể nên bỏ em trong sự chờ đợi mỏi mòn của năm dài.
Tiếng kéo chăn sột soạt. Ánh sáng còn ở đôi mắt nhìn màu đêm. Mắt nhìn bức hình lớn của chúng mình, lòng em nhủ thầm: “Em sẽ đợi anh về…”
• Gửi từ Lynh Trang
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!



