Em phải dành bao nhiêu năm tháng nữa để đợi anh?
2020-09-27 01:35
Tác giả:
Diệu Tâm
blogradio.vn - Em không ngại chờ đợi, em chỉ sợ sự chờ đợi của mình không có ý nghĩa gì.
***
Hôm nọ, có cô bạn đăng dòng trạng thái tâm trạng trên facebook. Tôi vào bình luận: Không phải em sợ chờ đợi, chỉ là em sợ sự chờ đợi của mình không có ý nghĩa gì thôi. Cô ấy đồng tình.
Tôi thích anh, anh là mẫu người lý tưởng mà trước giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thực sự gặp được trong đời. Anh giỏi giang, bản lĩnh, và luôn dịu dàng, bao dung với tôi. Anh là người đàn ông duy nhất mà gần 30 tuổi đời tôi mới chịu tin phục, ngưỡng mộ. Ở bên anh, cảm giác rất an toàn, thoải mái và dễ chịu. Anh cứ hay vừa nhìn tôi, vừa mỉm cười, gương mặt lúc đó trông rất đáng yêu. Anh điềm tĩnh, chậm rãi, như trân trọng từng phút giây chúng tôi bên nhau. Chúng tôi yêu xa, chừng một tháng mới gặp nhau một lần. Anh đang khởi nghiệp, tôi hiểu là anh rất bận. Tôi đợi anh.
Có điều, như hầu hết các cô gái khác ở tuổi này, gia đình giục tôi lấy chồng. Mẹ tôi tìm mọi cách từ đe doạ, nỉ non đến mỉa mai, khích tướng. Tôi từng tuyên bố không về nhà nữa nếu ba mẹ chỉ chăm chăm muốn có con rể và cháu ngoại. Nhưng xuôi được một thời gian rồi đâu lại vào đấy. Tôi vẫn đợi anh.
Thực sự thì tôi cũng muốn lấy chồng rồi, vì tôi rất muốn có con, tôi sợ lớn tuổi sau này khó sinh. Nhưng tôi càng muốn anh và tôi về chung nhà là vì anh cần tôi, anh thực sự muốn tôi là người cùng anh bước tiếp nửa đời còn lại chứ không phải vì bất kỳ áp lực nào cả. Tôi vẫn đợi anh. Tôi muốn con tôi là con anh.
Tất cả các kiến thức tâm lý về tình yêu, hôn nhân mà tôi lượm lặt được đều chỉ ra rằng phụ nữ thông minh quyến rũ và muốn sống hạnh phúc không được dành nhiều tình cảm cho người đàn ông trước, phải để họ chạy đến, chinh phục mình. Cũng đã và đang có những người đàn ông sẵn sàng chạy đến, tưởng như có thể rước tôi về ngay được nếu như tôi đồng ý. Anh thì hầu như chưa bao giờ chủ động chạy đến bên tôi, anh chỉ chạy đến khi tôi gọi anh, khi tôi thật sự cần anh. Vì anh bận, bận gánh vác giang san mới thành hình, bận làm việc từ sáng sớm đến tối, vừa làm thầy vừa làm thợ. Anh bảo, mấy bữa đi làm về mệt quá, nhắn tin với tôi mà mắt cứ ríu lại, cũng không mấy khi chủ động gọi điện thoại cho tôi, mẹ tôi bệnh nhập viện tôi có nói với anh rồi, mà anh cũng quên hỏi thăm, tôi tủi thân chứ. Anh bảo, anh làm để chuẩn bị và hậu thuẫn cho người thân có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi tin anh. Tôi đợi anh.
Đàn ông than thở rằng lúc họ vất vả lập nghiệp không có thời gian dành cho tình yêu thì bạn gái bỏ đi theo người khác. Nhưng cũng không ít người khi thành công rồi lại bỏ quên người đã chấp nhận ở bên mình những năm tháng khó khăn, người vợ tào khang năm nào lặng nhìn người mình tin yêu rượt đuổi phiêu lưu cùng những tình nhân mới. Niềm tin nào chả có lúc lung lay. Tôi vẫn đợi anh.
Tôi trước giờ rất ít khi mở lòng dành tình cảm cho ai, mà mỗi lần mở lòng là coi như một lần bị xát muối, kể ra thì không được may mắn cho lắm. Có lúc tôi nghĩ, anh một mình nơi xa, có khi không kiềm lòng được, hoặc giả là không đề phòng, lên giường cùng người khác, rồi người ấy có thai, rồi anh chịu trách nhiệm, rồi họ cưới nhau. Tôi từng nghe và cũng từng trải qua một tình cảnh gần gần như vậy. Đau không chịu được. Tôi vẫn đợi anh chứ?
Ừ hẳn rồi, tôi vẫn đang và sẽ đợi. Cuộc sống mà, rõ ràng sẽ không biết trước được điều gì, nhưng nếu tôi từ bỏ, niềm tin vào tình yêu sẽ chết quéo mất. Tôi cần phải tin anh. Tôi đợi anh.
© Diệu Tâm - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh? | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.





