Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em hạnh phúc nhé, ánh sao sáng của tôi

2022-06-09 01:30

Tác giả: YiYi


blogradio.vn -  Khoảnh khắc tôi viết ra những tâm tư này thì tôi đã biết đã đến lúc tôi nên buông bỏ quá khứ và mối tình đơn phương đối với em rồi, duyên trời cho tôi gặp được em đã là điều may mắn lớn trong cuộc đời tôi, nụ cười hạnh phúc của em chính là niềm an ủi, là niềm hạnh phúc to lớn của tôi, chúc em hạnh phúc – ánh sao sáng của tôi.

***

Đã 1037 ngày từ ngày tôi nhận ra mình thích em, ngày nối ngày tháng nối tháng năm theo năm, thời gian cứ thế trôi đi tôi cứ tưởng bản thân đã quen dần với việc không có em kề cạnh. Nhưng có lẽ tôi đã đánh giá cao năng lực của bản thân mất rồi, thật buồn cười làm sao khi gặp lại em những kí ức tưởng chừng đã được tôi vùi sâu ấy lại cứ lần lượt được đào bới lên như chưa từng được cất giấu đi vậy. 

Ngắm nhìn thành phố náo nhiệt thường ngày sao hôm nay bỗng yên lặng đến lạ, từ ban công của căn phòng trống chỉ có mình tôi và những kỉ niệm em để lại, với tôi hôm nay lại là một đêm dài, hình như tôi lại nhớ em nữa rồi? 

Tôi nhớ em, nhớ lần đầu gặp em, nhớ hương vị món ăn mà em nấu, nhớ lúc tôi và em bên nhau trút mọi phiền muộn, nhớ lúc em yếu đuối mà dựa vào vai tôi, nhớ tất cả những gì thuộc về em và tôi.

Có người từng hỏi tôi “điều mà cậu cảm thấy may mắn nhất là gì?”. Có lẽ đối với nhiều người sẽ là cơ hội phát triển sự nghiệp, sẽ là sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng trong khoảnh khắc ấy trong tôi chỉ là những hình ảnh thuộc về em. 

being_alone

Gặp được em chính là điều may mắn nhất đối với tôi. Cuộc đời mỗi con người tựa như những thước phim dài mà bản thân chúng ta lại chính là diễn viên chính trong đó, một bộ phim hay đều luôn có những cái kết tốt đẹp, bao giờ nhân vật chính cũng tìm thấy nhau và yêu thương nhau. 

Trong bộ phim của chính mình tôi đã tìm thấy nữ chính nhưng đáng tiếc thay bản thân tôi lại chỉ là nam phụ trong bộ phim của cô ấy mà thôi. Khi nhận được vai trò của bản thân trong bộ phim ấy tôi như chết lặng, cảm xúc ấy, tình cảm ấy rõ ràng to lớn như thế, rõ ràng mãnh liệt đến thế nhưng lại chẳng thể bày tỏ rõ ràng cho người mình thương. Tôi tự hỏi làm thế nào để học cách đánh đổi để có thể chân chính theo đuổi một người khi bản thân không có đủ dũng khí để bước lên phía trước chứ?

Tôi gặp được em khi tôi vừa tròn 25 tuổi, cái tuổi mà những người đàn ông như tôi bắt đầu đi tìm chân trời để gây dựng sự nghiệp cho bản thân, cái tuổi mà bản thân hết sức cuồng nhiệt với tuổi trẻ để cống hiến, cái tuổi đem hết thảy những đam mê thực hiện toàn bộ. 

Sự tự cao của bản thân khiến tôi cứ tưởng rằng nó sẽ rất dễ dàng, tôi cứ tưởng rằng mọi thứ sẽ thành công nhanh chóng, nhưng tôi đã nhầm mọi thứ không thể nào dễ dàng như vậy, tôi không thể nào tìm nổi cho mình một công việc thích hợp, những yêu cầu và sự khắc nghiệt của cuộc sống khiến tôi không thở nổi.

Bước ra cuộc sống rồi tôi mới biết nó khó khăn đến nhường nào, nhìn cha mẹ đang ngày một già đi, nhìn đứa em gái đang ngày dần lớn lên, mà bản thân người anh trai cả này lại chỉ có hai bàn tay trắng, không thể giúp cha mẹ chia sẻ gánh nặng cuộc sống, chưa thể tặng đứa em những món quà nó thích, nhìn tóc bạc trên hai mái đầu ấy ngày càng dày hơn, nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt ấy lại ngày càng nhiều hơn khiến tôi cảm thấy mình thật vô dụng thật bất lực, mọi ý chí mọi niềm tin, mọi sự tự tin vốn có trước đây dường như đang dần bỏ tôi mà đi mất, tôi dường như đã dần chìm vào bóng tối chỉ có mây mù vậy. 

catalin-bong-bay-hanh-phuc

Trong hoàn cảnh bế tắc cùng quẫn ấy tôi gặp được em người con gái mang lại ánh sáng cho tôi, nụ cười và sự nỗ lực của em đã giúp tôi lấy lại niềm tin vào cuộc sống, tin vào chính bản thân mình.

Em đã cùng tôi trải qua mọi khó khăn thử thách. Tôi thất bại em giúp tôi đứng lên giữa thất bại, tôi buồn em làm tôi cười, tôi khóc em bên cạnh tôi cho tôi điểm tựa, tôi bị bệnh em chăm sóc đến nỗi bản thân cũng bị bệnh theo rất nhiều rất nhiều chuyện khác nữa, em đối xử tốt với tôi như vậy em nói tôi phải làm sao bây giờ. 

Tôi từ thích em đến yêu em lúc nào tôi cũng không biết nữa, tôi cứ tưởng bản thân sẽ chỉ xem em như người bạn nhưng đến lúc tôi nhận ra tình cảm của bản thân thì đã quá muộn rồi. Em đã bên cạnh người khác mất rồi.

Ngày hôm ấy, em hẹn gặp tôi tại quán quen chúng ta hay đến, ngày hôm ấy tôi sẽ nhớ mãi không quên. Em biết không, ngày hôm ấy trong tay tôi đã nhiều hơn một bó hoa, trong túi áo tôi cũng nhiều hơn một chiếc nhẫn, tôi đã rất mong chờ cũng rất lo lắng. 

Khi em bước vào tôi đã rất hạnh phúc nhưng trái tim tôi như chết lặng khi thấy em tay trong tay với một người đàn ông khác, em mỉm cười nói với tôi em đã có người em thương, nụ cười hạnh phúc của em, ánh mắt mong đợi ngập tràn đầy niềm vui ấy như bông hồng đầy gai nhọn đang từng chút cứa vào con tim tôi, khiến con tim tôi đau đến nghẹt thở. Vừa gặp tôi em đã kể cho tôi em hạnh phúc như thế nào, người đàn ông đó đối xử tốt với em ra sao, tôi gượng cười nhìn em chắc hẳn em chẳng nhìn thấy nụ cười của tôi bi thương đến thế nào

Em biết không thật sự lúc đó tôi đã rất muốn nói với em rằng tôi yêu em, mong em hãy cho tôi cơ hội để được làm em cười. Em hãy cho tôi cơ hội để bước vào thế giới của em chăm sóc em dù chỉ một phút hay một giây thôi cũng được.

tuoi-25-tu-vo-ve-va-tu-yeu-thuong

Tôi muốn được ôm em muốn được cùng em ngắm mặt trời lúc chiều tà cùng em đi dạo ngắm bầu trời đầy sao muốn sáng sớm sớm thức dậy nhìn em ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi, muốn nghe thấy những câu chê em chê món ăn tôi làm cho em như lúc trước vậy, nhưng những ý niệm ấy xuất hiện trong đầu nhưng bản thân lại chẳng có đủ dũng khí để nói ra thành lời, em nói đi tôi phải làm thế nào bây giờ tôi thật hèn nhát đúng không? Không có em tôi phải làm thế nào bây giờ?

Từ ngày quen biết nhau với tư cách là những người bạn, thật hạnh phúc làm sao khi tôi và em giống như cặp đôi tri kỷ mà ít ai có thể tìm được một lần trong đời, tôi cứ ngỡ chúng ta sẽ mãi mãi như thế. Nhưng bây giờ tôi bên cạnh em phải lấy tư cách gì đây? Một người bạn thân khác giới? Một người anh trai? Không, tôi của bây giờ không có tư cách gì để ở lại cạnh em, càng không có dũng khí đối mặt với em nữa rồi.

Thời gian dài như thế trôi qua đã giúp tôi học được cách nhẫn nại, học cách kiềm chế bản thân nhưng lại chẳng thể học được cách quên được em, tôi đã quen việc có em bên cạnh, em đã mang lại cho tôi ánh sáng, nếu không có em thì tôi phải làm sao bây giờ, em đã mở cánh tăm tối của tôi nhưng lại chẳng bước vào soi sáng và sưởi ấm cho nó, biết là như vậy nhưng tôi tại sao lại chẳng thể nào trách được em?

Mỗi lần nhớ em trên bàn tôi lại nhiều thêm một chai rượu, góc phòng lại nhiều thêm vài lon bia, thời gian trôi qua tôi đã học được rất nhiều thứ nhưng tại sao mỗi việc quên đi em là tôi vẫn không thể học được. Tôi nhớ em tôi nhớ em rất nhiều nhiều đến nỗi chính bản thân tôi cũng không thể đo lường nổi nữa mất rồi.

Hơn một năm qua, tôi chưa gặp lại em, đến ngày hôm nay gặp lại cũng chính là lễ cưới của em. Em vẫn thế, vẫn xinh đẹp và rạng rỡ như ngày nào. Nhìn em, nhìn tình cảm của bản thân đối với em, tôi rất muốn nói với em tôi yêu em rất nhiều, nhìn những cặp đôi hạnh phúc khác tôi cũng mong ước cho bản thân có một tình yêu đẹp như thế. 

khi-em-thoi-khong-phien-

Có thể ở bên người mình thương đến cuối cuộc đời. Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau trải qua gian nan thử thách, cùng nhau nắm tay đến già, nhưng có lẽ đó cũng chỉ là mong ước của chỉ mình tôi đối với em mà thôi, em chính là vì sao mà tôi mãi mãi chẳng thể nào chạm tới.

Những cố chấp quá khứ thuộc về em, cố chấp về tình cảm của tôi trao cho em, cố chấp vì những kỉ niệm khiến tôi không thể nào buông bỏ. Có lẽ tôi bây giờ phải học cách quên đi em, đem tất cả những ký ức thuộc về em giấu thật sâu, đem những đồ vật của em huỷ toàn bộ, tình cảm này tôi sẽ cất giấu chỉ mình tôi biết mà thôi, em chính là món quà mà tạo hoá đã ban cho. 

Khoảnh khắc tôi viết ra những tâm tư này thì tôi đã biết đã đến lúc tôi nên buông bỏ quá khứ và mối tình đơn phương đối với em rồi, duyên trời cho tôi gặp được em đã là điều may mắn lớn trong cuộc đời tôi, nụ cười hạnh phúc của em chính là niềm an ủi, là niềm hạnh phúc to lớn của tôi, chúc em hạnh phúc – ánh sao sáng của tôi.

Cảm ơn vì đã cho tôi gặp được em – người con gái tôi yêu.

© YiYi - blogradio.vn

Xem thêm: Người chợt đến rồi chợt đi nhẹ nhàng | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ánh nến

Ánh nến

Luôn lạc quan tươi vui, luôn nghĩ về những về tương lai sau này. Khi mà những kim truyền đang ăn sâu vào da thịt, những dòng hóa chất dần lấy đi sức sống, em vẫn nghĩ về những thứ xa xôi. Sau này em muốn đến một cánh đồng hoa đồng cải vàng trải dài trong nắng. Để có thể thỏa sức chảy nhảy đến lúc mệt nhoài, rồi nằm dài trên thảm cỏ.

Mưa trong những ngày hạ

Mưa trong những ngày hạ

Mọi việc cũng tương tự như ngày đám tang của ngoại. Gã lại một lần nữa trầm mặc hơn, và tranh gã vẽ ra lại càng u tối hơn thêm một chút. Nhưng nó lại càng làm cho người xem, thấy phấn khởi và ai cũng công nhận gã là thiên tài. Gã cũng chẳng biết mục đích mình vẽ là để làm gì?

Ta đi rồi về

Ta đi rồi về

Con phố với giọt sương chớm nở trên cành hoa cỏ lau Khu đô thị nhộn nhịp mà hoang sơ đến bỡ ngỡ Trên góc đường, dưới hàng cây đàn chim ca hớn hở Bên khu nhà cô bán nước vừa đẩy xe vừa nhẩm những dòng thơ

Cùng tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình nào

Cùng tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình nào

Họ ngại thử thách, ngại thể hiện con người thật của mình vì chỉ cần một chút sai sót nhỏ thôi, từ lúc nào không hay, họ sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích từ những người mà họ còn không biết mặt. Mạng xã hội được biết đến là không gian để giải trí, để thể hiện cá tính nhưng không biết từ khi nào nó trở thành nỗi sợ hãi của một số cá nhân.

Tớ sẽ trở thành ánh nắng ở bên cậu

Tớ sẽ trở thành ánh nắng ở bên cậu

Tôi nghiến răng cố gắng che đậy cảm xúc thực sự bên trong mình. Tôi không muốn Minh thấy trái tim yếu đuối đã sớm buông bỏ sự phản kháng của tôi. Và cả mảng tối sâu thẳm trong lòng tôi nữa.

Đừng để anh ấy một mình

Đừng để anh ấy một mình

Một người đàn ông vì em mà chấp nhận tất cả, không muốn em vì anh ấy mà lo lắng sợ hãi. Hãy trân trọng anh ấy bằng cách đặc biệt nhất, vì sẽ chẳng còn ai trên đời này dù khó khăn nhưng vẫn lo lắng cho em đâu...

Mùa hè kỉ niệm

Mùa hè kỉ niệm

Một đứa bạn của tôi bước vào với trên tay là một chiếc bánh kem màu trắng được vẽ trên mặt bánh là những tán cây xanh mát rượi và hàng ghế đá cùng với đó là một dòng chữ "mùa hè kỉ niệm". Cả lớp quay quanh lại liên kết thành một vòng tròn bao quanh cô và chiếc bánh kem, cứ tưởng vòng tròn ấy sẽ quay quanh trục của nó và chẳng bao giờ bị chia cắt ra thành từng mảnh nhỏ.

Ngày ly biệt

Ngày ly biệt

Này em hỡi giá như có xuân thì Thì cây chín trái rụng trong ngày vội Này em hỡi nếu có mùa hoa ổi Thì anh sẽ hái tặng em làm quà

Trở về

Trở về

Tự đáy lòng không thẹn với quên hương Không phụ bước lớp ông cha đi trước Nhưng mà anh chữ hiếu chưa trả được, Cũng phụ lòng người con gái thương anh.

Tình mẫu tử vô biên

Tình mẫu tử vô biên

Mỗi khi nhìn thấy con trai mình cố gắng không ngừng, Mai cảm thấy hạnh phúc và tự hào. Cô biết rằng những hy sinh của mình đã không vô ích.

back to top