Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho anh cơ hội ở bên em nhé

2022-05-26 01:30

Tác giả: Min


blogradio.vn - Cậu vừa nói vừa quay người bước lại phía trước tôi rồi đột ngột quỳ một chân xuống, trên tay là một chiếc nhẫn, mọi người xung quanh chuyển hẳn ánh mắt về phía tôi, còn tôi lúc đó thì mặt mũi đã tèm nhem nước mắt, tôi đã khóc khi nghe những lời từ tận đáy lòng của cậu.

***

Thanh mai trúc mã trong lòng bạn là như thế nào, còn với tôi nó là cả một thời thanh xuân tươi đẹp. Tôi và Thanh là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình là bạn bè của nhau họ quyết định mua nhà  gần nhau, cùng sinh con chung một năm và chúng tôi vì thế học cùng trường, cùng lớp, và thậm chí là ngồi cùng nhau. 

Chúng tôi hiểu rõ đối phương hơn cả bản thân. Câu chuyện trưởng thành của chúng tôi đều được cả hai gia đình quan tâm đến và đó cũng là một cách để chúng tôi hòa giải mỗi khi giận nhau vì khi nó sẽ đến mức chúng tôi không muốn nhìn mặt nhau thì cả hai người mẹ sẽ luôn đứng ra giúp chúng tôi làm hòa. Và chúng tôi đã nghỉ khi lên Đại học chúng tôi sẽ có một cuộc sống của riêng mình và không đi cùng với nhau nữa nhưng chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, đó là không biết bằng một cách nào đó chúng tôi đều thi vào chung một trường Sư Phạm ở Sài Gòn.

Tôi hoàn toàn không ngờ rằng cậu sẽ thi sư phạm vì trước kia  tôi cứ khăn khăn rằng cậu sẽ học ngành liên quan đến cơ khí ô tô vì cậu vốn dĩ rất thích khám phá về máy móc nhất là với ô tô, nhưng tôi cũng không để ý nhiều vì tôi học sư phạm tiểu học còn cậu ấy học sư phạm tin.

am_-_ap_31_(1)

Hai chúng tôi thi chung trường nhưng học khác cơ sở chỉ khi trường tổ chức sự kiện chúng tôi mới về lại một cơ sở, nhưng tôi cũng cố gắng hạn chế đụng mặt cậu nhất có thể vì tôi sợ khi nhìn thấy cậu thì cái tính ỷ lại vào cậu của tôi lại tái phát. Nhưng không lâu sau khi tôi học năm hai thì mẹ tôi gọi và kêu tôi về nhà gấp. Tôi nhớ rất rõ hôm đó tôi đang có tiết trên trường vào 1 giờ trưa thì mẹ gọi “An hả con, con sắp xếp việc học với làm về nhà gấp nha, chúng ta có chuyện cần nói”.

Tôi cứ ngỡ việc tôi và Thanh không nói chuyện với nhau đã bị hai nhà biết và kêu về để giải quyết nên tôi cũng chần chừ đôi chút nhưng rồi cũng quyết định đi về. Tôi về tới nhà thì cũng đã 3 giờ chiều. Thấy tôi về tới mẹ tôi trong nhà đi vội ra bảo “Con chở mẹ đến bệnh viện huyện gấp”. 

Tôi cứ như thế mà quay đầu xe chở mẹ đi mà không hỏi gì, trên đường đi mẹ cũng không nói bất kì điều gì nhưng nhìn mẹ rất lo lắng nên tôi cũng không hỏi chỉ tập trung chạy thật nhanh đến đấy. Dừng xe ở bãi đậu xe tôi mới cất lời hỏi “Chúng ta tới bệnh viện làm gì vậy mẹ”. Mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt đau lòng và nói “Lát nữa cố gắng bình tĩnh nha con.” Tôi lúc đó trong đầu chỉ nghĩ rằng không lẻ ba tôi gặp chuyện gì sao, tôi lật đật kéo mẹ đi nhanh hết mức có  thể. 

Tới trước phòng cấp cứu thì thấy ba tôi đang ngồi đó với gương mặt thẫn thờ cùng với ba của Thanh cứ đi đi lại lại, tôi giật mình và biết ngay chuyện không hay đã xảy ra với cô, tôi quay ngang qua hỏi mẹ “Mẹ ơi mẹ Vân Anh bị sao vậy mẹ” giọng tôi đã lạc đi từ lúc nào không hay, ba tôi dìu mẹ tôi ngồi xuống và nói với tôi rằng “Hồi chiều Vân Anh đi mua đồ nhưng không may xảy ra tai nạn giao thông với tài xế xe hơi say xỉn. Tên tài xế đó đã lái xe trốn khỏi hiện trường, còn Vân Anh thì được người dân gần đó đưa đến bệnh viện, bác sĩ thấy giấy tờ tùy thân và điện thoại nên gọi về cho người thân. Ba và chú lên trước còn mẹ con ở nhà chờ và chuẩn bị đồ”.

hen_-_ho_45

Tôi run giọng hỏi “Thế mọi người đã báo cho Thanh chưa?” Mọi người nhìn tôi rồi ba của Thanh chỉ tay ra phía sau lưng tôi. Quay người lại thì tôi thấy cậu đứng phía sau, tôi xin phép mọi người cùng cậu đi ra ngoài phía canteen bệnh viện để nói chuyện.

“Cậu về khi nào” – Thanh hỏi.

“Tôi vừa mới về tới sao cậu về cậu không cho tôi biết chuyện, cậu biết rằng tôi coi ba mẹ của cậu cũng như ba mẹ của tôi mà ”- tôi nói với giọng đầy trách móc, nước mắt thì đã lưng tròng. Cậu cúi gằm mặt xuống nói với giọng lí nhí.

“Tôi….tôi tưởng cậu không muốn có chút dính dáng gì đến tôi nên tôi mới không nói cho cậu”. Tiếng cậu nhỏ nhỏ nhưng đủ để tôi có thể nghe được, Khi nghe xong câu trả lời thì tôi mới ngỡ ngàng. Thì ra những gì tôi làm và tôi thể hiện đã vô tình làm cho cậu suy nghĩ rằng tôi ghét cậu và gia đình của cậu. Cũng vì suy nghĩ quái đãng của tôi mà khiến cho cậu suy nghĩ như vậy tôi cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ làm sao. 

Tôi với cậu im lặng được một lúc thì tôi cất tiếng “Cậu và mọi người chắc chưa ăn gì. Ngồi đây chờ tôi một lát tôi đi mua đồ ăn.” Nói rồi tôi đứng dậy chuẩn bị ra phía ngoài cổng bệnh viện mua chút đồ ăn cho ba mẹ và cùng với Thanh và ba cậu thì cậu cất giọng “Để tôi đi cho cậu trở lại phòng chờ đi tôi đi nhanh lắm sẽ về  ngay thôi”.

Cậu ta luôn như thế, khi tôi ở cùng với cậu ta tôi không phải làm bất cứ thứ gì toàn bộ mọi việc lớn nhỏ một mình cậu đều giải quyết tất, nhưng tôi quyết định  rồi, tôi sẽ không như trước mà ỷ lại vào cậu, tôi lắc đầu đáp “Tôi đi được cậu không phải lo đâu, người nên quay vào là cậu đó”.

Nói rồi tôi đi nhanh ra cổng để mua đồ. Tôi mua cho tôi với cậu hai ổ bánh mì và hai ly cà phê vì tôi biết lát nữa mẹ Vân Anh ra thì chúng tôi sẽ thức cả đêm để chăm cho ba người lớn về ngủ, ba mẹ và bác sẽ ăn cơm nhưng chúng tôi cũng chả ai nuốt nỗi thứ gì tôi và cậu thì chỉ ăn chưa được 1/3 ổ bánh thì lại bỏ xuống tay mân mê ly cà phê với ánh mắt hướng về phòng cấp cứu, người lớn cũng như vậy. 

con_-_mua_41

Đâu đó khoảng nửa tiếng sau thì ánh đèn vụt tắt, mọi người đứng vụt dậy chờ bác sĩ bước ra và cũng hy vọng rằng mọi chuyện sẽ không có gì nghiêm trọng. Bác sĩ bước ra và báo tình trạng của mẹ cậu không còn nguy hiểm nữa nhưng vết thương khá sâu nên chăm sóc phải thật sự cẩn thận lát nữa sẽ được chuyển ra giường bệnh. 

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, mẹ tôi thì ngồi phịch xuống ghế chấp tay lạy trời và nói “Tạ ơn ông bà phù hộ cho Vân Anh qua khỏi đại nạn đại ơn đại đức này chúng con xin trả đủ.” Ba tôi với ba cậu thì ôm nhau mừng rỡ, nhìn sang cậu thì tôi thấy gương mặt cậu đã ướt đẫm nước mắt.

Sau khi chúng tôi trưởng thành đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc, tôi lúc đó lóng ngóng chả biết làm sao vì trước giờ chỉ có cậu dỗ tôi khóc chứ tôi đã dỗ cậu bao giờ, tôi lóng ngóng ôm lấy cậu tay thì vỗ vỗ vào lưng cậu “Nín đi, gớm con trai mà sao lại mít ướt thế kia, mẹ Vân Anh ổn rồi mà khóc gì khóc lắm thế”.

Tôi không biết phải diễn tả khung cảnh ấy ra làm sao nhưng nhìn rất mắc cười. Lúc sau thì cả ba người lớn đều ở trong phòng với mẹ Vân Anh còn chúng tôi thì đi làm thủ tục nhập viện và đóng viện phí. Bác sĩ bảo rằng “Vết thương ngay vùng eo của cô may mắn không quá sâu nên không sao chỉ vì mất máu nên mới bất tỉnh. Nếu như chiếc ô tô lúc đó nó đâm mạnh hơn thì sẽ không may mắn đâu. Bây giờ bệnh nhân vẫn còn chưa tỉnh do thuốc mê với thuốc giảm đau nhưng lát nữa thì sẽ khác, thuốc hết thì bệnh nhân sẽ rất đau nên nếu cảm giác không ổn thì hai anh chị coi quyết định có cần thêm thuốc giảm đau không nhé, vì bệnh nhân lớn tuổi rồi thuốc giảm đau sẽ có ảnh hưởng về sau đó”.

Tôi và Thanh nhìn nhau rồi quyết định sử dụng thuốc giảm đau nhưng là liều nhỏ nhất, vì chúng tôi biết khi nhìn người mình yêu thương đau đớn thì bản thân còn đau đớn hơn rất nhiều lần. Chúng tôi hoàn thành xong thủ tục rồi quay trở lại phòng bệnh thì mẹ Vân Anh đã tỉnh chúng tôi bước vào cùng lúc, bước đến bên giường bệnh, chúng tôi nhìn nhau mẹ Vân Anh nhẹ nhàng cười vì biết bây có nói thế nào đi nữa thì tôi và cậu cũng sẽ trách móc cô vì chạy xe ra ngoài nữa mất.  Nhưng không tôi và cậu òa khóc như 2 đứa bé khi xưa tôi vừa khóc vừa mếu máo nói “Mẹ mà có chuyện gì thì tụi con phải làm sao đây, mẹ không muốn ở bên cạnh chúng con sao”.

ben_-_nhau_31

Cậu cũng không thua gì tôi cũng khóc ầm lên “Mẹ đừng có như vậy mà.” Nhìn chúng tôi như vậy thì các bậc phụ huynh lúc đó cười ầm lên, mẹ Vân Anh bất lực bảo “Hai cái đứa này mẹ không sao rồi mà, mẹ còn đây còn gì cứ làm quá lên thôi, nín ngay không thì bảo”.

Hai chúng tôi hức hức lên vài tiếng rồi cũng im bặt, cậu đưa tôi miếng khăn giấy rồi bảo “Nè chùi đi, khóc gì mà xấu thấy ớn”, tôi xệch mặt rồi cũng đanh đá đáp lại “Chắc cậu đẹp hơn tôi”. Được một lúc thì thôi bảo ba lấy xe tôi chở mẹ về còn Thanh thì chở bố cậu về, tôi ở đây chăm cô cho, cậu méo xệch mặt đi “Ơ hay ai mướn, ai mướn mấy người ở lại chăm, lái xe đi về tắm đi”.

Cậu vừa dứt câu ba cậu đã cốc đầu cậu một cái rõ đau bảo “Mày ăn nói với bé An thế hả thằng này tao lại đánh cho à”. Xong lại quay qua tôi nói tiếp “Thôi con chở mẹ con về đi ta ở lại với ba con, còn thằng Thanh cũng về tắm xong hai đứa đem đồ lên cũng được.” Thôi thì đã thể tôi với cậu cùng mẹ tôi chạy xe về tắm, tôi thì đi nấu tý cháo cho mẹ Vân Anh ăn rồi tý uống thuốc, nấu thêm tý ít đồ ăn rồi miếng cơm để ba mẹ và ba của Thanh về ăn. Đang làm thì tôi nghe tiếng kêu ngoài cửa “An ơi ra mở cửa tao đem nồi cơm nấu xong rồi này” là Thanh cậu nấu nồi cơm đem qua cho tôi để tý về rồi người lớn cùng nhau ăn cơm. 

Tôi ra mở cửa thấy cậu với hình ảnh mái tóc ướt nhẹp tay thì bê nồi cơm nóng hổi, vừa mở cửa thì cậu đã nhanh chân chạy tọt vào trong bếp, cũng đúng vì chúng tôi còn lạ gì nhà hai bên từng ngóc ngách đều rõ mồn một, tôi đóng cửa rồi đi vào lấy cái khăn tắm rồi ra bếp quăng cho cậu bảo “Lau cái tóc đi không lại cảm, chờ tôi lát tôi xong rồi tắm, không thì cậu chạy lên trước đi tôi lên sau”.

em_-_7

Cậu lại bảo “Ai đời lại đi hai xe cho tốn tiền gửi xe à, tý xong tôi chở cậu đi .Yên tâm tôi đây sẽ đảm bảo cậu an toàn.”. Tôi quay lại nhìn cậu rồi ừ đại một cái cho xong, tôi làm xong hết thảy thì mẹ tôi cũng tắm ra.

“Mẹ lấy giùm con cái hộp đựng cơm giữ nhiệt con múc ít cháo cho mẹ Vân Anh”. Lâu lắm tôi mới về nhà nên đồ mẹ tôi cất ở đâu tôi cũng chả rõ. Để mẹ lấy chứ tôi mà lục nữa chắc tới 12 giờ đêm quá. Mẹ tôi đáp “Thôi để đó cho mẹ múc cho đi tắm đi để Thanh nó chờ”.

Thôi thì mẹ tôi cũng nói như vậy rồi thì tôi cũng lấy đồ đi  tắm may sao lúc về tôi có cầm theo vài bộ đồ dài và mấy bộ đồ ngủ, tôi tắm nhanh hết mức rồi chạy ra thì Thanh và mẹ tôi đang nói chuyện, tôi nghe loáng thoáng được chút ít.

“Con học chung trường với con bé An nhà bác, thế nó trên trường thế nào nó có nhiều bạn bè không con. Cái con bé đó ngoài cháu ra thì chả kết bạn được với ai cứ im im lầm lì suốt thôi”.

Cậu thì cứ ậm ừ, phải thôi cậu biết gì đâu 2 năm qua trên trường số lần tôi và cậu đụng mặt nhau chưa tới nổi 10 lần cơ mà. Thấy tình thế không ổn tôi vội chạy ra giải vây cho cậu ta. “Mẹ ơi xong chưa con xong rồi, tui con lên bệnh viện luôn cho kịp.” Mẹ tôi vội lấy cháo và ít đồ ăn cho chúng tôi để lên đó ăn cùng cho vui. 

Tôi cứ khăn khăn muốn cầm tay lái chạy nhưng Thanh thì không đồng ý cậu ta rất nhanh nhẹ gạt chống xe xuống tay luồn nhanh qua eo kéo tôi lùi ra phía sau, trong sự ngơ ngác không kịp phản ứng của tôi thì cậu nhảy tọt lên xe nhanh miệng bảo “Ổn định vị trí, mẹ Trang chúng con đi”.

Tôi chưa kịp định hình thì cậu ta đã lên ga phóng đi, theo phản xạ tôi lấy tay vịnh vào vai cậu ta rồi la lên “Điên à, có tin tôi đánh cậu không.” Cậu ta cười hì hì đáp “Ôm chặt vào không thì tôi không đảm bảo đâu.” Tôi chỉ lấy tay vịn lên vai cậu chứ không dám ôm. Chạy khoảng hơn 30 phút thì chúng tôi tới nơi, bao nhiêu đồ đạc cậu ta giành xách hết thảy tôi bảo để tôi xách cùng thì cậu ta chạy tọt đi trước. 

em_-_5

Lên tới phòng chúng tôi thay ca cho hai ông bố về nghỉ ngơi sáng mai lên thay cho chúng tôi, mới đầu hai người ấy không chịu cứ bảo lúc trước hay thức canh lúa được giờ thức cũng được. Tôi với cậu khuyên mãi mới chịu về, tôi lấy cháo cho mẹ Vân Anh ăn rồi uống thuốc, chúng tôi thì mỗi đứa một miếng cơm ba người vừa ăn vừa nói chuyện. Tầm khoảng 11h hơn thì thuốc dần ngắm cô cũng đã ngủ chúng tôi nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài hàng ghế trước của phòng nói chuyện.

“Sau cậu lại chọn sư phạm tin”.

“Ước mơ của tôi là được nhìn thấy những đứa trẻ vui cười khi tiếp xúc với công nghệ nên tôi chọn sư phạm tin”- Cậu đáp lại tôi với gương mặt hết sức hạnh phúc. “Nhưng rõ ràng là trước kia cậu rất thích ô tô cơ mà.” Tôi tò mò hỏi tiếp “Không phải vì cậu thích trai học cơ khí ô tô sao” cậu trả lời rất bé tôi dường như không nghe được chữ gì tôi hả thì cậu lại bảo “Trước kia là hứng thú nhất thời thôi. Còn cậu 2 năm nay có anh nào ngó tới chưa, tôi đã quen được hai mối rồi đó”.

Nghe cậu nói cậu quen được hai mối tình thì đột nhiên lòng tôi có cái gì đó nhói lên và suy nghĩ rằng việc tôi không tiếp xúc với cậu là quá đúng tôi đáp “Chả có ma nào đâu, mà chừng nào cậu dắt cô bạn gái kia về ra mắt đây.” Tôi nói nhưng lòng vẫn đau nhói. Cậu cười trừ đáp “Đều chia tay cả rồi.” “Tại sao”.

“Tôi không thích bọn con gái mè nheo, ỏng a ỏng ẹo khó chịu chết đi được”.

“Thế con gái phải làm sao thì mới vừa ý cậu đây”- Tôi hỏi với giọng đầy trêu ghẹo.

“Người con gái phù hợp nhất á hả. người đó phải biết cãi nhau với tôi, phải vụng về tí xíu, và đặc biệt là..”.

Tôi tò mò hỏi tiếp thì cậu ta gõ nhẹ vào đầu tôi rồi bảo “Tò mò hại thân đó”, giữa chúng tôi lại rơi vào im lặng, thì bỏng không biết từ đâu mà gió thổi về tôi lạnh người hắt xì một cái phá tan cái sự im lặng đó, cậu ta nhanh nhẹn cởi áo khoác ra khoác lên người tôi rồi bảo “Mặc đi tôi không lạnh”.

em_-81

Tôi nhìn cậu với ánh mắt ngỡ ngàng, tiếng của cô lao công cất lên “Thằng này coi vậy mà thương vợ ghê bây được, như vậy rất tốt.” Tôi vốn tính cất tiếng đính chính  lại thì cậu lại nói “Bác quá khen rồi ạ”. 

Cậu không phủ nhận điều đó, không biết vì sao như thế tôi lại rất vui. Trong viện khoảng một tuần thì mẹ Vân Anh được về vì tình hình đã tốt hơn rất nhiều, tháng sau lên cắt chỉ và uống thuốc đầy đủ là  được. Còn về tên tài xế say xỉn kia thì đã bị bắt nhưng chúng tôi không khởi tố hắn nên mọi chuyện cũng êm xuôi. 

Chúng tôi quay trở lên lại Sài Gòn học tiếp thời gian cũng vì thế mà dần trôi. Chúng tôi cũng tới ngày tốt nghiệp, tôi đã có được vài người bạn trong quá trình thực tập nên là chúng tôi cùng nhau chụp hình, gia đình hai bên cũng lên để chụp hình cùng chúng tôi trong chiếc áo cử nhân, nhưng sau khi chụp hình thì cậu ta lại chạy đi đâu đó để lại ba mẹ ở chỗ tôi. 

Vốn nghĩ cậu chạy đi chụp hình lát nữa quay về nhưng tôi thấy đằng hướng chạy đi lúc nảy có gì đó dường như rất náo nhiệt xảy ra vì tò mò nên tôi cùng bốn vị phụ huynh cũng chen vào xem. Đập vào mắt tôi trong cái vòng tròn do mọi người tạo thành là cậu và một cô gái học cùng lớp, lúc đó lòng ngực tôi thắt lại đau nhói, nhưng tôi vẫn cố nén lại xem xem mọi chuyện như thế nào. Người con gái đó bảo “Thanh thật ra mình đã thích cậu từ lâu lắm rồi nhưng trước giờ mình chưa hề dám nói ra, bây giờ ra trường rồi chúng ta hoàn toàn trưởng thành  rồi vậy cậu có đồng ý làm bạn trai tớ không”.

Cô gái ấy đỏ mặt nói hết những lời trong lòng mình ra, những lời nói của cô ấy khiến lòng tôi đau nhói kèm thêm tiếng hô hào cổ vũ của mọi người xung quanh thì như là đang xát muối vào vết thương. Nhưng làm sao bây giờ tôi yêu cậu nhưng tôi sợ tôi nói ra thì tôi sẽ mất đi tình cảm bạn bè với cậu, bây giờ cũng có người con gái khác yêu cậu nhưng người ta dũng cảm hơn tôi, người ta nói hết tiếng lòng của mình với cậu, không hèn nhát như tôi nên tôi đâu có gì mà ghen cơ chứ, nhìn lên thì tôi bắt gặp ánh mắt cậu nhìn về phía tôi. Cậu cúi gập người xuống trả lời.

“Cảm ơn cậu đã thích mình nhưng xin lỗi mình không thể đồng ý làm bạn trai của cậu được.”

“Tại….tại sao vậy?”. Cô gái ấy giọng run rẩy hỏi lại, mọi người xung quanh im bặt còn tôi thì đứng đó nhìn.

“Vì tôi đã có người trong lòng mình rồi. Người con gái đó đã ở bên cạnh tôi rất lâu rất lâu rồi, và tôi cũng muốn người ấy sẽ tiếp tục ở bên tôi mãi mãi sau này, cùng tôi tiếp tục trải qua đắng cay ngọt bùi. Tiếc là trước tới giờ người ấy chỉ xem tôi là bạn nên tôi mới không dám nói ra. Nhưng bây giờ tôi quyết định rồi hôm nay tôi sẽ nói ra với người con gái đó rằng. Tôi yêu em ấy, tôi yêu em ấy từ rất lâu rồi, yêu cái cách mà em ấy vụng về, yêu cái cách mà em ấy cãi nhau với tôi, hay là những lúc em ấy ngủ gật khi đọc sách nữa. Tôi yêu mọi thứ ở em ấy. Đối với tôi ngoài mẹ tôi và mẹ Trang ra thì em ấy chính là người phụ nữ tôi yêu nhất. Nếu được thì cho anh xin em một lần nữa cùng ở bên anh cùng anh trải qua đắng cay ngọt bùi như lúc trước. Cho anh một cơ hội được ở bên em với một tư cách là bạn trai của bây giờ và là người chồng của em và là người bố của con em sau này nha, anh chán làm bạn thân của em rồi. Anh yêu em Trần Thanh An, làm bạn gái anh nha”.

em_31

Cậu vừa nói vừa quay người bước lại phía trước tôi rồi đột ngột quỳ một chân xuống, trên tay là một chiếc nhẫn, mọi người xung quanh chuyển hẳn ánh mắt về phía tôi, còn tôi lúc đó thì mặt mũi đã tèm nhem nước mắt, tôi đã khóc khi nghe những lời từ tận đáy lòng của cậu.

“Nhưng sau này anh không được bắt nạt em, em không được chê em ngốc, không được chọc em khóc. Được chứ đồ ngốc và em cũng yêu anh”.

Và thế là tôi gật đầu đồng ý trước mặt mọi người trong trường và trước mặt hai bên gia đình. Chúng tôi yêu nhau được thêm 3 năm nữa và thì tiến đến hôn nhân, ở tuổi 27 thì tôi mang thai song sinh là hai bé trai. Khi biết tin trên viện anh bĩu môi bảo tôi “Sao lại là hai đứa con trai thế này, em nữa sau này hai đứa này ra đời em không được bỏ rơi anh đâu đấy nhé”. 

Tôi và các bác sĩ đều phì cười. Bây giờ thì hai thằng cu cũng đã 3 tuổi rồi. Tôi mới biết được rằng cô bạn năm ấy tỏ tình là giả là do anh nhờ để tỏ tình với tôi chỉ đơn giản là anh sợ tôi từ chối anh. 

Các bạn có biết không khi yêu đau nhất là nhìn người mình yêu được người khác tỏ tình, nhìn người mình yêu cùng nhau tay trong tay với người khác. Bạn nào mà đang trong tình cảnh giống tôi thì hãy thử bật nhẹ cái đèn xanh lên đi và nhớ là đèn xanh thôi nha biết đâu sẽ có bất ngờ.

© Min - blogradio.vn

Xem thêm: Cảm ơn anh đã dạy em biết thế nào là mạnh mẽ | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Vô thức nhìn sang, thấy cậu cười một tí thì cả ngày hôm đó với tớ đặc biệt vui. Và nếu nhận được ánh mắt đượm buồn hay cái nhăn mày thì tại sao tớ lại buồn đến thế. Cảm xúc của tớ đã không thuộc về mình tớ nữa rồi.

Sứ mệnh của bạn là gì?

Sứ mệnh của bạn là gì?

Mỗi người là một nhành hoa. Dù xinh đẹp, kiêu sa như hoa hồng, hay đơn thuần như loài hoa cúc dại, thì bạn được sinh ra với một sứ mệnh đặc biệt. Sứ mệnh của mình vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn. Mình vẫn đi tìm sứ mệnh ấy. Có thể sứ mệnh này không hề lớn lao, nhưng mình tin nó rất quan trọng với bản thân của mình. Còn bạn thì sao? Bạn đã từng nghĩ đến nó chưa?

Trong công sở, người quá nhạy cảm sẽ khó đi xa, người có phản ứng càng chậm sẽ càng thăng tiến

Trong công sở, người quá nhạy cảm sẽ khó đi xa, người có phản ứng càng chậm sẽ càng thăng tiến

"Chốn công sở chính là một chiến trường", bạn cần nắm những nguyên tắc “sống sót” và “sống tốt” ở môi trường khốc liệt này.

8 thay đổi trong suy nghĩ giúp bạn trở nên giàu có

8 thay đổi trong suy nghĩ giúp bạn trở nên giàu có

Để trở nên giàu có, trước tiên bạn phải nhận thức được những suy nghĩ của mình về tiền bạc. Nếu bạn thấy bản thân có bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào, hãy sớm thay đổi chúng để trở nên giàu có. Dưới đây là 8 thay đổi ai cũng làm được giúp bạn đạt được sự giàu có.

Bầu trời tuổi thơ trong 'Làm bạn với bầu trời'

Bầu trời tuổi thơ trong 'Làm bạn với bầu trời'

Ôi, bầu trời của Tèo thật đáng ngưỡng mộ. Càng ngưỡng mộ hơn đó là vì Tèo ngắm bầu trời khi em đang nằm trên chiếc giường kê cạnh cửa sổ.

Cây ngọc lan trước sân nhà

Cây ngọc lan trước sân nhà

Dưới bóng ngọc lan, với tôi là thế giới cổ tích nhiệm màu. Giấc ngủ của tôi ngon hơn. Tâm hồn tôi sáng trong hơn. Ước mơ của tôi được hun đúc và chắp cánh. Tuổi thơ tôi đẹp giàu… đều có bóng dáng của nội và gốc ngọc lan thân thương này.

Phụ nữ sở hữu 5 tướng mũi này vừa giỏi kiếm tiền vừa quản lý chi tiêu tốt, đời này kiếp này chỉ từ giàu đến giàu hơn

Phụ nữ sở hữu 5 tướng mũi này vừa giỏi kiếm tiền vừa quản lý chi tiêu tốt, đời này kiếp này chỉ từ giàu đến giàu hơn

Bên cạnh con giáp, ngày sinh tháng đẻ âm lịch thì nhân tướng học cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến vận mệnh của mỗi người. Đặc biệt đối với phụ nữ sở hữu tướng mũi này, cả đời này không lo cơm áo gạo tiền.

Má

Giọng hát nào vang vọng mãi trong tim Con tìm lại những tháng ngày thơ bé

Vẻ đẹp của cô đơn

Vẻ đẹp của cô đơn

Hãy tận hưởng cuộc sống Cô đơn mang cho ta Như là một hạt giống Một mình tự mọc ra.

Nếu được chọn lại, người tôi chọn vẫn là anh ấy

Nếu được chọn lại, người tôi chọn vẫn là anh ấy

Trong 5 phút đó bạn có thể làm gì? Có thể học thêm được một kiến thức mới, có thể bắt đầu một tương lai xán lạn hay có thể kiếm được cả một công việc với mức lương cao. Nhưng 5 phút đó lại là dấu chấm cho 4 năm theo đuổi người con trai đấy của tôi.

back to top