Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em giấu muộn phiền sau những hạt mưa

2017-08-31 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Phải mất bao lâu để quên đi một bóng hình, bao nhiêu nhung nhớ để khô cằn nỗi đau? Xa nhau rồi em chẳng thể đổ lỗi cho hoàn cảnh hay duyên phận, chỉ biết mặc lòng mà nhớ thương. Buông tay nhau mà tim đau nhói, kỉ niệm vẫn còn vẹn nguyên nơi đây mà người thì đi xa mãi. Em biết lấy gì để khỏa lấp nỗi lòng, hàn gắn vết thương.

***

Em giấu muộn phiền sau những hạt mưa

Hà Nội một chiều mưa...

Bước chân em chầm chậm trên con phố nhỏ, thả dòng cảm xúc theo những hạt mưa đầu mùa. Mưa se se lạnh, vô tình chạm vào mảng kí ức nhạt nhòa trong em.

Không biết tự bao giờ em lại thích ngắm mưa đến thế, chỉ biết mỗi lần trời mưa trong tiềm thức của em vẫn vẹn nguyên một bóng hình. Là mưa gợi nhắc kỉ niệm, hay chính kỉ niệm về mưa khiến em nặng lòng nhớ thương. Mưa làm em nhớ rõ nét về anh, về những ngày mưa còn có anh bên cạnh. Kí ức về anh không ồn ào náo nhiệt nhưng trong tiềm thức của em vẫn mang những dư vị ngọt ngào. Mưa tuôn em nhận ra tim mình lắng lại, một chút suy tư thổn thức, chút nhớ chút thương và cả nuối tiếc nghẹn ngào. Dòng người bước vội chạy trốn cơn mưa còn em vẫn lặng lẽ ngắm mưa theo cách riêng của mình.

Có lẽ cuộc sống này được gặp anh đã là hạnh phúc. Anh không phải mẫu người hoàn hảo, không nhẹ nhàng tình cảm, thậm chí đôi lúc hời hợt vô tâm. Thế nhưng anh lại giữ trọn trái tim của em, khiến nó thổn thức không thôi.

Lẽ sống của con người đơn giản lắm, đôi khi chỉ là mong người có được hạnh phúc vẹn tròn, được kề cạnh gần bên cùng chung ước nguyện. Với em, ngỡ rằng tình yêu đơn giản là cùng cho nhau thứ tình cảm chân thành. Vậy mà thời gian qua đi, yêu thương kia nhạt màu bởi hàng ngàn lí do không hẹn trước. Mọi lí do đều thôi thúc em buông tay dù trái tim này vẫn còn day dứt.

Hình thái cảm xúc của con người bị chi phối bởi lý trí, khi bản thân thực sự mỏi mệt trong cuộc đua tình cảm, lý trí thôi thúc em chấp nhận buông tay. Em từ bỏ để giữ đoạn ký ức đẹp nhất về anh, là giữ một bóng hình đã hằn sâu trong tiềm thức. Chia tay là lúc em nhận ra thế giới này vì anh mà thay đổi, thanh xuân này có anh mà trở nên có sắc màu.

Em giấu muộn phiền sau những hạt mưa

Vắng anh, bước chân em mỗi ngày như chậm lại, thỉnh thoảng lại chìm trong trầm mặc nhớ thương. Phải mất bao lâu để quên đi một bóng hình, bao nhiêu nhung nhớ để khô cằn nỗi đau? Xa nhau rồi em chẳng thể đổ lỗi cho hoàn cảnh hay duyên phận, chỉ biết mặc lòng mà nhớ thương. Buông tay nhau mà tim đau nhói, kỉ niệm vẫn còn vẹn nguyên nơi đây mà người thì đi xa mãi. Em biết lấy gì để khỏa lấp nỗi lòng, hàn gắn vết thương.

Ngày có anh là những khoảnh khắc hạnh phúc, dù là nụ cười hay nước mắt thì đều là phút giây đáng trân trọng với em. Để rồi mỗi lần nghĩ lại tim em lại thổn thức nghẹn ngào.

Trả lại anh những yêu thương muộn màng, chỉ xin giữ lại nỗi nhớ về anh, về một người em yêu sâu đậm nhất. Em sẽ thôi không còn nhung nhớ, thôi gợi nhắc bóng hình anh, sẽ chôn chặt hình bóng anh cùng kỷ niệm bên nhau vào quá khứ. Cho em nhớ anh thêm một chút, thả nỗi buồn vào cô đơn để kịp nhờ gió cuốn đi xa mãi. Nhớ một lần thôi rồi gói ghém thật sâu thật lâu để không còn biết đến khổ đau.

Những ngày không anh em vẫn phải hạnh phúc và đoạn đường kia em phải một mình vượt qua. Dù hạnh phúc hay khổ đau em vẫn sẽ mạnh mẽ bước tiếp, chỉ là nơi đó không có anh nữa rồi.

Kí ức của em có anh nhưng tim em sẽ thôi vì anh mà thổn thức, trái tim này giờ đây sẽ đập nhịp yên bình. Có lẽ học cách chấp nhận thực tại sẽ cho em những bài học ý nghĩa trong cuộc đời. Mong rằng trên đường đời xuôi ngược, một ngày nào đó vô tình nhìn thấy nhau, em sẽ mỉm cười thật tươi chào anh như một người cũ, sẽ bước qua nhau mà lòng không còn vương vấn muộn phiền.

Mưa vẫn rơi nặng hạt, tim này yên bình đến lạ kỳ. Khẽ ngước lên vươn tay chạm nhẹ màn mưa: Tạm biệt anh thanh xuân của em.

© Nguyễn Hà – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

back to top