Em độc thân nhưng chẳng cô đơn
2015-04-23 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Em sẽ hòa mình trong nắng, bởi nắng đó là anh sẽ hong khô hết nỗi niềm, sẽ uống từng giọt và ủ mềm nỗi nhớ trong tim và nhẹ cười thả trôi tháng ngày, ôm trọn những yêu thương mà nắng dành trao. Vì vậy, dù em có bước bên đời độc thân một mình nhưng em sẽ không cô đơn bởi trong sâu thẳm yêu thương, trái tim đã cho em một chỗ dựa bình yên bên đời.
Em độc thân nhưng em không cô đơn bởi em có thể nhẹ nhàng xuống phố, vi vu hòa trong ánh nắng vàng rộm của tháng tư, đi giữa con đường ngập tràn loa kèn nở cùng những nỗi nhớ về anh. Trong sâu thẳm của những nghĩ suy anh vẫn hiển hiện, vẫn bên em tháng ngày, cùng bước dạo qua phố nhỏ dù tạo hóa đã mang anh đến một nơi thật xa cùng làn mây vắt những dải tím hồng biêng biếc, mang bóng hình anh hòa vào sắc thắm trời trong mà em không thể nào với tay đến được.
Em đã từng ghen tỵ với Ngưu Lang và Chức Nữ, họ còn có bầy chim Ô Thước chắp nối cho ngày hạnh ngộ thì em và anh đã không có cách nào có thể gặp được nhau. Thế nhưng nơi đây dù giọt thời gian đã phủ những rong rêu lên bậu cửa của hiên nhà, những khi ánh nắng đã dần tắt, hoàng hôn buông màu tím hoang hoải em vẫn nhớ về những tháng ngày đã qua. Cảm giác chông chênh có thỉnh thoảng bất chợt xâm lấn khi nhìn những ánh mắt trìu mến của người người trao nhau khiến nỗi nhớ về anh lại đầy ắp.

Anh biết không ở đây nơi dù mùa xuân có ngọt ngào chở cánh én liệng chao vương đầy ký ức và mùa hè về tiếng đỗ quyên gọi nắng vàng rộm thả trôi trên phố, hay thu sang bầu trời ấm áp cùng lá vàng rơi xào xạc để khi đông về vẫn chạm hơi tê tái vào mái phố quạnh vắng thì em sẽ cất đi những chênh chao, đánh rơi nỗi cô đơn và gói nhẹm vào lòng những yêu thương ngọt ngào của hàng cây xao xác lá, vẫn cảm nhận được làn gió khẽ vuốt tóc qua môi mềm như anh đã từng ở bên.
Em sẽ dùng một mảnh trời thương nhớ để bù cho những phút giây tịch liêu. Chẳng phải cô đơn, chẳng phải u sầu, chẳng phải em đa mang những niệm sờn bởi đơn giản em biết mình đã hòa vọng trong tiếng gió, trong làn sương sớm đọng trên bờ môi. Em vẫn sẽ trầm tư trong gió, bước trong sự bình yên, đi xuyên qua cỏ dại để tháng ngày cười hoa đỏ phủ lên cuộc sống một cõi đầy đam mê và yêu thương đan vào nhau ấm áp như giọt nắng vàng anh trao đậu trên mắt cười bối rối, lòng không vương chút cô đơn để ngọt bùi trên từng phút giây.
Mọi người vẫn thường hỏi em độc thân một mình vậy em có cô đơn không? Và em biết tận trong sâu thẳm của trái tim mình dù em một mình dưới phố vắng thênh thang, lạc trong dòng ký ức xưa cũ để ánh mắt nhìn nuốt trọn cả tâm khảm mà nỗi cô đơn không hề xâm chiếm, bởi những dịu ngọt trong tháng ngày qua em vẫn nhớ về ngọn gió lùa hòa trong ánh nắng vàng rộm làm tưới mát tâm hồn bởi sự mộc mạc, dung dị và chẳng ưu phiền anh đã mang đến bên em, để em cùng chiều rủ hoàng hôn về vui đùa cùng phố, tối ru trăng êm đềm ngủ ngoan bên thềm của giấc mộng. Tình yêu của anh dành cho em khiến em chạm qua dòng cảm xúc của nỗi cô đơn, hòa trong đôi mắt lưng chừng của màu gió dõi theo cùng tiếng ngọt ngào của ngày, cùng mái phố trải dài những vị nắng vàng ngọt lịm.
Em sẽ với tay nhặt gió, hòa mình nghe gió đưa như lời thì thầm anh kể, hứng lấy từng bông nắng đọng trên mái hiên ngói cũ của phố để nhặt lại những kỷ niệm lắng dưới đáy cội của tâm khảm. Những sắc hương mùa cứ thế quyện theo em tháng ngày. Mặc cho từng giọt mưa nặng hạt thét gào bởi nỗi nhớ anh dành trao em như giọt nước mắt mặn chát rơi bên bờ mi, tiếng trái tim thổn thức sẽ còn níu giữ những thủy chung.

Anh sẽ mãi là nắng để rớt trên vai em tìm hơi ấm cho trọn một ngày. Anh sẽ là gió kéo nắng ôm vào lòng để hạt cát nâng bước em đi về miền hương hoa cỏ dại. Hạnh phúc vẫn đang hiển hiện trong em cùng tháng ngày phía trước để trái tim an yên tràn về trong giấc ngủ ngày mai. Anh gửi gió mang về cho em món quà yên ả mát lành, một nụ hôn mưa gửi vào ngọt ngào qua ô cửa, dắt tay em về trên đường cỏ dại thoảng mùi hương nồng nàn cùng ánh mắt đem cho em niềm tin và hi vọng, vòng tay che chở cho em bình yên chiều gợn sóng, ngọt ngào sẽ xoa dịu những chênh vênh. Tất cả anh chở đầy những yêu dấu gửi trong bầu trời ký ức.
Vì thế trong em dù một mình độc thân trên con đường đang đi thì nỗi cô đơn đã không còn chỗ để hiển hiện. Em đã tự nhuộm màu cho sự trống vắng không tên, nỗi buồn cũng không còn màu sắc, em đã nhặt khẽ và ươm nhẹ từng vạt nắng hồng tươi, tô trên nền địa đàng những bông hồng đỏ thắm. Em sẽ yêu thương trọn vẹn tháng ngày như niềm vui không bao giờ tắt, cười nhẹ nhàng bằng tiếng gió ùa vào lòng an yên bởi phố đã được tô màu nắng hạ của anh. Em sẽ nằm bên đám cỏ dịu êm mà vương những chồi non ru êm như vòng tay anh thật yên bình.
Khi buổi sớm mai em khẽ khàng thức dậy đón ánh mặt trời ló dạng ngoài xa. Làn mây trắng đã hòa cùng đôi mắt lưng chừng màu gió trong veo dõi theo như đang gảy phím đàn ru tâm hồn em chạm khẽ vào những giọt sương sớm mai, đóa hoa khe khẽ rướn mình bung nở mơn man. Trong tiếng ngọt ngào của ngày cùng niềm hạnh phúc ngân nga con đường trải dài những hình bóng anh luôn dõi theo bên cạnh, bảo vệ và chở che em tháng ngày. Em sẽ hòa mình trong nắng, bởi nắng đó là anh sẽ hong khô hết nỗi niềm, sẽ uống từng giọt và ủ mềm nỗi nhớ trong tim và nhẹ cười thả trôi tháng ngày, ôm trọn những yêu thương mà nắng dành trao.
Vì vậy, dù em có bước bên đời độc thân một mình nhưng em sẽ không cô đơn bởi trong sâu thẳm yêu thương, trái tim đã cho em một chỗ dựa bình yên bên đời.
© Linh – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.


