Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em buông rồi, anh đi tìm bình yên khác nhé

2021-01-29 01:30

Tác giả: Moonlover


blogradio.vn - Tôi không chắc rằng mình có quên được anh hay không. Tôi cũng không chắc rằng mình có mạnh mẽ đến mức xóa bỏ hết mọi thứ về anh, tập sống mà không có anh bên cạnh được hay không. Nhưng tôi biết một điều mình nên làm là để anh rời xa. “Anh à, anh đừng ôm nỗi buồn mà sống nữa. Hôm nay em đã học được cách buông bỏ dù rất khó khăn thì anh cũng hãy buông nhẹ lòng mình để đi tìm một mảnh ghép bình yên phù hợp nhé”. 

***

Em buông để anh tìm mảnh ghép của mình

Trời lạnh rồi, gió rít từng cơn. Tôi khoác chiếc áo len cổ trụ màu đỏ, dạo trong công viên, từng cặp tình nhân nắm tay nhau ấm áp. Ngày trước tôi cũng đã hạnh phúc như thế vui vẻ như thế nhưng cái gọi là hạnh phúc mãi mãi vốn dĩ không tồn tại. 

Anh nắm tay tôi đi trên con đường đó, kể những câu chuyện vui. Anh đưa tôi đến những nơi đẹp đẽ, cùng tôi ăn những món ăn ngon, như cái cách anh đã từng làm với cô ấy - người cũ anh còn thương.

Anh hơn tôi 1 tuổi, là đàn anh khóa trên của tôi. Tôi yêu thầm anh suốt 3 năm cấp 3, sau đó là 4 năm Đại học và đến tận bây giờ cũng đã 8 năm rồi, thanh xuân cũng sắp trôi qua. 

Có một khoảng thời gian, tôi biết anh đã có người yêu, tôi thất vọng và suy sụp biết bao nhiêu. Tôi đã rất quyết tâm rằng sẽ buông bỏ, sẽ thôi chờ đợi vì kết quả anh đã yêu người khác. Tôi sẽ tìm cho mình một chàng trai tốt hơn, không quan tâm anh nữa. Nhưng tôi chỉ giỏi nói chứ không giỏi làm. Tôi nhận ra mình thật sự yêu anh, đó không phải là rung động đầu đời của tuổi mới lớn.

tam-ly-dan-ong-

Tôi vẫn theo dõi anh mỗi ngày, nhìn anh và cô gái anh yêu hạnh phúc. Lúc đó còn luôn cầu mong hai người chia tay. Tôi quá xấu xa rồi nhưng tôi không ngờ cuối cùng họ lại chia tay thật. Tôi không biết lí do là gì, chỉ biết cô ấy đã bỏ anh đi, để lại cho anh một vết thương rất sâu nơi trái tim. Anh đau lòng, tôi cũng đau lòng. Tôi không cách nào giúp được anh, chỉ biết mỗi ngày ở bên cạnh, dùng tình cảm của mình bù đắp cho anh, mong mình sẽ chữa lành vết thương của anh. 

Khoảnh khắc anh tỏ tình với tôi, khoảnh khắc mà tôi chờ đợi 8 năm ròng rã, khoảnh khắc tôi phải đổi biết bao nhiêu nước mắt mới có được. Tôi lúc ấy thực sự rất hạnh phúc, nhưng lại không quá vui mừng, trong thâm tâm tôi biết anh chưa thật sự yêu tôi nhiều đến mức không thể thiếu tôi, cũng không phải anh sợ sẽ đánh mất tôi. 

Anh không yêu tôi nhiều như tôi yêu anh, chỉ là không muốn làm tôi đau lòng hơn nữa, không muốn để thanh xuân tôi trôi qua trong nước mắt, chỉ là thời gian đó anh cũng rất mệt mỏi, tôi xuất hiện làm anh thấy nhẹ nhõm.

Anh không biết rằng, ngay giây phút đó, anh đã nói dối tôi, dối cả trái tim của chính mình. Nhưng tệ hơn là dù tôi biết rõ, vẫn chấp nhận ở bên anh, vì tôi tin là tình yêu của mình đủ sức làm thay đổi một con người. Nhưng tôi phải dừng lại thôi, không phải vì tôi hết thương anh rồi, mà vì tôi không thể cứ chờ đợi anh trong vô vọng mãi như vậy nữa. Trái tim anh vốn dĩ không có chỗ cho tôi, chỉ là tôi ngang bướng muốn chen chân vào đấy. 

ne-phuc-20

Tôi  không muốn vì tôi mà anh cứ phải tự dày vò bản thân mình.  Khi yêu, ai mà chẳng muốn người kia là của riêng mình, toàn tâm toàn ý vì mình. Có ai không đau lòng khi người mình dùng cả thanh xuân để theo đuổi, hết lòng yêu thương chỉ xem mình là người thay thế, chẳng có ai cả. Tôi không trách anh còn thương người cũ, Tôi chỉ trách anh không phân biệt được tình cảm đối với tôi.

Tôi cứ ngỡ cô ấy bị lãng quên rồi, đã thành quá khứ nhạt nhòa, kí ức về cô ấy đã ngủ yên trong tim anh. Anh bảo đã chấm hết rồi nhưng đâu phải nói quên là quên được. Cũng giống như việc tôi yêu anh suốt 8 năm, sâu đậm như vậy đâu phải muốn buông là được.

Anh còn thương người cũ nhưng không nói với tôi. Anh giấu những tấm ảnh 2 người chụp chung sâu trong góc tủ. Anh vẫn hay lặng lẽ đọc lại những dòng tin nhắn của ngày xưa, rồi tự mỉm cười. Khi anh say, anh đã khóc khi gọi tên cô ấy, không phải là tôi. Anh thường hay ôm tôi vào lòng, nói với tôi những lời yêu thương ấm áp, nhưng anh không biết, ánh mắt anh không biết nói dối đâu.

Anh làm tôi thay đổi, từ một cô gái mạnh mẽ cá tính trở nên thùy mị, tôi biết làm nũng, tôi biết dịu dàng. Nhưng cũng chính anh làm tôi từ một người hay nói hay cười, dần dần biết buồn và hay khóc. Anh yêu chiều tôi quá, đôi khi tôi cảm thấy anh đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của mình một cách xuất sắc.

cap-doi-om-nhau-tren-canh-dong-hoa

Anh nhầm những món tôi thích, màu tôi thích, nhầm những quyển sách mà tôi thường hay đọc, có lẽ anh luôn nhìn tôi mà ngỡ là chị ấy. Tôi không biết rốt cuộc mình là kẻ quá dại khờ, để lý trí bị đánh lừa, hay là người quá ích kỷ, cố giữ anh bên mình mãi không buông.

Trong câu chuyện của chúng tôi, có một cái tên không bao giờ anh nhắc đến nhưng luôn tồn tại ở đấy. Trái tim anh như một căn nhà, có những nơi mãi mãi tôi không thể bước chân vào. Vạn lần hiện tại cũng chẳng thể kéo anh ra khỏi một vết khắc sâu của quá khứ. Tôi biết anh vẫn dành cho chị ấy, dành cho quá khứ của mình một sự bảo vệ vô hình nào đấy.

Tôi có cảm giác mình là người thứ ba, là người xen vào mối tình khắc cốt ghi tâm của một chàng trai thủy chung. Tôi ảo tưởng  mình là công chúa, sau bao khó khăn cũng có được trái tim hoàng tử nhưng hóa ra tôi cũng chỉ là nữ phụ trong bộ phim mà anh và chị ấy làm nhân vật chính.

Tôi đã tự tranh đấu với bản thân nhiều ngày. Có lúc, tôi định sẽ tha thứ cho anh, chấp nhận và chờ đợi. Nhưng tôi nhận ra, sợi dây thun, một người cố giữ một người buông, tôi mới là người đau nhất. 

co-gai-tu-tin

Hôm ấy tôi đã nói với anh “Em buông tay rồi đấy. Anh đi đi, hãy cứ ích kỉ đi vì nếu anh cứ mãi bên cạnh em mà trái tim lạnh như băng thì khác gì dày vò nhau thêm đau khổ đâu anh”. Tôi nói xong không khóc dù rất đau lòng. 

Tôi không chắc rằng mình có quên được anh hay không. Tôi cũng không chắc rằng mình có mạnh mẽ đến mức xóa bỏ hết mọi thứ về anh, tập sống mà không có anh bên cạnh được hay không. Nhưng tôi biết một điều mình nên làm là để anh rời xa. “Anh à, anh đừng ôm nỗi buồn mà sống nữa. Hôm nay em đã học được cách buông bỏ dù rất khó khăn thì anh cũng hãy buông nhẹ lòng mình để đi tìm một mảnh ghép bình yên phù hợp nhé”. 

© Moonlover- blogradio.vn

Xem thêm: Buông tay để nhận ra điều gì đáng níu giữ

Moonlover

Quán điểm tâm không mở cửa đến tối

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top