Em bây giờ đang bận yêu mình nên đã quên việc yêu anh
2020-08-25 01:30
Tác giả:
Khánh Nguyên
blogradio.vn - Em bây giờ yêu thương những người xung quanh và chiều chuộng bản thân mình hơn nhiều lắm. Em của bây giờ không xem anh là quan trọng trong cuộc đời mình nữa. Vì em đang bận yêu bản thân mình, nên đã quên luôn việc yêu anh.
***
Em – cô gái hai tám tuổi dẫu đầy yếu đuối nhưng lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ có thừa. Em đã đi qua những nỗi buồn sâu thẳm nhất và những nỗi đau dài rộng nhất của cuộc đời, khi một người em từng coi là cả tuổi trẻ, từng hứa hẹn sẽ cưới nhau, từng được em yêu hơn cả bản thân mình cũng rời bỏ em mà đi.
Em chênh vênh, tuyệt vọng giữa những năm tháng của tuổi trẻ mà không biết bấu víu vào ai. Em ngỡ cả đời này, em không thể yêu thương một ai nữa. Em ngỡ trái tim chằng chịt vết thương của mình sẽ không thể khắc ghi một bóng hình nào khác. Vì bao tổn thương nhận về đã quá sức chịu đựng của nó. Nó nên nghỉ ngơi và không được phép bị tổn thương thêm một lần nào nữa dù là nhỏ nhất. Nhưng cho đến khi em lướt qua anh, mọi chuyện đã khác.
Anh – người con trai có vẻ ngoài chẳng mấy đặc biệt, lại càng không phải là mẫu người em thích vậy mà chẳng hiểu sao, anh lại để em phải bận tâm. Lần đầu tiên em gặp anh là khi em bước ra từ phòng họp.
Em chạm mặt anh, rồi gật đầu chào như một thói quen khi gặp bất kì ai. Rồi nhanh chóng em lướt đi, cũng chẳng kịp ghi nhớ vẻ mặt người em vừa thấy như thế nào. Nhưng trong em bỗng có một cảm giác gì đó rất lạ, cảm thấy người này sẽ phải dính vào mình như một duyên nợ đã định trước, có lẽ là giác quan thứ sáu mách bảo.
Rất nhiều ngày sau đó, em và anh vẫn đi dạy chung một trường, vẫn thỉnh thoảng đụng mặt nhau nhưng cũng chẳng ai biết đối phương là ai, vì em mới về trường chưa quen biết ai cả.
Lòng em vẫn luôn thắc mắc người em chạm mặt buổi sáng hôm đó, và không thôi tìm kiếm người đó trong trường này. Nhưng kì thực, em chẳng biết người đó là anh vì em đã lướt qua anh rất nhanh, đến mức chẳng kịp nhớ mặt, chỉ vì cảm giác lúc đó khiến em phải bận tâm về con người đó. Mãi về sau, em mới lờ mờ nhận ra, có lẽ người em gặp hôm đó là anh. Vậy rồi em lần mò trên facebook của đồng nghiệp trong trường để tìm ra thông tin của anh.
Em đã gửi lời mời kết bạn cho anh, em cũng chẳng biết để làm gì nữa, chỉ thấy con người này có gì đó đặc biệt với mình. Nhưng tiếc thay, anh đã không đồng ý lời mời của em. Cuối cùng do một số vấn đề trên trường cần giải quyết, em đã nói chuyện với anh. Vậy rồi từ đó, chúng ta thành bạn bè.
Chúng ta đã từ bạn bè, rồi thân mật đến mức tâm sự tất cả với nhau, rồi vỗ về nhau trong mỗi đêm cô độc, rồi thương nhau lúc nào chẳng hay. Chúng ta đã thương nhau, thương cả những tổn thương chất ngất ngất hai đứa vừa đi qua.
Em cũng biết anh chưa quên quá khứ. Anh cũng biết, trong sâu thẳm tâm hồn em vẫn còn những vỡ vụn của cuộc tình vừa đi qua. Nhưng rồi em bất chấp tất cả vì cô đơn, vì lo sợ sắp bước ra khỏi tuổi trẻ mà thiếu tình yêu nồng nàn, em đã chấp nhận quá khứ của anh để hỏi anh một câu rất nghiêm túc “Nếu anh thực sự đang đơn độc, thì chúng mình yêu nhau anh nhé?”. Vậy rồi anh chấp nhận yêu em.
Chúng mình yêu nhau bằng những đổ vỡ đã qua về mối tình trước trước đó và cả những cảm xúc về tình yêu ít ỏi còn sót lại dành cho nhau những yêu thương vụng về nhất, dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất và hạn chế nhắc tới chuyện cũ đôi bên. Nhưng anh biết đó, em, bằng tình yêu của một đứa con gái ích kỉ, đã luôn hoài nghi về tình cảm anh dành cho em. Một đêm, em đã hỏi anh.
“Anh à, liệu có còn liên lạc với bạn gái cũ của anh không?”
Sau một hồi đắn đo, ậm ừ, anh đã trả lời thật thẳng thắn:
“Có. Anh, xin lỗi em”.
Giây phút đó, trái em như một mảnh thủy tinh bị ai đó vô tình đánh rơi xuống đất, vỡ vụn. Tim em nhói đau. Em không biết mình phải nói gì nữa vì biết yêu anh là em chấp nhận có thể điều này sẽ xảy ra nhưng nghe nó từ anh thế này, thật rất đau đớn. Em mỉm cười.
“Thế à? Vậy mà em cứ ngỡ, chấp nhận yêu em là anh không còn gì với quá khứ nữa”.
Rồi em im lặng, em cúp máy. Em nhốt mình trong bóng tối. Nước mắt em cứ thế chảy ra, những tổn thương ngày xưa ùa về. Em chỉ biết nghẹn ngào, chỉ biết nghe nỗi đau ấy gặm nhấm trái tim mình. Em bắt đầu thấy mệt mỏi vì anh.
Sau nhiều ngày im lặng, anh lại liên lạc với em, anh bảo “Anh nhớ em”. Em lại chấp nhận bỏ qua cho anh với hi vọng, anh đã thực sự chấm dứt với quá khứ của anh.
Em lại một lần nữa tin anh, tin tình yêu của mình về anh. Để rồi một lần nữa là hôm nay, lại một lần nữa, em tự làm đau mình khi anh kể em nghe chuyện cũ.
“Vậy rốt cuộc lúc đó, anh và cô ấy, ai đã nói lời chia tay trước?”
Anh lại lần nữa, im lặng trong giây phút rồi trả lời em.
“Anh xin lỗi em vì đã không nói rõ cho em từ đầu. Bọn anh chưa bao giờ nói lời chia tay nhau, chỉ giữ im lặng. Anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên nói nhưng vì quá thương em nên anh phải nói cho em biết tất cả”.
Lòng em một lần nữa bị người luôn nói yêu thương em lừa dối không thương tiếc. Vậy khoảng thời gian qua, em đã là gì của anh?
Em lúc đó rất buồn, rất giận nhưng cuối cùng cũng rất vui. Vui vì anh đã nói rõ cho em biết. Chỉ mong sau này anh có ở bên một người con gái nào khác, cũng đừng để quá khứ của anh làm tổn thương hiện tại. Vậy rồi em đã quyết định rời xa.
Lựa chọn đó đã từng khó khăn với em. Em đã từng cảm thấy bản thân mình thật tội nghiệp. Tội nghiệp vì tin những gì anh nói khi anh chưa đủ can đảm để chấm dứt với quá khứ mà lại còn nói lời thương em, nói muốn cưới em.
Anh chưa chấm dứt với bạn gái mình mà luôn miệng gọi cô ấy là “người yêu cũ”, anh chưa chấm dứt với bạn gái mình, vậy là anh đã biến em thành kẻ thứ ba trong chuyện tình của anh, mặc dù trước đó, em đã rất nhiều lần hỏi anh đã thực sự chia tay hay chưa.
Anh lúc nào cũng muốn cưới em làm vợ. Vậy cô ấy là gì của anh? Anh muốn cưới em chỉ để chắc chắn cho sự lựa chọn của mình, để cô ấy thấy vậy mà tự buông tay anh. Anh thật là con người ích kỉ. Em là đứa dám yêu và dám rời đi. Em đã yêu anh thế nào, thì em cũng sẽ can đảm mà buông anh như thế.
Rời bỏ anh. Em cũng đã chuyển nơi công tác. Em của những ngày này, thờ ơ và lạnh nhạt với tình cảm, với quá khứ và với cả những gì anh vừa mang đến cho em.
Em bây giờ bắt đầu yêu thương bản thân mình, xây dựng lại tâm hồn đổ vỡ của mình. Em bắt đầu cuộc hành trình đi tìm lại mình của trước đây, vui vẻ, nhiệt thành.
Em bây giờ bắt đầu tập đàn trở lại, tìm hiểu những loại nhạc cụ mình muốn chơi, em trồng hoa hồng và nuôi ước mơ có cho mình một vườn hồng khoe sắc.
Em bây giờ yêu thương những người xung quanh và chiều chuộng bản thân mình hơn nhiều lắm. Em của bây giờ không xem anh là quan trọng trong cuộc đời mình nữa. Vì em đang bận yêu bản thân mình, nên đã quên luôn việc yêu anh.
© Khánh Nguyên - blogradio.vn
Xem thêm: Anh đừng thương em nữa, em đã hạnh phúc rồi!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.








