Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Thành công không nhất thiết là phải đi đúng con đường đã vạch ra từ đầu

2020-05-22 01:27

Tác giả: Khánh Nguyên


blogradio.vn - Mùa hạ năm tôi mười tám tuổi – là mùa hạ cuối cùng của tuổi học trò và cũng là mùa hạ đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Cho đến bây giờ, mỗi khi bắt gặp màu hoa đỏ, lại hơn một lần, tôi khát khao được quay lại khoảng trời thơ mộng đó, dù mùa hạ năm ấy, tôi rớt đại học.

***

Mùa hạ năm tôi mười tám tuổi – là mùa hạ cuối cùng của tuổi học trò và cũng là mùa hạ đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Cho đến bây giờ, mỗi khi bắt gặp màu hoa đỏ, lại hơn một lần, tôi khát khao được quay lại khoảng trời thơ mộng đó, dù mùa hạ năm ấy, tôi rớt đại học.

Ngày rời xa trường lớp, bạn bè, thầy cô, tôi và những người bạn của tôi đã khóc rất nhiều. Chúng tôi khóc cho những ngày tháng đẹp đẽ, hồn nhiên bên bạn bè. Chúng tôi khóc cho một mùa yêu thương mang tên ba năm, khóc cho những kí ức vẫn cứ vẹn nguyên trong trái tim mỗi người. Nhưng chúng tôi đã biết biến đau thương thành hành động, đã cổ vũ nhau cùng vượt qua nỗi buồn chia xa để tập trung ôn thi thật tốt.

Rồi kì thi kết thúc, lúc này, nỗi nhớ bạn bè, trường lớp đã bớt da diết, nhưng thay vào đó, là những ngày tâm trí căng như dây đàn vì hồi hộp chờ đợi kết quả. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác đó, cảm giác cứ như bạn đang ngồi trên đống lửa chờ ngày xét xử, cảm giác áp lực đến ám ảnh khi mọi người xung quanh và gia đình cứ hỏi “có điểm thi chưa?”

Ngày trường đại học tôi thi công bố điểm, tôi đã run rẩy gõ tên cùng số báo danh của mình và tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi chờ đợi điểm số hiện ra. Tôi không đủ điểm đậu. Tôi lúc này như rớt xuống vực sâu không đáy, tôi không muốn mình tồn tại nữa. Tôi thất vọng về bản thân mình, tôi thấy mình đã phản bội lại niềm tin mà gia đình đặt nơi tôi. Ngày biết điểm, là cả một khoảng lặng to lớn, một màu đen u ám phủ kín gia đình tôi. Mọi người và quan trọng hơn là bản thân tôi không thể chấp nhận một đứa học sinh trường chuyên như tôi mà lại rớt đại học. Điều này là một cú sốc lớn.

Tôi những ngày sau đó, khỏi phải nói, nó tồi tệ ra sao. Tôi nhốt mình trong phòng, không tha thiết ăn uống và không muốn gặp mọi người. Tôi không ra đường vì sợ hàng xóm, người quen dị nghị và hỏi điểm. Tôi chỉ biết có bốn bức tường và cô đơn trong nỗi buồn của chính mình. Lúc đó, người tôi có thể tâm sự là mối tình đầu của tôi. Nhưng rồi cậu ấy cũng bỏ tôi mà đi. Cậu ấy mải mê với niềm vui đỗ đạt của mình mà không quan tâm đến niềm đau của tôi. Chỉ một thời gian ngắn sau khi biết điểm, cậu ấy hớn hở sửa soạn vào thành phố để nhập học, bỏ lại tôi bơ vơ với thất bại của mình. Nỗi buồn trong tôi lại nhân đôi… Tôi vấp ngã ngay trên ngưỡng cửa dẫn bước mình vào tương lai. Tôi thấy cánh cửa đó đóng bưng bít trước mặt tôi, tôi không thể nhìn thấy cánh cửa khác hay một hướng rẽ nào khác để mình bước tiếp. Tôi đã ngã quỵ và không thể tự mình đứng dậy, càng không có một bàn tay nào đưa ra dìu tôi dậy. Mỗi đêm dài, tôi chỉ biết úp mặt khóc rưng rức, sợ ba mẹ nghe thấy, tôi lại cố kiềm lòng, cho tiếng nức nở nghẹn ngào đừng phát ra. Tôi không muốn sống nữa, đã hơn một lần tôi nghĩ mình phải chết đi.

Ba mẹ biết tôi buồn, nên cũng không hề có một tiếng trách móc vì sợ tôi càng thêm áp lực. Nhưng vì vậy, mà tôi càng dày vò bản thân hơn, vì tôi biết, ba mẹ không nói ra, nhưng nỗi buồn trong mắt ba mẹ lớn gấp trăm ngàn lần nỗi buồn trong lòng tôi. Sau đó, ba mẹ tôi đã khuyên tôi nghĩ đến nguyện vọng hai. Với điểm thi bằng điểm sàn năm đó, tôi đã đăng kí vào một trường đại học dân lập, chuyên ngành Tâm lý học. Tôi đã bắt đầu phấn khởi trở lại và suy nghĩ tích cực hơn, rằng: Rớt đại học không phải là mất tất cả, không phải là mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mặt bạn, không phải là bạn vô dụng hay bất tài, chỉ là bạn thiếu mất một phần trăm may mắn. Điều quan trọng sau đó, không phải là đắm chìm trong thất bại, dằn vặt bản thân mà phải tự tìm kiếm một cơ hội khác, phải tự mình đứng dậy để mạnh mẽ và can trường hơn. Vậy là năm đó, tôi cũng đi học đại học, nhưng chẳng qua là không đi được con đường mà mình đã lựa chọn…

Thực ra, rớt đại học, ngoài việc đăng kí nguyện vọng hai, chúng ta còn một lựa chọn nữa – đó là ôn thi lại vào năm sau – đây cũng là cách mà rất nhiều bạn bè, người quen của tôi lựa chọn. Họ chấp nhận bước vào đời trễ một năm so với bè bạn cùng trang lứa, nhưng với một tâm thế tự tin hơn. Tôi cũng đã lựa chọn con đường này. Sau khi học chuyên ngành Tâm lý học được một học kì, tôi thấy mình không yêu thích nó bằng công việc “trồng người”. Thế nên tôi quyết định dừng học để ôn thi lại vào trường Đại học Sư phạm. Tôi lại quay về điểm xuất phát ban đầu để thực hiện ước mơ sau một vòng rẽ sang đường khác.

Và kết quả là bây giờ tôi là một giáo viên và ngồi viết những dòng này. Tôi đã tự hào kể cho học sinh của mình nghe về thất bại ê chề trong lần rớt đại học năm ấy, như một câu chuyện truyền động lực về việc đứng dậy sau vấp ngã.

Mãi về sau, tôi rút ra được một điều rằng, thành công không nhất thiết là phải đi đúng con đường đã vạch ra từ đầu, bạn có quyền rẽ sang một hướng khác, đi một đoạn, rồi lại rẽ vào con đường ban đầu. Có thể bạn sẽ chậm trễ, nhưng không sao, bạn sẽ có nhiều trải nghiệm thú vị đang đón chờ. Rớt đại học, không có nghĩa là bạn không thể bước vào đời, không có nghĩa là bạn thất bại. Học đại học trễ hơn bạn bè một năm, hoăc học cao đẳng, trung cấp chẳng có gì phải xấu hổ cả. Điều quan trọng để vượt qua tất cả những điều tồi tệ đó là bạn phải tin vào năng lực của bản thân, phải mạnh mẽ đứng dậy chứ đừng gục ngã. Hãy nhớ, cuộc đời như một trận đấu boxing hạng nặng vậy, nếu bạn chấp nhận gục ngã và không đứng dậy, bạn có thể sẽ bị knock- out. Vậy làm sao để gặp thất bại mà bản thân không gục ngã? Hãy tư duy thật tích cực, đừng hướng suy nghĩ, dự tính của mình vào góc chết, hãy hướng nó đến những điều tốt đẹp, nó sẽ là động lực để bạn tự đứng dậy. Bạn có quyền vấp ngã, nhưng xin đừng gục ngã.

Chúc cho những ai đã từng rớt đại học như tôi, chúc cho những ai sắp trải qua kì thi cam go phía trước thật mạnh mẽ, can trường để đừng gục ngã trước thất bại!

© Khánh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Viết cho con mùa thi đại học | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Khánh Nguyên

Nhân sinh, ta đi tìm ta... Không cầu một đời nhàn hạ, chỉ mong một kiếp bình an.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Từ lúc nào đó, con chợt nhận thức ra sự cao cả của lòng mẹ là lớn lên từ những điều bình dị nhất, và con quen rồi hai tiếng gọi: “Mẹ ơi…”

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ không giống như xưa Hay suy nghĩ chuyện vu vơ rồi khóc Ủ rũ muộn phiền, lười soi gương chải tóc Yếu đuối vô cùng, cần lắm được chở che.

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

back to top