Đường dây nóng xin nghe
2021-05-27 01:26
Tác giả:
blogradio.vn - Mình cười qua điện thoại nên chắc anh ta không biết, anh ta bảo giờ tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói “Sẽ không có ai bị bỏ lại phía sau”. Anh ta khó chịu vì bắt anh ta đi cách ly là không thỏa đáng nhưng anh ta thán phục cách làm việc của mọi người, đúng là không ai lọt được khỏi tầm ngắm, anh ta nói vui rồi cảm ơn và tắt máy nên mình thấy yên lòng.
***
Có vẻ như tình hình đang dịu đi, đã mười ngày trôi qua trong yên ắng, rồi thêm mấy ngày nữa, tất cả đang giống như một lò xo bị nén thật chặt chỉ chờ nổ tung, cả nước gần như nín thở, chỉ còn bốn ngày nữa là được công bố hết dịch.
Con virus mà người ta gọi là corona đang gây kinh hoàng cho cả thế giới, bắt đầu ở thành phố Vũ Hán xa xôi nào đó mà Hương chỉ nghe tên chứ đã đến đâu, để mới chiều mùng ba tết âm lịch thủ tướng đã phải triệu tập họp khẩn cấp, và ngay lập tức sau đó câu nói của người đứng đầu chính phủ nước Việt Nam được lan truyền nhanh hơn điện, trở thành khẩu lệnh cho người dân cả nước
Chống dịch như chống giặc
Vậy là mỗi ngày câu cửa miệng của Hương nhắc bọn trẻ khi ra khỏi nhà luôn luôn là
“Đeo khẩu trang vào các con”
Nói vậy chứ Hương vẫn chưa yên tâm, đang làm gì cũng để đó bước lại sữa lại chiếc khẩu trang, hướng dẫn các con mang cho đúng. Cô còn dặn dò
“Bây giờ, vật bất ly thân của các con là khẩu trang chứ không phải là điện thoại”
.jpg)
Hương đang rất lo lắng và sốt ruột vì Hải đang kẹt chuyến công tác ở nước ngoài chưa về được, những lần trước thì không sao, công việc anh hay đi xa nhà nên cô quen rồi, mà tối nào anh chẳng gọi về để nhìn thấy ba mẹ con, nhưng lần này thì khác.
Ngủ một đêm, sáng mai thức giấc, việc đầu tiên là Hương cầm ngay điện thoại lên, từ ngày có dịch bùng phát cô đều vậy hết
“Xuất hiện ca bệnh thứ 17 ở Hà Nội, N.H.N, cô ta bay qua bao nhiêu nước trước khi về Việt Nam”
Hương nghe giống như có máu trào lên não, cô tức đến nghẹt thở, vậy là tiêu tan giấc mơ sắp công bố hết dịch, vậy là đợt dịch thứ hai của nước mình bắt đầu từ cô ta.
Hải gọi cho cô
“Anh xong rồi, chuẩn bị bay về, anh sẽ được xét nghiệm và bị cách ly 14 ngày, nhưng em yên tâm, về nước mình sung sướng và an toàn hơn nhiều, ở bên này anh thấy sợ quá, người dân ở đây họ thờ ơ lắm luôn, giống như chẳng hề có dịch, giống như dịch không thể chạm được tới họ vậy đó.”
Hương thấy đỡ lo hơn
“Em mừng quá, chỉ cần anh về là tốt rồi, còn cách ly là bắt buộc mà anh, em biết mà. Anh ở bên đó ngày nào là em lo ngày ấy.”
“Ba mẹ con ở nhà nhớ cẩn thận, em nhắc con phải đeo khẩu trang và tuyệt đối nghe theo chỉ dẫn của thầy cô ở trường, dịch đang bùng lên lại.”
“Em biết rồi, chồng yên tâm, có kết quả xét nghiệm và nơi cách ly thì nhớ báo cho em.”
Chưa lúc nào Hải thấy nhớ Hương và hai con như lúc này, nhớ tổ ấm nhỏ có người vợ tuyệt vời và các con ngoan ngoãn học giỏi mà anh biết, tất cả là nhờ sự khéo léo chu toàn của Hương vì công việc luôn làm anh phải xa nhà, mọi việc lớn nhỏ gần như một tay Hương quán xuyến để anh toàn tâm toàn ý cho con đường sự nghiệp.
…
Hương đứng sau quầy thuốc, hôm nay cô lên ca chiều nên đến tận 9 giờ tối mới xuống ca, hai nhóc đã có chú ruột đưa đón dùm và ở nhà có người giúp việc nên Hương yên tâm. Cô vừa kiểm xong lô hàng mới nhập về, toàn là khẩu trang và nước sát khuẩn tay, hai mặt hàng đang bán chạy nhất lúc này. Quầy thuốc nơi Hương làm việc nằm ở vị trí trung tâm của thành phố nên gần như lúc nào khách mua cũng đứng chật kín.
.jpg)
Như mọi ngày đi làm về là Hương đã mệt nhoài, cô hỏi han và nhắc nhở việc học cho các con rồi chỉ muốn nghỉ ngơi, nhưng từ ngày có dịch bùng lên cô lại có thói quen vào trang cá nhân của chị mình để đọc, riết rồi cô nghiện lúc nào không hay. Chị cô làm việc ở tổng đài, phụ trách đường dây nóng luôn giải quyết khẩn cấp bao nhiêu cuộc gọi vậy mà vẫn dành thời gian để viết gì đó, như muốn làm vơi bớt đi những cảm xúc luôn quá nhiều trong chị. Nhà chỉ có hai chị em nên dù đã lập gia đình và sống xa nhau nhưng Hương vẫn dõi theo chị mình
Ngày…tháng…năm
Hôm nay chỉ có một ca duy nhất, nhưng giọng nói của ông ta nghe mà tức không thể tả, chỉ tiếc mình không biết được mặt mũi ông ta như nào. Đúng ra đó không phải là phần việc bên mình đảm trách, nhưng vì điều đó cũng đơn giản, nó nằm trong hiểu biết của mình nên mình giải thích luôn cho ông ta, nhưng ông ta chẳng những không cảm ơn mà còn làm quá lên, cứ khăng khăng lỡ con tui vào trong đó có kết quả âm tính mà những người khác dương tính lại lây cho con tui thì sao. Mình đọc cho ông ta số của bệnh viện K để ông ta gọi cho yên tâm mà lòng cứ áy náy, vì mình biết mọi người ở đó luôn quá tải trong hình hình này.
Ngày…tháng…năm
Vừa bốc máy lên
“Alo, đường dây nóng xin nghe”, vậy là một giọng vô cùng hốt hoảng của một bác lớn tuổi, mình đoán vậy, bác nói gấp gáp
“Cô ơi, hai cháu nhà tui tự nhiên sốt cao quá, có phải là bị dịch không hả cô”
“Dạ, bác cứ bình tĩnh, không phải cứ bị sốt là bị nhiễm virus. Ba mẹ các cháu đâu ạ?’
“Chúng nó đi làm chưa về, tui lo quá, sẵn tui thuộc số đường dây nóng nên gọi luôn”
“Nhà mình có vừa đi du lịch về không thưa bác, hai cháu bị sốt từ lúc nào?”
“Không đâu cô, các cháu chỉ đi học rồi về nhà, tui vừa phát hiện là gọi liền”
“Bác đọc địa chỉ nhà giúp con, sẽ có người đến hổ trợ nhanh nhất cho gia đình mình. Bác và cả hai cháu đeo khẩu trang vào ngay bây giờ.”
Ngày…tháng…năm
Mình thấy ấm lòng với câu nói rất ngắn của cô Kim Ngân, chủ tịch quốc hội, cô nói với phó thủ tướng Vũ Đức Đam
“Tranh thủ ngủ đi một tí”
Cô làm mình liên tưởng đến những đồng chí công an, bộ đội, dân quân tự vệ đang ngày đêm ngoài các cửa khẩu đường biên, những con người miệt mài trong thầm lặng với nhiệm vụ giữ chặt biên cương, không để ca dương tính nào lọt vào nước ta, họ vững vàng trong công việc với những điều kiện sống gian khổ nơi rừng núi hẻo lánh xa xôi.

Ngày…tháng…năm
Đã có ca tử vong đầu tiên dù mọi người đã cố gắng hết sức, nghe nói đó là trường hợp cao tuổi còn bị nhiều bệnh nền của người già.
Buồn thật buồn
Bên mình cũng đã nỗ lực cao nhất giải đáp hết thắc mắc cho những cuộc gọi đến, mình nghĩ với tình hình này, mỗi người tự có ý thức một chút thì việc chống dịch sẽ đỡ vất vả biết bao
Ngày…tháng…năm
Hôm nay ít cuộc gọi hơn mọi ngày, có vẻ như mọi người đã dần quen và thấu hiểu được dịch bệnh nguy hiểm như nào, cách phòng tránh hiệu quả nhất, trên các trang mạng và cả truyền hình cũng đọc ra rả mỗi ngày
Ngày…tháng…năm
Đường dây nóng đang dần bớt nóng, hơn một tháng rồi cả nước không có ca nào, các ca nhập cảnh dương tính là đi cách ly ngay lập tức, nhưng tất cả vẫn phải cảnh giác cao độ, không thể lơ là. Mình vẫn nhắc chồng con như vậy
Còn đường dây nóng của đội mình chỉ thật hết nóng khi thật sự hết dịch
Ngày…tháng…năm
Không chỉ riêng mình mà chắc mọi người đều xúc động với hình ảnh đó, cô y tá chắc vừa xong một ca khó, mình đoán vậy, đã quá mệt nên nằm ngủ luôn trên một tấm bìa cạc tông trong một góc tại chỗ làm. Những ngày này lực lượng các y bác sĩ và điều dưỡng hổ trợ nhau giữa các tỉnh làm bừng lên một quyết tâm làm sạch bóng dịch trong nước mình
Cảm phục và thương yêu lắm những con người ấy
Ngày…tháng…năm
Vừa xong ca, vừa mệt và vừa vui với cuộc gọi đó, anh ta gọi đến chỉ để muốn chia sẻ cho bớt bức bối trong lòng, mình hiểu vậy, nghe cách anh ta nói mình đoán anh ta chắc cũng làm sếp lớn. Mình chỉ nói ngắn gọn, tôi hiểu anh đang bức xúc nhưng họ làm vậy là đúng, để đảm bảo an toàn cho chính anh và cả mọi người nữa, anh nên làm đúng đề nghị của họ, nên đi cách ly.
Anh ta bảo anh ta đang đi công tác thì nhận được cuộc gọi của đội hỗ trợ nhanh thông báo anh ta phải đi cách ly, vì khu phố anh ta đang sống xuất hiện ca dương tính. Anh ta kêu trời và thề rằng anh ta chẳng hề biết mặt mũi ca bệnh ra sao, nhờ cuộc gọi mới biết là người cùng sống trong chung cư, nhưng vì quá hiểu dịch đang nguy hiểm dường nào nên anh ta chấp hành, họ nói đúng 10 giờ tối họ sẽ cho xe đến chở thẳng anh ta đến địa điểm cách ly.
.jpg)
Mình cười qua điện thoại nên chắc anh ta không biết, anh ta bảo giờ tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói
Sẽ không có ai bị bỏ lại phía sau
Anh ta khó chịu vì bắt anh ta đi cách ly là không thỏa đáng nhưng anh ta thán phục cách làm việc của mọi người, đúng là không ai lọt được khỏi tầm ngắm, anh ta nói vui rồi cảm ơn và tắt máy nên mình thấy yên lòng.
Ngày…tháng…năm
Mình mắc bệnh nghề nghiệp mất rồi, tự nhiên nhỏ út gọi cho mình mà mình nói như quán tính
“Alo, đường dây nóng xin nghe”
Vậy là út cười phá lên làm mình cũng cười theo, thấy thương út quá, rồi tự nhiên út hỏi dạo này chị ổn không, mình bảo út lo chăm sóc cho gia đình và cho út đi, đừng lo cho chị, chị thấy vui với công việc mà.
Ngày…tháng…năm
Lạ thật hen, lần đầu tiên mình biết có máy ATM phát gạo cho mọi người, không biết ai nghĩ ra được, giỏi quá giỏi luôn, chiều đi làm về còn nghe một bác trong xóm khoe bác vừa đi siêu thị không đồng về, được nhận năm món hàng tùy thích mà chẳng tốn đồng nào.
Có thể nói được gì đây, chưa lúc nào tính nhân văn và tình người được lan tỏa và nhân rộng ở khắp mọi nơi như vậy.
Ngày…tháng…năm
Chưa ngày nào có cuộc gọi nhiều như hôm nay, càng bận mình lại càng vui, được giải đáp hết mọi thắc mắc cho mọi người tự nhiên mình có cảm giác dịch sẽ mau chóng được kiểm soát và giảm đi những ca dương tính.
Tối qua út nhắn tin hỏi thăm và còn nói anh Hải nói chị là bách khoa toàn thư, đọc tin nhắn mà bật cười, thương út nhiều nhiều luôn.
…
Hương gọi cho anh rể, linh cảm báo cô biết chị hai đang có gì đó rất không ổn, cứ mỗi lần chị nói ổn là Hương lại cảm nhận ngược lại. Hôm trước nhìn chị qua điện thoại thấy chị nhợt nhạt xanh xao dù lúc nào chị cũng cười tươi, chị còn bảo chị tăng cân nữa. Có phải chị luôn giả vờ vẫn ổn để mọi người yên lòng.
.jpg)
Anh rể cũng vậy, anh bảo mọi chuyện bình thường, sao Hương lại có vẻ lo lắng, Hương chỉ biết nói khéo là em nhờ anh chăm sóc chị với, em lo cho sức khỏe của chị thôi.
Không biết anh rể nói gì với chị mà ngay hôm sau đã thấy hình chị cười lung linh trên trang cá nhân, Hương bay vào comment
“Hôm nay xinh quá ta, đường dây nóng của hai đâu rồi”
“Đường dây đang tạm bớt nóng nên hai tranh thủ up hình lên cho út xem nè, hai già rồi, xinh gì mà xinh.”
Rồi tự nhiên chị đóng trang tắp lự, chắc lại có cuộc gọi, Hương tưởng tượng ra cảnh chị đang ngồi trước máy, miệng vẫn phát ra câu quen thuộc
“Alo, đường dây nóng xin nghe”
Mọi người vẫn hiểu vì sao gọi là đường dây nóng, nhưng kết thúc cuộc gọi đến sẽ là cảm giác nhẹ nhàng an tâm vì luôn được thấu hiểu, sẻ chia và hổ trợ nhiệt tình cho người gọi.
Dịch ơi mau mau qua đi
Cả Hương, cả chị, và tất cả đều cùng mong mỏi như vậy
Hương nhớ câu nói của chồng tối qua, Hải đã nhìn vợ rất dịu dàng
“Dịch đến, cuộc sống khó khăn hơn rất nhiều nhưng tình người cũng rộng lớn hơn rất nhiều, phải không em.”
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thuê bao không liên lạc được l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






