Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

2022-12-20 01:25

Tác giả: Tư Vũ


blogradio.vn - Nhưng mọi sự trên đời đều không hề đơn giản, để có thể biến thân thành loài bướm và tự do bay lượn, sâu bướm nhỏ bé tội nghiệp phải chật vật gồng mình phá kén chui ra, nó đau đớn và mệt mỏi gần như kiệt sức, phải mất rất nhiều thời gian và sức lực để thoát ra khỏi cái lỗ kén chật nứt ngột ngạt đang siết chặt lấy thân nó.

***

Cảm giác về sự thay đổi luôn khiến mỗi người chúng ta khi nghĩ đến đều cảm thấy ngao ngán. Vì quá trình của sự thay đổi nào phải dễ dàng, nó là cả chuỗi những đau đớn và khổ sở nhường nào. Nhưng đáng tiếc thay, nếu chúng ta không chấp nhận sự đổi thay thì mãi mãi bản thân không thể trở thành những gì như chúng ta hằng khao khát. Vốn dĩ quy luật của tự nhiên luôn diễn ra như thế, chấp nhận thay đổi bằng việc trải qua những giai đoạn đau khổ, mới chính là cách để ta trưởng thành và bản lĩnh hơn trong cuộc sống.

Bạn đã từng nghe về loài sâu bướm chưa? Một sinh vật vô cùng nhỏ bé, nhưng sức chiến đấu lại cực kỳ mạnh mẽ. Tuy chúng ta hơn hẳn các loài sinh vật về trí tuệ cũng như sự nhận thức, nhưng thật ra có những loài vật tuy rất bé, nhưng lại sở hữu những đức tính cao quý, đặc biệt là loài sâu bướm dũng cảm và kiên cường, khiến cho chúng ta phải khâm phục và lấy đó làm bài học xương máu cho cuộc đời mãi mãi về sau.

Câu chuyện về loài sâu bướm sẽ là bài học giá trị về cái giá của sự thay đổi và thành quả tuyệt diệu đạt được khi ta biết chấp nhận thay đổi bản thân mình. Câu chuyện như sau:

Vào buổi học nọ, thầy giáo mới bèn hỏi học trò của mình :

- Con sâu muốn qua sông thì phải làm sao?

Một bạn trả lời:

- Con sâu sẽ bò qua cầu để sang sông ạ!

Thầy giáo mỉm cười và đáp:

- Nhưng ở đó không có cây cầu nào cả! Vậy con sâu phải làm sao để sang sông?

Một bạn khác lại trả lời:

- Thưa thầy, thì con sâu sẽ nằm trên phiến lá để sang sông ạ.

Thầy giáo lại nói:

- Nhưng phiến lá sẽ bị nước cuốn trôi đi mất!

Lần này, một bạn nữa lại bảo rằng:

- Thưa thầy, con sâu sẽ bị con chim nuốt vào bụng, và nhờ con chim bay sang sông ạ.

Thầy giáo chỉ lắc đầu và cười nói :

- Như thế thì con sâu đã chết và việc sang sông cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả.

Cả lớp đều im lặng và không ai biết được đáp án là gì.

Thầy giáo bèn hỏi:

- Vậy các em có muốn biết con sâu đã làm gì để sang sông không? 

Tất cả bạn học đều gật đầu và đồng loạt hỏi:

- Thưa thầy, thế con sâu đã làm gì?

Thầy giáo lúc này mới gật gù và nói:

- Muốn sang sông con sâu phải hóa thành bướm.

Từ câu chuyện trên, bạn thấy đấy, để đạt được điều mình muốn, con sâu phải thay đổi bản thân mình, phải chịu đựng giai đoạn lột xác cực nhọc, vừa khó chịu lại vừa đầy thách thức. Từ giai đoạn treo mình trên cành cây, núp mình sau những phiến lá, thậm chí là bao bọc mình trong chiếc kén chật hẹp, bất kể nhịn ăn đêm ngày để chờ đợi thời khắc chuyển mình quan trọng nhất đời nó, với duy nhất ước muốn thay đổi bản thân thành một hình thù khác. Nhưng mọi sự trên đời đều không hề đơn giản, để có thể biến thân thành loài bướm và tự do bay lượn, sâu bướm nhỏ bé tội nghiệp phải chật vật gồng mình phá kén chui ra, nó đau đớn và mệt mỏi gần như kiệt sức, phải mất rất nhiều thời gian và sức lực để thoát ra khỏi cái lỗ kén chật nứt ngột ngạt đang siết chặt lấy thân nó. Nó nhẫn nhịn nếm trải thời khắc gian nan, để rồi điều kỳ diệu xảy đến, một ngày kia từ một con sâu xấu xí, cứ thế hóa thành loài bướm xinh đẹp không kể xiết, dang đôi cánh rộng lớn mà bay khắp muôn nơi.

Qua đó, ta hiểu được rằng sự thay đổi là điều tất yếu phải xảy ra, để giúp ta có thể bay lượn trên bầu trời cao như những chú bướm có đôi cánh khỏe rộng lung linh màu sắc, dù trước đó bản thân ta chỉ là một con sâu bé nhỏ. Sự thay đổi là quá trình gian nan và thử thách, nó diễn ra như một cuộc chiến với chính mình, giằng co giữa tiếp tục và từ bỏ, nếu bản thân đủ bản lĩnh vượt qua, thì tất nhiên bạn xứng đáng nhận được thành quả tuyệt vời.

Đổi thay luôn là chuyện hẳn nhiên phải xảy ra, nên xảy ra, phải như vậy và không thể nào khác như vậy được, điều này là không thể thay đổi. Điều quan trọng là bản thân mỗi người nên lựa chọn thay đổi theo chiều hướng nào, để cuộc đời ta trở nên có ý nghĩa.

Thực tế, mọi sự trên đời đều thiên biến vạn hóa, luôn không ngừng biến đổi, dịch chuyển và cải tạo nhằm đổi mới và duy trì sự sống, để thế giới có thể phát triển và tiếp diễn cho đến ngày nay. Con người chúng ta cũng thế, nếu không có sự thay đổi, thì ắt hẳn ta không thể theo kịp bước tiến của cuộc sống, mang tư tưởng lạc hậu và lỗi thời, trở thành những con người đi sau thời đại, không thể phát triển, chỉ có thể bị xã hội lãng quên mà thôi.

Tuy chỉ là một con vật rất nhỏ bé, nhưng loài sâu bướm còn biết lột đi vỏ bọc xấu xí để thành chú bướm thật xinh đẹp, mang trong mình niềm tự hào và những tố chất tuyệt vời, để giúp nó có thể sống một cuộc đời tươi mới, đầy màu sắc rực rỡ. Nếu như nó lựa chọn hèn nhát, chỉ biết núp mình trong chiếc kén nhỏ bé đang ra sức bó chặt cuộc đời nó, thì hẳn nhiên giờ này nó mãi mãi cũng không thể sang sông, và cũng không biết được rằng thế giới ngoài kia rộng lớn và nhiều điều kỳ diệu đến nhường nào.

Bản thân mỗi người chúng ta cũng phải học cách gột rửa đi cái lớp vỏ cũ kỹ của mình, những suy nghĩ hạn hẹp, lối sống tiêu cực đang đầu độc cuộc đời ta, khiến ta đang chết dần chết mòn theo năm tháng. Hãy chắp cánh cho mình như những chú sâu bướm ngoài kia, bằng cách này hay cách khác để được sang sông và chao lượn trên khoảng không gian rộng lớn hơn, để được ngắm nhìn và học hỏi nhiều điều mới mẻ, cảm nhận tư vị của cuộc sống phong phú này. Đừng chấp nhận dừng lại, và núp trong những phiến lá làm một chú sâu ngây ngô, yếu ớt nhìn cảnh sắc một màu đơn điệu, mà không hề biết có quá nhiều những sắc màu lung linh, đang chào đón mình ở thế giới thú vị ngoài kia.

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần. Hãy nhớ, khi bạn khó chịu, nghĩa là bạn đang thay đổi từng ngày, hãy giữ tinh thần tích cực mà đối mặt với những gì đang diễn ra. Và khi bạn đã cố gắng đến sức cùng lực kiệt, đó là lúc thành công sẽ đến!

© Tư Vũ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thời thanh xuân của chúng ta | Radio Tâm Sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Tư Vũ

Một trang buồn trong cuốn tiểu thuyết, không có nghĩa cả cuốn tiểu thuyết đều buồn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

back to top