Đôi mắt màu tím biếc (P2)
2017-08-24 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Lan Hy vùng vẫy khỏi bàn tay ấm áp của cậu, mắt cô thẫn thờ đến tội nghiệp, giọng cô nghẹn ngào quặn thắt. Câu hỏi chính là sự chất vấn của cô dành cho cậu, chính là sự thật tàn nhẫn mà cô bắt buộc phải đối mặt.

Tuấn Anh ngồi vào chiếc ghế đối diện, mắt đen nhìn vào cô gái trước mặt lâu như thể đã trải qua hàng ngàn thế kỉ.
Cậu nhớ cô, rất nhớ cô.
Một năm trước, khi trở về nước, cậu đã tìm cô, tìm rất lâu thiếu điều muốn lật tung mọi thứ, nhưng đến cuối cùng cô vẫn bật vô âm tín, tựa như đã bốc hơi khỏi cuộc sống này vậy. Nhưng chưa khi nào cậu bỏ cuộc, đã nhiều năm xa nhau, cậu muốn được nhìn thấy cô, muốn được ôm cô vào lòng để thỏa mãn sự nhớ nhung ngày ngày trào dâng trong cậu. Rồi một ngày gần đây, cậu vô tình nghe được một bác sĩ già nói về một bệnh nhân đang ở miền Nam mắc phải căn bệnh hiếm gặp về võng mạc, đôi mắt của cô gái ấy có màu tím dị người. Khi nghe đến đây, cậu có thể khẳng định người con gái ấy chính là cô gái cậu luôn luôn tìm kiếm, ngay tối hôm đó cậu đã bắt xe về miền Nam đến bệnh viện cô đang điều trị, chỉ mong có thể gặp lại cô càng sớm càng tốt. Sau nhiều năm sống và học tập ở Mỹ, cậu đã không ngừng nghiên cứu và tìm tòi về loại bệnh mà cô mắc phải, cậu cũng đã thành công thuyết phục một vị bác sĩ giỏi làm phẫu thuật cho cô, một năm trước cậu về cũng là vì mục đích này, nhưng không ngờ cô đã không còn ở chỗ cũ nữa. Đã trễ một năm, căn bệnh ấy nếu Lan Hy ngày càng trưởng thành thì sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến sức khỏe lẫn tính mạng cô, lần này cậu nhất định sẽ tìm cho ra cô, không để cô phải chịu khổ nữa.
Lan Hy bất ngờ tột độ, miệng ấp úng mãi không nói thành lời, cô xúc động, cũng đã bảy năm rồi, thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió, chỉ kịp đọng lại trong tim mỗi người những khoảng lạnh lưng chừng. Cô tính nói gì đó, nhưng không hiểu sao chẳng thể nói được, tuy nhiên nước mắt lại cứ thế mà chảy dài không dứt, rơi ra từng giọt một từ sắc tím nơi đôi con ngươi.
Tuấn Anh đưa tay lau đi những giọt nước nóng hổi hai bên gò má cô, lâu lắm rồi cậu mới lại có cảm giác ấm áp này. Cậu nhẹ giọng, từ trước đến giờ cậu luôn dịu dàng với cô như vậy, dù qua bao nhiêu năm vẫn như thế, không hề thay đổi.
"Ngốc, tại sao phải khóc? Không phải tớ về rồi sao?"
Cậu cười nhẹ, từ từ ôm cô vào lòng, mặc kệ cô nức nở, mặc kệ cô khóc òa ướt cả áo cậu, Tuấn Anh xoa đầu cô an ủi. Nhìn cô đau lòng như thế, cậu thực không vui chút nào. Vài tia nắng nhỏ nhắn nhảy múa liên hồi ngoài khung cửa kính, gió đua nhau thổi nhẹ từng chút từng chút ấm áp, ngọt ngào len lỏi vào trái tim của hai người. Một thời gian trôi qua, cô mới ngừng khóc, khuôn mặt xấu hổ đáng yêu rối rít rời khỏi cậu, sau đó xin lỗi liên hồi.
"Tớ xin lỗi, chỉ tại tớ vui quá!"
Tuấn Anh cười hiền, lạ thật khi đối diện với cô gái này cậu luôn sử dụng một nụ cười nhẹ nhàng nhất có thể, và nó cũng là nụ cười thật lòng nhất của cậu. Cậu nắm chặt tay cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, kiên định vô cùng, cô như lạc vào mê cung do chính cậu tạo ra, cậu cất lời.
"Lan Hy, nghe tớ nói. Tớ đã nhờ sự giúp đỡ của thầy tớ, ông ấy là một bác sĩ có tiếng trong nghề, chính tay ông sẽ làm phẫu thuật cho cậu. Tớ đã liên lạc với ông, ngày mai chúng ta sẽ sang Mỹ bắt đầu làm cuộc phẫu thuật. Bệnh của cậu không thể kéo dài thêm nữa. Cậu nhất định..."

Câu cuối chưa kịp hoàn thành, đã bị cô chặn lại. Mắt tím hoang mang, đôi tay rời khỏi đôi tay, phẫu thuật? Cô chưa từng nghĩ đến điều đó. Cô nói:
"Tuấn Anh, cậu đùa tớ sao. Sau bao nhiêu năm đi biền biệt, cậu trở về chỉ muốn nói với tớ những điều này cơ à?”
Tuấn Anh nắm chặt lại tay cô, ép buộc đôi mắt tím ấy nhìn thẳng vào mắt mình. Bao năm nay cậu đã cố gắng rất nhiều vì cô, tất cả là vì cô gái mà cậu yêu thương, chỉ mong cô sẽ không phải chịu thêm bất kì nỗi đau nào nữa
"Tớ chưa từng có ý định là tổn thương cậu, bao năm qua tớ đẽ tìm hiểu rất kỹ về căn bệnh của cậu, lần này cậu nhất định sẽ khỏi bệnh, nhất định sẽ được sống một cuộc sống hạnh phúc"
Lan Hy vùng vẫy khỏi bàn tay ấm áp của cậu, mắt cô thẫn thờ đến tội nghiệp, giọng cô nghẹn ngào quặn thắt. Câu hỏi chính là sự chất vấn của cô dành cho cậu, chính là sự thật tàn nhẫn mà cô bắt buộc phải đối mặt.
"Còn nếu thất bại?"
Tuấn Anh bất ngờ, đôi mắt cậu mở to sững sốt. Phải, trước giờ cậu chưa từng suy nghĩ đến 30% nguy cơ mà thầy cậu đã nói khi làm cuộc phẫu thuật này, trong lòng cậu luôn nhất nhất tin tưởng vào 70% thành công ấy, chưa từng thấu hiểu cảm giác của cô, chưa từng đặt mình ở vị trí của cô mà suy nghĩ. Nhưng hơn tất cả, là cậu tin tưởng vào cô, tin tưởng vào người thầy của cậu, tin tưởng vào luân lý tuần hoàn của số phận "người tốt nhất định sẽ được hưởng phúc". Cậu nắm chặt tay cô một lần nữa, ánh mắt cậu sâu xa hơn bao giờ hết, nhưng vẫn thấy được trong đó là những tia hi vọng vô hình.
"Cậu nhất định phải tin tớ, lời hứa của chúng ta, cậu nhớ chứ? Tớ sẽ không dễ dàng để cậu rời xa tớ một lần nào nữa đâu."
Cô nhìn cậu bâng quơ, đôi mắt từ lâu đã giàn giụa nước hết cả gương mặt. Phải, lời hứa lúc nhỏ, cậu đã hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho cô, và cô cũng có lời hứa là tin tưởng hoàn toàn vào cậu. Cô sẽ đặt cược vào lần này, yếu đuối mà dựa dẫm hoàn toàn vào người con trai này, cô ôm chầm lấy cậu nức nở thủ thỉ từng tiếng một.
"Ừm, tớ sẽ sang Mỹ cùng cậu, chúng ta nhất định sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa."
Cậu ôm chặt lấy cô, ôm như thể cả thế giới. Phải, cô là thế giới của cậu, một thế giới đầy ánh sáng cùng hy vọng, cậu muốn được mãi ngắm nhìn nụ cười ấy, muốn mãi lau khô những giọt nước mắt ấy, và muốn cô được mãi mãi được hạnh phúc. Bầu trời ngoài chiếc kính trong suốt, giờ đây xanh ngắt một màu cao vời vợi, là sắc màu của hy vọng cùng niềm tin.
Ba giờ chiều ở Mĩ, cũng chính là lúc cô được đưa vào phòng phẫu thuật. Ba mẹ cô, ba mẹ Tuấn Anh và cậu đều đã có mặt. Lan Hy nắm chặt lấy đôi tay ướt đẫm mồ hôi vì lo lắng của cậu, cô mỉm cười hạnh phúc, vì được cậu quan tâm, được cậu lo lắng cho đến những giây phút cuối cùng này. Cô khẽ cười, khuôn mặt ửng đỏ nói nhẹ vào tai cậu.
"Tớ yêu cậu, Tuấn Anh. Hẹn gặp lại."

Đến khi cậu nghe được trọn vẹn câu nói của cô, cũng là lúc cô được các y tá đưa vào phòng mổ. Cậu bắt đầu cầu nguyện, đi đi lại lại sốt sắng cả lên, với kiểu người điềm tĩnh như cậu, biểu hiện này thực sự rất hiếm gặp. Cậu còn chưa kịp nói lời yêu với cô, mọi chuyện không thể thành dang dở được, cô nhất định sẽ không sao, tuyệt đối sẽ không sao.
Ba tiếng trôi qua, rồi lại năm tiếng trôi qua, chín tiếng tiếp tục trôi qua, cánh cửa phòng phẫu thuật vẫn chưa mở. Cậu thật sự lo lắng đến phát điên, ánh mắt không hề rời khỏi căn phòng có cô nửa bước. Ba mẹ cô, ba mẹ cậu cũng đã được y tá sắp xếp một phòng nghỉ ngơi tại bệnh viện. Rất nhiều người khuyên cậu nên vào phòng chợp mắt một chút, nhưng cậu không nghe và nhất quyết đòi ở lại tiếp tục chờ. Hai tiếng nữa tiếp tục trôi đi, lúc này cánh cửa đã chịu mở, cậu nhanh nhất có thể đứng trước mặt của thầy cậu hỏi tình hình. Vị bác sĩ già mở khẩu trang ra, cười hiền hậu và nói với cậu rằng ca phẫu thuật rất thành công, ngay bây giờ cậu có thể vào thăm cô ấy. Cậu vui mừng rối rít cảm ơn bác sĩ cùng y tá. Cậu khóc, khóc vì sung sướng, khóc vì xúc động tột cùng, cậu quẹt nhẹ hàng nước trên má, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong.
Lan Hy đôi mắt nhắm nghiền, nằm an tĩnh trên giường bệnh. Tuấn Anh kéo ghế gần mép giường, đưa tay vuốt ve đôi gò má xinh xắn. Cảm giác âm ấp hai bên má khiến cho cô nhíu mày mở mắt, đôi đồng tử màu đen nhạt, không còn màu tím khác thường như lúc trước. Lan Hy nhìn Tuấn Anh, nhìn lâu đến nổi nước mắt rơi lúc nào cũng không hề hay biết, cậu đưa tay lau đi, nhìn hồi lâu rồi lại cuối người xuống chạm môi mình lên môi cô nhẹ nhàng, cậu rời khỏi cô, mỉm cười hạnh phúc
"Tớ cũng yêu cậu, Lan Hy. Rất vui được gặp lại cậu."
Nắng vàng ươm mình trên nền trời xanh dịu ngọt, đâu đó là những cơn mưa đầy giông bão, sau đó lại xuất hiện cầu vồng bay màu vắt sang ngang. Sự trùng phùng này, thật viên mãn trọn vẹn.
HẾT
© Mộc Hiên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.








